Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã/Chapter 64: Người cha ghét bỏ tôi (3)Chapter 64: Người cha ghét bỏ tôi (3)
20px

Chương 64: Người cha ghét bỏ tôi (3)

Ló đầu.

Olivia nằm sấp trên giường, ôm chặt Gấu Hầm trong lòng, lén nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ricardo đã đi bắt trộm. Tên trộm này lạ đời thật, ăn trộm mà đứng hiên ngang trước cổng nhà người ta, dáng người lại còn cao lớn nữa chứ.

Đi về giùm cái.

...

Tôi bảo về đi!

Bầu không khí giữa hai người có vẻ không ổn chút nào.

Hình như đang nói chuyện gì nghiêm trọng lắm, nhưng từ tầng 2, Olivia chỉ nghe thấy tiếng quát tháo.

Ricardo nắm chặt tay, vừa thở dài vừa quát tháo tên trộm, còn tên trộm thì cứ đứng trơ ra đó nhìn Ricardo.

'Trông vui quá à...'

Có vẻ đang nói chuyện gì thú vị lắm. Thấy mình bị cho ra rìa, Olivia tủi thân ôm chặt con Gấu Hầm đang ngọ nguậy trong lòng, lầm bầm:

'Cho ta chơi chung với...'

Ricardo đang xua tay đuổi tên trộm đi. Tên trộm vẫn đứng lù lù một đống, kiên quyết không đi.

Hai người cứ giằng co qua lại.

Olivia ngứa ngáy chân tay vì phải đứng nhìn chuyện vui từ xa.

'Hừ... Chả thấy gì cả...'

Olivia cố nhoài người ra cửa sổ để nhìn cho rõ.

'Hình như gặp ở đâu rồi thì phải.'

Mái tóc nâu. Bộ quân phục màu đen đặc trưng. Thanh kiếm có chuôi vàng.

Hồi còn tung hoành ở giới quý tộc, cô đã từng thấy kiểu ăn mặc này rồi.

Hình như là người hay đi theo Hoàng đế thì phải...

Là ai nhỉ...

Olivia trầm ngâm suy nghĩ.

'Chả nhớ nổi...'

Ricardo và người đàn ông đó đang nói chuyện.

Người đàn ông lạ mặt nhìn Ricardo với vẻ mặt nghiêm nghị, còn Ricardo thì cười khẩy, vuốt ngược mái tóc lên.

Ông bảo tôi làm cái trò đó á?

...

Đó là chuyện một người cha nên làm sao?

Không phải việc của cậu để phán xét.

...Ha.

Ricardo lắc đầu, thở dài thườn thượt.

Biểu cảm quen thuộc quá.

Hồi cô nằng nặc đòi thích Mikhail bất chấp tất cả ở Học viện, Ricardo cũng từng nhìn cô với biểu cảm y hệt vậy.

Kiểu 'Làm ơn đừng như thế nữa'.

Tại sao... Tiểu thư không chịu nghe tôi nói vậy...

Tại sao lại cấm cản ta. Ta cũng có quyền được thích người ta chứ!

Tôi sợ Tiểu thư tổn thương nên mới làm vậy.

Câm đi. Câm mồm lại.... Ngươi cũng giống hệt bọn họ thôi. Chẳng bao giờ ủng hộ ta cả...

Tiểu thư... Làm ơn đi. Lần này nghe tôi một lần thôi được không?

Ta bảo câm mồm!

Thở dài rồi vuốt tóc ngược ra sau là thói quen mỗi khi Ricardo tức giận.

Không nỡ buông lời cay độc. Nhưng trong lòng lại bực bội, bức bối. Tiến thoái lưỡng nan, Ricardo chỉ biết xả cơn giận vào mái tóc của mình.

Là người thường xuyên chọc điên Ricardo ở Học viện, Olivia hiểu rõ thói quen này hơn ai hết.

Có vẻ cuộc nói chuyện không suôn sẻ rồi.

Ricardo đang trừng mắt nhìn người đàn ông kia. Còn người đàn ông kia cũng nhìn Ricardo với ánh mắt sát khí đằng đằng.

Một luồng khí nóng như ảo ảnh bắt đầu bốc lên từ hai người họ.

Thấy cảnh đó, Olivia nắm chặt tay.

'K... Không được.'

Tay Ricardo vẫn còn đau mà.

Olivia vẫn luôn lo lắng cho Ricardo.

Một lúc sau.

Soạt...

Cả hai cùng rút kiếm.

Olivia hét lớn về phía cửa sổ:

"Gấu Hầm, cắn... Cắn hắn cho ta!"

Gấu...

Gấu Hầm chui tọt vào lòng Olivia trốn biệt.

"Cái con này.."

Gấu Hầm cũng biết quý mạng sống của mình lắm chứ bộ.

***

Trước mắt tôi là một ngọn núi khổng lồ.

Histania Lowen.

Người đàn ông mạnh nhất Đế quốc đang đứng ngay trước mặt tôi.

[Histania Lowen Lv. 100] 

[Nghề nghiệp: Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia] 

[Độ hảo cảm: -61] 

[Chủ đề đối thoại yêu thích: Danh dự của Histania / Kiếm sĩ tài năng / Khen ngợi con cái / Sự an toàn của con cái] 

[Chủ đề đối thoại ghét: Người cha vô năng / Kiếm sĩ bất tài / Đánh giá về bản thân / Kẻ kiêu ngạo / Sự phớt lờ đơn phương]

Chỉ cần đứng đó thôi, Histania Lowen đã tỏa ra áp lực kinh người. Cảm giác như không thể nào thắng nổi.

Lowen nhìn tôi đang đứng gượng gạo, nói:

"Lâu rồi không gặp."

Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực vang bên tai.

Giọng nói của một kiếm sĩ đã vượt qua vô số lằn ranh sinh tử.

Tôi toát mồ hôi lạnh vì căng thẳng.

Chưa nói câu nào mà khí thế của ông ta đã đè bẹp tôi rồi.

'Sao ổng lại tới đây.'

Tôi nhìn Lowen với vẻ mặt nghiêm túc, phán:

"Ở đây không tiếp thị."

Đây là bản năng sinh tồn.

Kinh nghiệm xương máu của một quản gia đã từng đuổi cổ không biết bao nhiêu tay bán hàng rong và đám ăn mày tưởng đây là nhà hoang định vào ngủ nhờ.

Khi gặp nguy hiểm, phản xạ hiệu quả nhất là đuổi khách. Tôi nhìn thẳng vào mặt Lowen, người đang trông như vừa bị vợ đuổi khỏi nhà, nói:

"Tôi không mua chăn điện, không mua vòng đá phong thủy, cũng không vay nóng đâu nha. Mời ông về cho."

Tôi cố tình giả ngu, coi như không biết người đàn ông trước mặt là ai.

Nếu nhận người quen thì cuộc sống thất nghiệp hạnh phúc của tôi coi như đi tong. Dù kẻ trước mặt có là cường giả hủy diệt thế giới đi chăng nữa, thì bất cứ sinh vật nào dám đe dọa đến cuộc sống "ăn no ngủ kỹ" của tôi đều bị xếp vào hàng thấp kém hơn cả con Gấu Hầm.

Đó là bản năng sinh tồn của người xuyên không.

Lowen ngớ người.

Cảnh tượng Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia bối rối chỉ vì một câu nói đúng là hiếm có khó tìm, tôi cố nén cười, nói chắc nịch lần nữa:

"Về đi."

"Cậu không biết ta là ai sao?"

"Mùa đông năm nay tôi định sống lạnh lẽo cho tiết kiệm, nên ông về đi."

"..."

Bị tôi phũ phàng như tát nước vào mặt, Lowen day day trán.

Tôi gào thét trong lòng.

'Làm ơn về giùm cái.' 

'Về đi cha nội.' 

'Về nhà rửa chân rồi đi ngủ đi.'

Thế giới này loạn lạc lắm, tự nhiên mò tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này làm chi.

Tôi chỉ muốn ông ta biến đi cho khuất mắt, nhưng Lowen thở dài, nói:

"Lần đầu tiên ta bị coi là quân tiếp thị đấy."

Lowen thấy chuyện này khá thú vị.

Trong nguyên tác, Lowen là người cực ghét phải tự giới thiệu bản thân. Khuôn mặt ông ta chính là danh thiếp, và thanh kiếm của ông ta là biểu tượng của Đế quốc.

Đối với ông ta, kẻ không biết ông ta là ai thì không đáng để nói chuyện. Một kỵ sĩ cao ngạo.

Trong tiểu thuyết, khi Lowen lần đầu gặp Yuria.

Người này là ai vậy ạ?

Ta là Histania...

Nhìn kiểu gì cũng giống mấy người bán hàng rong.

...

Lần đó, bị Yuria coi là phường bán hàng rong, Lowen đã quay lưng bỏ đi không thèm ngoảnh lại. Sau này Mikhail giới thiệu đó là sư phụ mình thì hiểu lầm mới được giải tỏa, nhưng qua đó có thể thấy Lowen rất nhạy cảm khi danh tiếng của mình bị ngó lơ.

Cái tên của ông ta. Sức ảnh hưởng của cái tên Histania.

Danh tiếng Histania Lowen lẫy lừng khắp Đế quốc, ai ai cũng biết nên ông ta mới tự tin như vậy.

Kiểu như 'Không biết tao là ai thì về học lại đi'.

Nên tôi đang tận dụng triệt để kiến thức nguyên tác, mong ông ta tự ái mà bỏ về.

Lowen thở dài một hơi thật sâu.

"Ta là Histania Lowen."

Có vẻ kế hoạch của tôi phá sản rồi.

"Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia, kẻ được mệnh danh là Thanh kiếm của Đế quốc."

"..."

"Ta đến đây vì có chuyện muốn nói với cậu."

Lowen nhìn chằm chằm vào tôi.

Khuôn mặt kiên định như thể bắt buộc phải nghe câu trả lời, tôi biết mình hết đường lui rồi.

Tôi đành cúi đầu chào một cách lịch sự, đúng phép tắc.

"Quản gia của Công nữ Desmond Olivia. Ricardo xin kính chào."

Tôi cúi người từ tốn, nhìn thẳng vào mắt Lowen.

"Thật vinh hạnh khi được diện kiến Thanh kiếm của Đế quốc. Mong ngài thứ lỗi cho sự thất lễ vừa rồi."

Tôi diễn nét lịch sự giả trân cho ông ta xem.

Ý là 'Lỗi tại ông không báo trước nên mới bị quê độ đấy'. Tôi bồi thêm:

"Nếu ngài báo trước thì tôi đã không thất lễ như vậy rồi. Xin lỗi ngài."

"...Bỏ đi."

Lowen xua tay, bỏ qua lỗi lầm của tôi.

Tôi định mời ông ta vào nhà cho phải phép: 'Tuy nhà cửa hơi bừa bộn nhưng mời ngài vào...', nhưng Lowen xua tay từ chối ngay. 'Ta nói xong việc rồi đi ngay. Không cần đâu', ông ta từ chối vào nhà.

May phước.

Nhà cửa đang như cái bãi rác vì tôi lười chưa dọn. Hơn nữa, nếu Tiểu thư mà thấy Lowen, kiểu gì bả cũng phán 'Lại một lão già đầu đất chỉ biết đến kiếm' cho xem. Để bảo toàn cái mạng cho Tiểu thư, tôi thầm cảm ơn sự lựa chọn sáng suốt của Lowen.

Cộp.

Lowen quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.

Từ đôi giày dưới chân. Đến thanh kiếm bên hông. Và mái tóc đỏ rực.

Soi mói chán chê, ông ta mới mở miệng:

"Cậu có biết Histania Hanna không?" 

"Vâng, là người bạn tôi mới quen gần đây." 

"Bạn bè..." 

"Vâng."

Lowen khẽ gật đầu, đi thẳng vào vấn đề.

"Ta nghe Malik kể về cậu. Nó bảo cậu là một kiếm sĩ dũng cảm và có tài năng." 

"Ngài quá khen."

Đúng là "đại gia" Malik tốt bụng.

Khen tôi hết lời thế cơ à. Tuy được khen bởi cái người mình không ưa lắm nhưng nghe cũng mát ruột.

Dù sao cũng là lời khen từ Thanh kiếm của Đế quốc mà lị.

Hồi trước lúc Malik tới nhà, hắn có nhờ tôi một việc.

Này, Ricardo.

Vâng.

Tôi có thể nhờ cậu một việc được không..?

Hắn nhờ tôi giúp cha và Hanna làm hòa.

Vì nhờ tôi mà hắn đã làm hòa được với gia đình, nên hắn nghĩ nếu có tôi giúp, Hanna cũng sẽ mở lòng với cha mình.

Tôi từ chối.

Tôi đã thẳng thừng từ chối lời đề nghị của Malik.

Cá nhân tôi cho rằng người ngoài không nên xía vào chuyện gia đình người khác.

Tôi biết rõ cái tương lai Hanna phải chết vì sự vô tâm của gia đình, nên tôi càng không muốn dính líu vào.

Bảo Hanna hãy mở lòng với người cha đã hành hạ tinh thần cô ấy suốt bao nhiêu năm qua, đó là một lời khuyên tàn nhẫn mà tôi không muốn nói ra.

Nói trắng ra, dù tôi có bảo Hanna hãy làm hòa với cha đi, chưa chắc cô ấy đã nghe.

Quan trọng nhất, đó không phải là ý muốn của Hanna.

Nên tôi đã từ chối Malik.

Tôi không muốn can thiệp vào chuyện nhà người ta.

Trên đời này, chuyện cần tránh nhất chính là chuyện can dự vào việc nhà người khác.

Tôi chờ đợi những lời sắp thốt ra từ miệng Lowen với ánh mắt lạnh lẽo.

"Ta đến đây có một việc muốn nhờ."

"Nếu là cậu, người đã trao thanh kiếm cho Hanna, ta nghĩ cậu sẽ làm được."

Linh cảm chẳng lành ập đến.

"Hãy tìm cách để Hanna buông bỏ thanh kiếm... À không, hãy làm cho Hanna từ bỏ kiếm thuật đi."

Tôi siết chặt nắm tay.

"Đó là lời một người cha nên nói sao?"

"Cậu đang đi quá giới hạn rồi đấy."

"Vì tôi là trẻ mồ côi nên không biết giới hạn là gì đâu."

Bùng. Aura màu xanh lam bùng nổ dữ dội từ người Lowen.

Luồng Aura mạnh mẽ đến mức khiến da tôi đau rát.

Đáp lại, tôi cũng tỏa ra luồng Aura mỏng manh của mình. Dù biết không thắng nổi, nhưng ít nhất cũng phải cắn được một miếng vào cổ lão già này. Tôi dồn Aura vào đầu ngón tay.

Gấu mà bị ong đốt cũng biết đau chứ bộ.

Lowen rút kiếm. Tôi cũng rút kiếm theo.

Ngay khi Aura của cả hai tụ lại nơi mũi kiếm.

Một tiếng hét vang dội vọng xuống từ tầng 2.

"Vệ binh đâu! Mấy tên sâu mọt ăn bám tiền thuế đâu rồi! Nhà có trộm kìa!!!"

Tiểu thư đang bế thốc con Gấu Hầm lên che mặt.

"Đừ... Đừng có đánh nhau!"

Tiểu thư nhắm tịt mắt, run lẩy bẩy.

Chắc là lo cho tôi lắm đây.

"Phụt ha ha..! Vâng, tôi biết rồi."

Tôi bật cười, tra kiếm vào vỏ. Rồi quay sang nhìn Lowen đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nói:

"Mời ngài về cho. Có vẻ như ngài hết cơ hội làm thân với cô Hanna rồi."

Dù nghe thấy tiếng Lowen chửi thầm 'Thằng ranh con láo xược' sau lưng, nhưng tôi lờ đi, thong thả bước vào nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...