Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã/Chapter 63: Người cha ghét bỏ tôi (2)Chapter 63: Người cha ghét bỏ tôi (2)
20px

Chương 63: Người cha ghét bỏ tôi (2)

Một cửa sổ màu xanh hiện ra ngay trước mắt.

Nội dung bên trong đen tối đến mức khiến người ta phải nhíu mày.

[Q. Nếu không có người đó...]

Histania Hanna, người mang vận mệnh bi thảm. Cô vốn dĩ được định sẵn là phải chết.

Dù bị cha phân biệt đối xử và anh chị em ruột thịt thờ ơ, Hanna vẫn cắm đầu chạy về phía trước chỉ với mong muốn duy nhất: được công nhận.

Cô tin rằng chỉ cần cố gắng, một ngày nào đó mình sẽ được đối xử như những người khác.

Cô đã không ngừng tiến bộ. Cô sở hữu tài năng kiếm thuật thiên bẩm và khả năng tiếp thu tuyệt vời.

Nhưng, cha cô không bao giờ trao cho cô sự quan tâm mà cô hằng mong mỏi.

Vì ông cho rằng tập trung bồi dưỡng Malik mới là việc tốt cho gia tộc.

Hanna khao khát một lời khen ngợi đến khô héo cả tâm hồn.

Giá mà có dù chỉ một người ở bên cạnh nói với cô rằng "Cô làm tốt lắm", thì bi kịch ấy đã có thể tránh được...

Vào một ngày hè oi ả.

Hanna đã đưa ra một lựa chọn cực đoan.

Để chứng minh sự trưởng thành của thanh kiếm và giành lấy sự công nhận của cha, dù biết rõ đối thủ là kẻ không thể chiến thắng, Hanna vẫn quyết định leo lên dãy núi Hamel.

Đọc bức thư Histania Lowen gửi. (0/1)

Gặp gỡ Histania Lowen. (0/1)

Tiêu diệt Chiến binh Orc Tinh nhuệ ở dãy núi Hamel (0/30)

Phần thưởng: Mở khóa 'Nếu không có người đó...'

Hanna chớp chớp mắt.

Cái quái gì thế này. Tại sao thứ này lại hiện ra trước mắt, cơ thể cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó nhưng đầu óc thì không thể nào hiểu nổi.

Do tập luyện quá sức sao?

Hay là do bỏ bữa?

Cô chớp mắt liên tục, nhưng cái bảng xanh lè ấy vẫn trơ trơ ra đó không chịu biến mất.

'Cái gì vậy trời...'

Da gà da ốc nổi lên rần rần.

Nội dung điềm báo trên bảng nói rằng nếu không gặp ông quản gia, cô đã chết từ lâu rồi.

Nội dung ấy như đâm thấu tim gan cô, phơi bày quá khứ chỉ biết vung kiếm vô định, chỉ biết sống vì cái gật đầu của cha. Ngón tay Hanna khẽ run lên.

'Tại sao mình lại chết...'

Hanna luôn tự hào mình là người cứng rắn.

Dù là quá khứ hay hiện tại.

Cô tin rằng nhờ tinh thần thép mà cô mới trụ vững được qua bao nhiêu năm bị ghẻ lạnh.

Việc cô, người chưa từng gục ngã trước sự thờ ơ của cha, lại đưa ra lựa chọn ngu ngốc như vậy... thật không thể tưởng tượng nổi. Nhưng vì Hanna là người hiểu rõ bản thân mình hơn ai hết, nên cô không giấu được sự run rẩy trong lòng.

Linh cảm chẳng lành khiến ánh mắt cô cứ dán chặt vào cái bảng xanh.

Trong lòng thì chối đây đẩy bảo là nhảm nhí, nhưng nghĩ lại con người mình lúc đó, biết đâu cô đã làm chuyện dại dột thật.

Nếu như...

Lúc đó mình không tìm đến ông quản gia...

Hanna lắc đầu quầy quậy, cố xua đi những suy nghĩ tiêu cực.

Bốp!

Hanna vỗ mạnh hai tay vào má. Tỉnh táo lại coi. Tại không tập trung tập luyện mà cứ nhớ ông quản gia nên mới thấy ảo giác đó. Cô lắc đầu, thầm mong nó biến đi.

Khi mở đôi mắt vừa nhắm nghiền ra, cái bảng chứa nội dung xui xẻo kia đã biến mất.

"Chắc do mệt quá thôi... Do mệt thôi."

Hanna gượng dậy, tay nắm chặt bức thư của cha.

'Chắc không có chuyện gì đâu.'

Mang theo tâm trạng bất an, Hanna đi lên ký túc xá.

3 ngày trước.

Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia Đế quốc, Histania Lowen đang ngồi tại bàn làm việc, lâu lắm rồi ông mới cầm cây bút lên.

Bình thường chỉ quen cầm kiếm, nay cầm bút thấy tay chân thừa thãi lạ lùng. Ông day day vầng trán đang đau nhức, chìm vào suy tư.

[Gửi Hanna...]

Bàn tay cầm bút cứ cứng đờ, không sao di chuyển được.

Phải viết gì đây. Nên viết thế nào đây. Nghĩ mãi không ra, Lowen thở dài thườn thượt.

"Haiz..."

Lời nói của tên nhóc tóc đỏ hôm nọ cứ lởn vởn trong đầu ông không chịu rời.

Già đầu thế này mà còn đi bắt Orc Tinh nhuệ thì chỉ có mấy thằng tâm thần thôi.

Tuyệt vời quá không phải sao? Tại sao ngài không vỗ tay?

Trong khi ngài chưa từng làm được như vậy...

Tên nhóc đó dám dùng ánh mắt thẳng thắn để bênh vực Hanna. Phải gan to bằng trời mới dám làm thế.

Chắc chắn nó biết ông là Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia.

Ông đã tận mắt chứng kiến sát khí hung bạo tỏa ra từ người nó biến mất sạch sẽ ngay khi nhìn thấy ông, cả luồng Aura mờ ảo cũng bị nó thu lại gọn gàng. Chỉ cần nhìn qua là đủ đoán được tình hình.

Vậy mà ánh mắt nó không hề dao động, những lời nó nói cứ ám ảnh ông mãi.

"Thằng ranh con láo xược..."

Hôm nay cây bút trên tay Lowen sao mà nặng trĩu.

Đã từng đối đầu với vô số cường giả, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, vậy mà cây bút này còn nặng hơn cả trăm thanh kiếm ông từng cầm.

'Haiz...'

Tờ giấy viết thư chưa có chữ nào đã bị mực bút làm nhòe nhoẹt.

Lowen vò nát tờ giấy, lại thở dài.

"Điên mất thôi."

Sau lưng Lowen là một đống giấy bị vò nát chất cao như núi.

Bắt đầu bằng 'Gửi Hanna'.

Chỉ viết mỗi câu hỏi thăm 'Con có khỏe không' mà mất cả tiếng đồng hồ, viết xong lại xé.

Mọi chuyện bắt đầu rối tung từ khi nào.

Lowen, người luôn tự tin mình luôn chọn giải pháp tối ưu, giờ đây hoàn toàn mất phương hướng.

Xung quanh ai cũng khen ngợi Hanna hết lời. Nào là có cô con gái út thức tỉnh Aura trẻ nhất lịch sử thật mát mặt, nào là hồng phúc của gia tộc. Đồng nghiệp và quý tộc không tiếc lời tán dương.

Nhưng người trong cuộc là Lowen lại chẳng thấy vui vẻ gì.

'Mình đã sai sao?'

Tự hỏi bản thân, nhưng câu trả lời vọng lại là sự phủ định kịch liệt.

Ông không sai.

Cứ định viết thư là những lời sắc lạnh lại tuôn ra.

Bỏ kiếm đi.

Nguy hiểm lắm, bỏ kiếm sẽ tốt cho con hơn.

Trước khi Hanna thức tỉnh Aura, ông có thể lấy cớ con bé không có tài năng để viết như vậy.

Nhưng giờ con gái ông đã lập được thành tích không thể phủ nhận bằng hai chữ "tài năng" nữa rồi. Cái cớ đó cũng vô dụng.

Vì gia tộc, lẽ ra ông phải ủng hộ Hanna. Nhưng ảo giác ông nhìn thấy hôm đó lại khiến ông viết ra những lời tiêu cực.

Cứu con với... Cha ơi.. Cứu con...

Hanna sẽ chết sao...

Ông chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Nên lòng càng thêm rối bời.

Trên đời này có người cha nào lại nghĩ con mình sẽ chết chứ. Lowen không thể đưa ra phán đoán lý trí được nữa.

Nếu vì vinh quang gia tộc, ủng hộ Hanna là việc đúng đắn.

Dù Malik đã thức tỉnh Aura và thể hiện xuất sắc, nhưng so với danh tiếng của Hanna hiện giờ thì vẫn còn kém xa.

Về lý trí... thì đúng là nên như vậy.

Nhưng cứ nghĩ đến cảnh Hanna cầm kiếm là tim ông lại thắt lại.

Cứu con. Con không muốn chết thế này đâu.

Rắc... Lowen bẻ gãy cây bút trên tay.

"...Phải nghĩ cách khác thôi."

Lowen thở dài, lấy ra một tờ giấy mới.

Gửi Hanna.

'...'

Tờ giấy lại một lần nữa nhòe mực.

[Đọc bức thư Histania Lowen gửi. (0/1)]

Soạt.

Hanna ngồi tại bàn học, nhìn chằm chằm bức thư trước mặt với ánh mắt phức tạp.

Bức thư nhăn nhúm đầy dấu vết của sự giằng xé, muốn xé nát mà không nỡ.

Hanna đập tay xuống bàn đầy bực dọc.

Rầm...

"Giờ này còn định nói cái gì nữa."

Nắm tay cô run lên bần bật.

Không muốn xem.

Không cần xem cũng biết trỏng viết gì.

Bỏ kiếm đi.

Con không có tài năng đâu.

Hanna chắc mẩm bên trong lại là mấy lời đó.

Lần này ông ấy sẽ dùng lời lẽ gì để làm tổn thương cô đây. Liệu ông ấy có bảo cô là nỗi ô nhục của gia tộc không? Hanna sợ hãi.

Vừa sợ cha. Vừa ghét người cha không chịu thay đổi dù cô đã chứng minh giá trị của mình.

Hanna cứ để nguyên bức thư chưa mở, nhìn nó với tâm trạng rối bời.

"Đã chứng minh rồi mà..."

Đã chứng minh đến thế rồi, ông ấy còn muốn gì nữa đây... Hanna không hiểu nổi.

Hanna trừng mắt nhìn cái bảng xanh trước mặt, mắt rơm rớm.

[Q. Nếu không có người đó...]

Đọc bức thư Histania Lowen gửi. (0/1)

Gặp gỡ cha bạn, Histania Lowen. (0/1)

Tiêu diệt Chiến binh Orc Tinh nhuệ ở dãy núi Hamel (0/30)

Phần thưởng: Mở khóa 'Nếu không có người đó...'

"Không làm đâu."

Mấy cái kết cục tồi tệ không muốn thấy thì tốt nhất là nên né đi.

Bây giờ cô đang sống cuộc đời đủ hạnh phúc rồi. Cô không muốn day dứt về quá khứ, cô đã có người tin tưởng và ủng hộ mình thay vì người cha luôn phũ phàng từ chối.

Hanna lạnh lùng từ chối cái bảng xanh.

Nhưng.

Sự bất an cứ thôi thúc cô nhìn vào nó.

Nếu... cô nghe theo câu chuyện mà cái bảng xanh này kể...

Có lẽ cô sẽ không bao giờ nhìn mặt cha được nữa.

Hanna nhìn lên bầu trời với tâm trạng nặng trĩu.

"Haiz... Nhớ ông quản gia quá."

Hôm nay cô nhớ người quản gia tóc đỏ da diết.

***

"Ngồi!"

Căn phòng bình yên của Tiểu thư.

Với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy, Tiểu thư cầm miếng thịt khô trên tay, đang "giáo dục" con Gấu Hầm ngồi dưới đất.

Gấu Hầm chẳng hiểu mô tê gì, cứ nghiêng đầu nhìn cái tay của Tiểu thư, còn chỉ số bực bội của Tiểu thư thì đang tăng vùn vụt không phanh.

Tiểu thư quát Gấu Hầm:

"Ngồi xuống! Con súc sinh thấp kém kia!"

Gấu?

Gấu Hầm coi lời Tiểu thư như gió thoảng bên tai.

Mắt nó chỉ dán chặt vào miếng thịt khô trên tay Tiểu thư.

Nó ngồi đó, nước miếng chảy ròng ròng.

Tiểu thư xoay vòng vòng miếng thịt trước mặt Gấu Hầm, dụ dỗ:

"Ngồi đi rồi ta cho."

Háp!

Gấu Hầm đớp gọn miếng thịt cùng với ngón tay của Tiểu thư. Phản xạ của loài thú nhanh hơn người thường, Tiểu thư chỉ biết nhìn cái tay phải đầy nước dãi của mình với vẻ mặt thất thần.

Miếng thịt biến mất trong chớp mắt.

Gấu uuu!

Nó vẫy đuôi rối rít như thể vừa làm chuyện tốt lắm.

"Á á á...! Cái con gấu chết tiệt này!" 

"Không phải gấu, là chó ạ." 

"Gấu hay chó gì cũng kệ! Bực mình quá đi mất!"

Tiểu thư vung vẩy cái tay dọa nạt Gấu Hầm, nhìn cái dáng vẻ đó tôi chỉ thấy dễ thương.

Một ngày bình yên.

Trời nắng đẹp. Khách khứa không có. Một ngày lười biếng đúng chất thất nghiệp.

Đời là thế chứ đâu.

Muốn sống thế này cả đời ghê.

Chẳng làm gì cả, cứ ăn rồi chơi, tận hưởng cuộc sống thất nghiệp an nhàn, vứt hết công việc cho Mikhail... cuộc sống trong mơ...

Đúng lúc đó.

Gấu Hầm đang chơi vui vẻ với Tiểu thư bỗng nhảy tót lên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ sủa ầm ĩ.

Gấu! Gấu!

"Hừ!! Mày đi đâu đó! Phải phạt mới được!"

Tiểu thư đang định mắng Gấu Hầm vì dám bơ mình thì nhìn theo hướng nó sủa, bả nghiêng đầu thắc mắc 'Ủa ai dợ?'.

"Ricardo. Có trộm kìa." 

"Dạ? Nhà mình làm gì có gì cho nó trộm." 

"Có mà." 

"Cái gì ạ?" 

"Ta nè, người đẹp nhất thế gian."

Tôi lờ đẹp câu nói của Tiểu thư.

"Sao dám bơ ta!" 

"..." 

"Nè!!!"

Tôi nhún vai.

Cái dinh thự như nhà ma này mà cũng có người tới hả trời.

Tôi thầm nguyền rủa kẻ tội đồ dám phá hỏng cuộc sống thất nghiệp hạnh phúc của mình, định bụng sẽ treo cái biển [Coi chừng ác nữ cắn] trước cổng.

Tôi chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một người đàn ông tóc nâu đang đứng trước cổng chờ người ra mở cửa.

Dáng người cao lớn. Ngoại hình tuấn tú. Người sẽ trở thành sư phụ của Mikhail.

Histania Lowen.

Tôi quay sang nói với Tiểu thư:

"Báo động không kích!!!"

"Híiiiic!!!"

Hai thầy trò lao xuống gầm giường trốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...