Chương 67: Hoàng tử của tôi (1)
Cơ duyên ấy mà, phải là thứ được giấu kỹ ở một xó xỉnh nào đó mới gọi là ngon ăn.
Giống như trong truyện kiếm hiệp, nội đan của linh thú giấu trong hang động âm u mới giúp tăng nội công vùn vụt vậy.
Và cơ duyên nằm trong kho báu của gia tộc Histania, nơi có một "linh thú" là Đoàn trưởng Kỵ sĩ canh giữ, chính là món hời tuyệt hảo nhất.
Đặc biệt, trộm đồ của kẻ sau này sẽ trở thành kẻ thù thì lại càng ngon miệng, ăn vào không sợ đau bụng.
Ma kiếm Tyrfing.
Thứ vũ khí sẽ được Đại Giám mục của sự Tham lam sử dụng để gây ra cuộc thảm sát tại Thủ đô.
Ở giữa cuốn tiểu thuyết có đoạn Malik chịu trách nhiệm hộ tống thanh ma kiếm này, nhưng xui xẻo thay lại có gián điệp của Dị giáo trà trộn vào nên nhiệm vụ thất bại. Một tình tiết khá bi đát.
Kết quả là Malik bị cướp mất ma kiếm, và tên ác nhân Đại Giám mục Tham lam đã dùng món vũ khí đáng sợ này để giết chết Chủ nhân Ma tháp.
Hiệu ứng của Tyrfing cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.
Chém được ma pháp. Sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào. Tăng hiệu suất của Kiếm khí. Chỉ vậy thôi.
Tuy bén quá cũng là một cái tội, nhưng ngoài mấy cái đó ra thì nó chẳng có hiệu ứng gì đặc biệt.
Nó không phải loại Thánh kiếm có cái tôi riêng suốt ngày lải nhải dạy đời chủ nhân, cũng chẳng có chức năng truyền thụ kỹ năng cổ đại nào sất, chỉ là một thanh kiếm bình thường nhưng độ sắc bén thì "hết nước chấm".
Chỉ có một điểm trừ là nó mang khí tức hắc ám khiến người dùng phát điên, nhưng với bọn Dị giáo vốn đã điên sẵn thì đây lại là thanh kiếm hoàn hảo.
Đồng thời, với một kẻ có kháng tính Hắc thuật như tôi thì đây cũng là món vũ khí cực kỳ vừa tay.
Vốn dĩ tôi định lờ nó đi vì cảm giác nó cứ tà tà thế nào ấy, nhưng mà...
Ricardo... kiếm của ngươi cùi bắp quá.
Tiểu thư à, đây là thanh kiếm tôi bỏ ra 10 vạn vàng mua để Tiểu thư tặng cho Mikhail đấy ạ...?
Mua hồi nào?
Hồi còn đi học ạ.
Sao Ricardo lại giữ nó?
Thấy ngon nên tôi chôm luôn rồi.
Ồ... Tay nghề khá đấy! Nhưng mà... nhìn vẫn cùi.
Nhờ pha khích tướng của Tiểu thư mà tôi quyết định chơi lớn một phen.
Phần vì thanh kiếm cũ từng định tặng cho Mikhail nên dùng cũng thấy lấn cấn, phần vì muốn có cây hàng xịn xò một chút để Tiểu thư còn nở mày nở mặt khoe khoang là quản gia nhà mình dùng Ma kiếm chứ.
Nếu cứ đeo cái thanh kiếm ẻo lả do Dwarf rèn thì chắc chắn Tiểu thư sẽ thấy mất mặt lắm, nên tôi quyết định đi "mượn" cơ duyên này về.
Thề là không phải do tôi hẹp hòi muốn trả thù vụ ông Lowen nhờ vả tào lao đâu nha. Chỉ là... tôi đến để đòi chút phí bồi thường tổn thất tinh thần thôi.
[Chỉ số 'Kháng Độc' đã kháng lại độc tính chí mạng của 'Thuốc Tàng hình'.]
Loại thuốc chỉ tập trung tối đa vào hiệu quả ẩn thân.
Do chính tay tôi chế tạo.
Loại thuốc này có độc tính mạnh đến mức ngay cả Yuria với đầy ắp thần thánh lực uống vào cũng đăng xuất khỏi server ngay lập tức, nhưng nhờ tích lũy kháng độc từ nhỏ nên chỉ có mình tôi uống được.
Hàng độc quyền. Chỉ mình tôi làm được, và chỉ mình tôi dùng được.
Tuy có điểm yếu chí mạng là dùng Aura thì mất tác dụng, nhưng nhờ nó mà tôi đã dễ dàng cuỗm được thanh Tyrfing.
Lưỡi kiếm đen tuyền. Dáng kiếm thon gọn, mượt mà. Mang tiếng là Ma kiếm nhưng nhìn sang chảnh phết.
Người thường nhìn vào chắc chắn sẽ khen nó đẹp mà muốn chạm tay vào. Hài lòng với vẻ đẹp đầy uy lực của nó, tôi cười mãn nguyện, chuẩn bị rời khỏi dinh thự.
Bị chủ nhà bắt được thì phiền lắm.
Tôi leo lên mái nhà, định bụng chuồn êm mà không thanh toán, thì...
Cha thử xin lỗi Hanna xem sao ạ?
Một vở kịch sướt mướt đầy kịch tính vọng lên từ bên dưới mái nhà.
***
Hanna đang khóc.
"Tại sao Cha lại đối xử với con như vậy..."
Hanna siết chặt hai nắm tay, trút hết những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay lên người cha, đôi mắt cô nhìn Lowen tràn ngập sự oán trách.
Đọc bức thư xong, trong đầu Hanna rối bời những suy nghĩ.
Tại sao không để cô yên.
Người cha đã phớt lờ cô suốt bao năm qua, giờ lại quay ra tìm cô làm gì. Hanna hỏi như muốn chất vấn.
"Cha bảo cha không cần đứa con gái như con mà... Cha coi con như hạt bụi, giờ lại giở giọng quan tâm làm gì... Tại sao chứ!"
"Ta chưa bao giờ coi con là hạt bụi."
Hanna cười chua chát:
"Chưa bao giờ ạ? Vậy tại sao mỗi lần con đấu tập cha đều không thèm nhìn?"
"...Đó là vì anh trai con có tài năng để dẫn dắt Histania..."
"Tài năng, tài năng. Con nghe mà phát ốm."
Lowen bối rối định giải thích, nhưng Hanna đang chìm trong uất ức chẳng còn nghe lọt tai lời nào nữa.
Cô ghét tất cả. Ghét việc phải đứng trong cái dinh thự ngột ngạt này. Ghét người cha không thể nói chuyện đàng hoàng.
Cô ghét cha đến mức cảm thấy cái tên Histania mà cô từng tự hào giờ đây thật đáng xấu hổ.
Két. Tiếng nghiến răng ken két vang lên.
"Con đã từng hy vọng... Con đã mở bức thư với một chút hy vọng mong manh."
Tách. Nước mắt Hanna rơi xuống bức thư vứt dưới sàn.
Những dòng chữ viết bằng sự cố chấp của người cha bảo thủ dần nhòe đi vì nước mắt.
"Con đã mở nó ra với hy vọng biết đâu cha sẽ thay đổi. Con không cần những lời ấm áp như 'Con giỏi lắm', 'Chúc mừng con', con chỉ mong nhận được một lời xin lỗi thôi."
"Nhưng cái này là cái gì đây... Cái quái gì thế này!"
Tiếng hét của Hanna vang vọng khắp dinh thự tĩnh mịch.
Những lời nặng nề chưa từng nói ra giờ đây dội thẳng vào tai Lowen. Rằng cô đã quá ngu ngốc khi kỳ vọng, rằng cô thật khờ khạo khi nghĩ nếu mình thay đổi thì cha cũng sẽ thay đổi. Hanna trút hết nỗi uất ức lên Lowen.
Lowen im lặng lắng nghe sự oán trách của con gái.
'Đó là lựa chọn tốt nhất rồi.'
Đó là kết luận của Lowen.
'Vì con không nhìn thấy ảo ảnh đó.'
Một lời biện minh không thể nói ra. Đó là nơi trú ẩn duy nhất để Lowen hợp lý hóa lỗi lầm của mình.
Nhưng.
Nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của con gái, ông chợt cảm thấy có gì đó sai sai.
Sự ích kỷ núp bóng dưới danh nghĩa "lựa chọn tốt nhất" của ông, liệu có phải đang đẩy Hanna đến bờ vực thẳm? Suy nghĩ đó bắt đầu khuấy đảo tâm trí Lowen.
Nếu như. Ông tin tưởng Hanna.
Nếu ông là một người cha ấm áp hơn một chút, liệu có tránh được cái tương lai mà tấm bảng xanh kia đã cho thấy? Nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí Lowen.
Lowen nhíu mày suy nghĩ.
Mình luôn đúng. Chẳng qua Hanna còn nhỏ nên chưa hiểu được lựa chọn của mình thôi. Lowen tự lừa dối bản thân.
'Ta luôn đúng... Mọi lựa chọn của ta đều đúng.'
Niềm tin mù quáng ấy thôi thúc ông hét lên bắt Hanna bỏ kiếm, nhưng tận sâu trong lòng, có gì đó ngăn ông lại.
Lowen khó nhọc mở lời:
"Tất cả là vì con thôi. Bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau này..."
Hanna trừng mắt nhìn ông.
"Cái gì là vì con chứ?"
"..."
"Vì con chỗ nào... Phớt lờ con vì con không có tài năng là vì con sao? Chà đạp lên đứa con gái đang nỗ lực trưởng thành là vì con sao?"
Hanna không thể hiểu nổi cha mình.
Hồi nhỏ, cô cố nén nước mắt, tự nhủ rằng vì anh hai giỏi hơn nên cha mới thế. Nhưng giờ đây, khi cô đã đạt được thành tựu vượt xa anh hai, cô không thể nào hiểu nổi tại sao cha vẫn cản đường mình.
Cô không muốn hiểu. Và cũng chẳng muốn nghe theo nữa.
Cả đời sống dưới sự ghẻ lạnh của cha, những bữa cơm nuốt không trôi vì phải nhìn sắc mặt gia đình.
Tại sao... chưa một lần nào cha hỏi ý kiến của con.
Trước sự bất biến của cha, Hanna nói bằng giọng trống rỗng:
"Có một người quản gia ở vùng quê hẻo lánh đã nói với con thế này."
"..."
"Rằng con có tài năng."
Lời nói mà cả gia đình chưa bao giờ nói với cô, cô lại được nghe từ một người đàn ông xa lạ.
Lúc đó cô nghĩ là lời nói nhảm nhí. Cô nhìn người đàn ông đó như kẻ điên. Nhưng giờ nghĩ lại, người đó giống như hoàng tử trong truyện cổ tích, giúp cô trụ vững đến ngày hôm nay.
Một tia sáng chiếu rọi vào nơi tăm tối, cứu rỗi một Hanna chỉ biết tự trách mình. Nghĩ đến đó, lồng ngực Hanna thắt lại.
Cảm xúc này có phải là yêu không? Không, bây giờ cô chỉ nhớ người đàn ông đó đến phát điên.
Cô muốn kể lể rằng mình oan ức lắm. Muốn hỏi anh rằng liệu cô làm thế có đúng không.
Hanna rơm rớm nước mắt nói với Lowen. Cô nghiến răng, khẳng định có một người tốt hơn cha gấp trăm lần.
"Anh ấy bảo con có tài năng... Anh ấy hỏi nếu giúp con đánh bại người mà con nghĩ cả đời không thắng nổi thì con có tin anh ấy không... Anh ấy đã nói thế đấy."
"Lúc đầu con nghĩ anh ấy là thằng điên... Tưởng anh ấy chỉ nịnh nọt để kiếm tiền. Nhưng cha biết điều gì làm con ức nhất không?"
Hanna nhìn thẳng vào mắt Lowen.
"Con đã cười như một con điên... chỉ vì cảm thấy vui sướng trước lời nói dối trắng trợn đó."
Keng.
Hanna thả thanh kiếm khắc gia huy Histania rơi xuống sàn.
"Cha nghĩ làm thế này là đúng sao...?"
Vai Hanna run lên bần bật. Cô đưa tay dụi mắt, khóc nấc lên, nghẹn ngào không nói nên lời.
Cái gọi là "vì con".
Nó làm con nghẹt thở muốn chết đi được.
Lồng ngực Hanna đau như muốn vỡ ra.
"Cha có biết không...?"
Hanna nhớ lại ký ức vừa hiện lên trong đầu.
"Người lạ mặt đó đã nói với con."
Hanna nắm chặt tay, cố nén hơi thở dốc để thốt ra từng chữ.
"Rằng nếu cứ tiếp tục vung kiếm, con sẽ chết. Vì con quá khao khát lời khen ngợi, nên một ngày nào đó con sẽ lao đầu vào chỗ chết chỉ để đổi lấy chút sự quan tâm rẻ mạt..."
Cô cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ làm thế. Nhưng nhìn sâu vào nội tâm mình, Hanna buộc phải thừa nhận.
"Con tưởng anh ấy nói dối... Nhưng nghĩ lại con của lúc đó... chắc là sẽ làm thế thật."
Hanna nhìn vào hư không với ánh mắt kiên định.
[Bạn có muốn xem không?]
Có lẽ cô sẽ không bao giờ nhìn mặt cha nữa.
"Con không biết cha mong muốn điều gì. Nhưng mà... nếu như."
Hanna thở hắt ra.
"Nếu như con chết."
Và buông lời như dao cứa vào tim Lowen.
"Thì là do cha giết đấy."
Khuôn mặt Lowen lạnh toát.
Nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Hanna, Lowen mới nhận ra có điều gì đó sai lầm.
Nhưng bát nước hất đi rồi không lấy lại được.
Lowen run run nói với Hanna:
"Dù sao thì... ta... cũng là vì con..."
"Cha thôi đi!"
Malik nắm chặt tay, hét lên với Lowen. Anh không muốn chứng kiến cảnh tượng tồi tệ này thêm nữa.
Biết rõ lỗi lầm của mình khi đã im lặng suốt thời gian qua, Malik không muốn thấy Hanna tổn thương thêm nữa.
Ngay khoảnh khắc anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần bị cha mắng để lên tiếng.
Rắc...!
Rầm rầm rầm!
Một người đàn ông có khuôn mặt quen thuộc rơi từ trên trần nhà xuống. Malik trố mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Chàng trai tóc đỏ đang ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt hoang mang.
Anh ta nhìn Malik với biểu cảm 'Ủa sao lại thế này', nhưng Malik cũng chỉ biết đáp lại bằng vẻ mặt 'Cái quái gì vậy'.
Người đàn ông rơi từ trần nhà xuống lầm bầm:
"Trần nhà kiểu gì mà yếu xìu vậy..."
Sau khi buông lời chê bai đầy bực bội, anh ta chậm rãi nhìn từng người trong phòng.
Lườm Lowen một cái. Cười tươi với Malik. Và nháy mắt với Hanna.
Người đàn ông gãi đầu gãi tai, rồi nhìn Lowen, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Thưa bác, bác có muốn tìm một chỗ chôn phong thủy tốt, nhiều nắng ấm không ạ?"
Trái tim Hanna đập loạn nhịp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)