Chương 68: Hoàng tử của tôi (2)
Những ánh mắt lạnh lẽo đang găm vào người tôi.
Malik đang hoang mang tột độ. Hanna đang khóc. Và.
"Ngươi vừa nói cái gì."
Lowen đang điên tiết.
Sát khí tỏa ra từ người ông ta khiến da tôi đau rát như bị kim châm. Như để chứng minh mình là kẻ mạnh nhất Đế quốc, sát khí nặng trịch đè nặng lên vai tôi.
Tôi cười gượng, nhìn thẳng vào Lowen.
'Cũng chịu được.'
Không biết có phải nhờ việc hứng chịu sát khí thực sự của Tiểu thư mỗi khi tôi cướp sô-cô-la của bả hay không, mà sát khí của Lowen tôi thấy cũng bình thường.
Đụ má! Đừng có né!
Tiểu thư à, cái nĩa vừa rồi... có tẩm sát ý đó nha.
Hừ...! Tại Ricardo chọc ta điên lên chứ bộ!
Dù gì thì cũng không được phóng sát khí vào quản gia chứ.
Vậy thì đừng có né!
Chậm rì à, không né hơi phí...
Á á á á!!!
Tôi tự nhủ thầm sẽ thưởng sô-cô-la cho Tiểu thư vì đã giúp tôi luyện tập.
Tôi vượt qua khí thế của Lowen, phủi bụi trên quần. Mặc kệ vẻ mặt nhăn nhó của Malik, tôi vẫn mỉm cười tỉnh bơ, nói với Lowen:
"Tôi chỉ đưa ra lời khuyên chân thành thôi mà."
"Biết là mạo phạm mà vẫn dám mở miệng sao."
"Thì cũng vì tuổi già hạnh phúc của Gia chủ Histania thôi."
Lowen nhíu mày.
"...Ngươi đang giỡn mặt với ta đó hả?"
Tôi lắc đầu:
"Giỡn mặt gì đâu. Lời khuyên tận đáy lòng đấy ạ."
"Cứ cái đà này đến lúc về già, đừng nói là được chôn ở chỗ phong thủy tốt, nhiều nắng ấm, khéo con cái nó còn chẳng thèm ra thăm mộ ông đâu."
Trước lời khuyên "chân thành" của tôi, Lowen đáp lại lạnh lùng. Có vẻ tấm lòng của tôi không chạm được tới ông ta rồi.
"...Muốn chết hả."
Tôi trả lời một cách nghiêm túc:
"Không."
Mặt Lowen lạnh tanh. Có vẻ sự chân thành "không muốn chết" của tôi cũng không lọt tai ông ta.
Tôi nhấn mạnh lại lần nữa:
"Tôi thật sự không muốn chết đâu."
Khí thế tỏa ra từ Lowen ngày càng hung bạo.
Histania Lowen.
Một kiếm sĩ bảo thủ với niềm tin sắt đá, ngang ngửa với cái nhìn đời màu hồng của Mikhail. Ông ta luôn tin lựa chọn của mình là đúng. Và sự thành công của bản thân chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự cố chấp đó.
Đó là kiểu người tôi ghét nhất. Nhưng đồng thời cũng là kiểu người tôi buộc phải công nhận. Vì thành công của ông ta là thật.
Nhưng tôi vẫn ghét Lowen.
'Vì ông ta đã làm Hanna khóc.'
Chắc đó là lý do tôi đứng ở đây.
Việc rơi từ trần nhà xuống không phải là tai nạn ngẫu nhiên. Mà là do tôi nghe tiếng Hanna khóc, máu điên dồn lên não nên đấm vỡ trần nhà mà xuống.
Hanna là đệ tử đầu tiên của tôi.
Dù mối duyên thầy trò bắt đầu vì tiền, nhưng qua bao buồn vui, chúng tôi đã xây dựng được sự tin tưởng.
Đồng thời cô ấy cũng là ân nhân đã giới thiệu cho tôi "mỏ vàng" Malik.
Lowen dám nặng lời với Hanna, người sau này sẽ kế nghiệp Malik trở thành nhà tài trợ vàng cho tôi, tôi không thể để yên được. Vì miếng cơm manh áo, tôi đành phải mượn cớ "vô tình" để đứng ở đây.
Lowen đang quan sát tôi.
Nhìn thanh Tyrfing trên tay tôi một lần. Nhìn Aura đỏ rực đang bao bọc lấy bàn tay tôi một lần.
Đồng tử Lowen co rút lại. Không chỉ trộm Ma kiếm trong kho, tên trộm láo xược này còn dám đứng đây dạy đời ông ta.
Lowen nói bằng giọng lạnh băng:
"Ta sẽ không giết ngươi. Thay vào đó, ta sẽ xẻo cái miệng hỗn xược đó của ngươi."
Dứt lời, thanh kiếm của Hanna đang nằm dưới đất bỗng từ từ bay lên. Tuyệt kỹ thường thấy trong truyện kiếm hiệp.
Ngự Kiếm Thuật.
Không phải dùng nội công nâng kiếm như trong truyện chưởng, mà là dùng Aura điều khiển dòng chảy Mana xung quanh để nâng kiếm.
Một màn trình diễn của cao thủ võ lâm để đè bẹp ý chí chiến đấu của đối phương. Kiểu như 'Ta không cần cầm kiếm cũng thắng được ngươi'.
'Lão già điên.'
Cảm nhận được uy lực của một Sword Master, tôi cười khẩy, bước lên một bước về phía Lowen.
Vút.
Thanh kiếm của Lowen xé gió lao tới, dừng lại ngay trước yết hầu tôi.
Mũi kiếm dừng lại ở khoảng cách chỉ vừa lọt một ngón tay, mang theo lời cảnh cáo chết người. Tôi vẫn cười thản nhiên:
"Ngài định dùng cái trò mèo này để đánh giá tài năng sao?"
['Vượt qua Giới hạn' đang thử thách giới hạn năng lực 'Vô hiệu hóa' của Ma kiếm Tyrfing.]
Keng.
Tiếng kim loại va chạm vang lên, thanh kiếm đang lơ lửng của Lowen rơi bịch xuống đất.
Đôi mắt Lowen dao động dữ dội.
"Ngươi đã làm cái gì..."
Tôi nhún vai:
"Chút tài lẻ ấy mà."
Chắc không dùng chiêu này thường xuyên được. Cơ thể chịu gánh nặng kinh khủng.
Tôi giấu bàn tay đang run rẩy, bước qua thanh kiếm của Lowen.
Phải thật bình tĩnh. Như thể không hề sợ hãi. Phải tự lừa dối chính bản thân mình.
Có thế mới lừa được Lowen.
Hiện tại tôi không thể thắng Lowen. Trừ khi tung hết mọi "cơ duyên" đã giấu ra, chứ tay không bắt giặc trước một Sword Master chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Nhưng.
Chút thủ thuật vặt vãnh này là đủ để Lowen nghi ngờ rồi.
Tôi muốn tạo ra một bầu không khí để có thể nói chuyện. Đó là cách duy nhất để tôi thắng Lowen lúc này.
Chỉ cần Lowen nghi ngờ thực lực của tôi dù chỉ một lần, sự nghi ngờ đó sẽ dần biến thành sự khẳng định.
Lowen trước mặt đang nghi ngờ tôi. Chắc trong mắt ông ta lúc này, tôi đang hiện lên như thế này:
'Hắn ngang hàng, hay thậm chí còn mạnh hơn mình sao.'
Tác dụng của thuốc tàng hình khiến ông ta không cảm nhận được khí tức. Ngự Kiếm Thuật bị phá giải dễ dàng bởi hiệu ứng của Tyrfing. Cộng thêm vẻ mặt bình thản của tôi, tất cả đã hợp lại bẻ gãy khí thế của Lowen.
Thấy Lowen chuyển sang thế phòng thủ, tôi nắm lấy cơ hội, trừng mắt nhìn ông ta.
"Ngay từ đầu tôi đã không ưa ông rồi. Đã là hoa có chủ mà còn đẹp trai hơn tôi, lại còn cái thói ăn nói đó nữa. Nhưng cái tôi ghét nhất là..."
"..."
"Ông dám bảo đệ tử cưng của tôi bỏ kiếm... Chắc là vậy."
Nghe tôi nói, Hanna mở to mắt.
Nghe từ 'đệ tử', cô ấy chớp mắt. Nghe từ 'cưng', cô ấy rưng rưng cúi đầu.
Tôi nhìn Hanna, cười khổ.
'Biết vậy ra mặt sớm hơn chút.'
Thấy Hanna run rẩy mà tôi thấy xót, nhưng Lowen thì không nghĩ vậy.
Ông ta vặn lại với vẻ mặt phức tạp:
"Đây không phải chuyện để người ngoài như cậu xía vào."
"Gia chủ Histania can thiệp vào chuyện này mới là sai đấy... Tôi đâu có nhu cầu mời phụ huynh tham gia giờ học đâu."
"Đùa giỡn đủ rồi đấy. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng."
"Ông nghĩ tôi đang đùa sao?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt Lowen. Tôi nói cho ông ta nghe những lời mà lẽ ra ông ta nên nói với Hanna từ lâu.
"Cái tài năng mà Gia chủ nói ấy."
"..."
"Chẳng phải chính Gia chủ mới là người thiếu nó sao?"
"Ngươi nói cái gì...?"
"Cái đôi mắt không nhìn ra tài năng của Hanna ấy. Một thằng trẻ ranh như tôi còn nhìn ra, mà đường đường là Đoàn trưởng Kỵ sĩ Hoàng gia lại không thấy... Kể cũng lạ thật."
"Nói lại lần nữa xem. Lần này ta xé xác ngươi thật đấy."
"Ui da, sợ quá cơ."
Sắc mặt Lowen thay đổi liên tục. Bị chửi là kém cỏi, ông ta bắt đầu bùng nổ Aura hung bạo, tỏa ra khí thế nghẹt thở như muốn nghiền nát mọi thứ xung quanh.
Càng như thế, lời nói của tôi càng xoáy sâu vào tim ông ta.
Ông chửi đệ tử tôi, thì tôi chửi lại ông.
"Một người cha tồi tệ đến mức sinh nhật con gái cũng không nhớ."
"Lại còn định mổ bụng con ngỗng đẻ trứng vàng nữa chứ... Ha.. Đúng là điên rồ..."
Giống như Đại Giám mục của sự Hối hận đã từng đập tan nát trái tim Lowen trong tiểu thuyết sau khi Hanna chết. Tôi đang chọc vào nỗi đau của ông ta.
"Ít nhất ông cũng phải làm tốt một trong hai vai trò chứ. Hay là thực ra ông mới là người không có tài năng?"
"Câm mồm."
"Muốn người ta câm mồm thì cũng phải có tài năng mới làm được chứ. Tiếc là tôi không có tài năng trong việc câm mồm. Ha ha..."
Tôi bắt đầu giải phóng Aura đỏ rực từ dưới chân lên.
Về khoản kiểm soát Aura, tôi tự tin mình hơn Lowen vài bậc. Aura của tôi bắt đầu lấn át Aura của ông ta.
Kỹ năng của người nhập xác luôn tạo ra những kết quả ma thuật áp đảo tất cả.
Kiến thức nguyên tác. Sự hỗ trợ của Hệ thống. Nỗ lực từ thuở nhỏ.
Tất cả hòa quyện lại tạo nên một màn trình diễn khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Rắc rắc...
Cùng với tiếng động lớn, Aura vàng kim bao trùm không gian của Lowen bắt đầu bị Aura của tôi nuốt chửng.
Tường bắt đầu nứt. Dinh thự bắt đầu rung chuyển.
Đôi mắt Lowen dao động dữ dội.
Tôi nhìn vẻ mặt hoang mang của Lowen, nói:
"Có tài năng hay không, nhìn vào cái này chẳng phải biết ngay sao?"
"...Không thể nào."
"Tôi vốn là một tồn tại phi lý mà."
Mắt Lowen run lên.
Ông ta đang chứng kiến khả năng vận hành Aura hoàn hảo nhất từ trước đến nay. Không một chút ma lực nào bị rò rỉ, Aura bao trùm toàn bộ dinh thự. Đối với một kiếm sĩ luôn hướng tới đỉnh cao, tôi biết cảnh tượng này đẹp đẽ đến nhường nào, nên tôi ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo.
"Từ nay mong ông bớt quan tâm đến đệ tử của tôi lại. Ảnh hưởng đến việc học của nó lắm."
"..."
"Có gì không hài lòng thì ừm... cứ gửi thư là được. À... còn nữa."
Tôi lầm bầm với Lowen:
"Gia chủ Histania nên học cách khiêm tốn đi là vừa."
Một kẻ thiếu khiêm tốn nhất quả đất như tôi mà đi khuyên người khác câu này kể cũng nực cười thật.
Tôi nắm lấy tay Hanna.
Bàn tay lạnh ngắt.
Tách. Nước mắt Hanna rơi xuống mu bàn tay tôi.
"Thật không ạ...?"
Hanna hỏi tôi với giọng run rẩy.
"Em thật sự là người quan trọng đối với anh sao?"
Tôi liếc nhìn Lowen sau lưng, mỉm cười:
"Đương nhiên rồi."
Mặt Hanna đỏ bừng.
Tim cô đập loạn nhịp.
***
Dinh thự bình yên của Tiểu thư.
Tiểu thư đang nhìn thanh Tyrfing đen bóng trước mặt với vẻ mặt kỳ quặc.
"Muốn sờ quá."
"Sờ là 'Dơ' đó ạ."
"...Ngươi ăn trộm hả?"
"Đâu có. Malik tặng tôi đấy."
Tiểu thư hiện lên dấu chấm hỏi to đùng trên đầu.
"Malik?"
"Là ông chủ nhà hàng 'Bạn của Rừng' đấy ạ."
"...Ồ người tốt ha. Sau này nhớ thân thiết với hắn nha."
"Rõ ạ."
Tiểu thư gật gù, bắt chuyện với thanh Tyrfing.
"Nhìn đẹp ghê. Trông như sô-cô-la ấy."
Tôi cảnh báo:
"Đó là sô-cô-la đen đấy, đắng nghét luôn."
"Hícc..."
Tiểu thư đang định vươn tay ra sờ thì giật mình rụt lại ngay.
Bả quả quyết:
"Đồ dơ."
Tôi mỉm cười nhìn bả.
"Vâng, là đồ dơ đấy ạ."
Chứng kiến cảnh này, Hanna thở dài thườn thượt.
"Trời ạ, Ma kiếm mà làm như..."
Tôi cười nhẹ, bảo Hanna:
"Hanna có muốn sờ thử không? Sờ tí không điên được đâu."
Hanna thở dài:
"Thôi ạ..."
Có vẻ người đàn ông này quá tầm với so với cô.
Nhưng mà...
Trong mắt Hanna, mọi thứ thuộc về anh ấy đều trở nên quý giá vô cùng.
Hanna nắm chặt hai tay, thì thầm rất khẽ:
"Em... thích anh."
Đó là chút dũng khí nhỏ nhoi của Hanna, người đang bắt đầu biết yêu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)