Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 30: Trở về!Chapter 30: Trở về!
20px

Chương 30: Trở về!

Lanafette không quan tâm đến đám dân làng trong rừng mà đi trước một bước về làng. Vừa đến cổng làng, cô đã thấy lão trưởng làng cùng hơn mười người dân đang nôn nóng chờ đợi.

Thấy Lanafette xuất hiện, trưởng làng kích động bước tới đón.

“Pháp sư đại nhân, ngài vất vả rồi.”

“Không vất vả lắm, chỉ tốn chút thời gian thôi chứ không có gì phiền phức cả.”

Lanafette xua tay, nhìn đám đông dân làng. Thấy ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, cô hiểu họ bất an vì không thấy cô dẫn người trở về.

“Yên tâm đi, người trong rừng đều bình an vô sự. Đám lính kia đã thả họ rồi, chẳng bao lâu nữa họ sẽ về tới nơi thôi.”

Nghe cô nói vậy, dù vẫn còn vài người chưa thực sự yên tâm, nhưng phần lớn đều thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao trước đó trưởng làng cũng đã nói với họ rằng người đi giải cứu là một pháp sư rất lợi hại, chắc chắn sẽ thành công.

“Thật sự vô cùng cảm tạ ngài, pháp sư đại nhân, ngài đúng là ân nhân của làng chúng tôi!”

Trưởng làng vô cùng xúc động. Dù chưa tận mắt thấy con trai mình, nhưng ông có linh cảm rằng nếu Lanafette đã nói họ không sao, thì chắc chắn họ sẽ bình an.

Tuy nhiên, nhớ lại những động tĩnh truyền ra từ khu rừng hồi chiều, ông vẫn không kìm được mà hỏi:

“Pháp sư đại nhân, xin mạn phép hỏi trong rừng đã xảy ra chuyện gì vậy ạ? Mọi người đều nhìn thấy cột sáng và nghe thấy âm thanh đó, nhưng tuân theo sự sắp xếp của ngài nên lão hủ không cho phép ai bén mảng tới gần.”

Dù là trận động đất hay cột sáng trước đó, cả làng Stat nằm ngay bìa rừng đều cảm nhận được rõ ràng. Và tất nhiên, lời thần dụ vang vọng khắp khu rừng kia cũng không phải ngoại lệ.

Hiện tại binh lính trong rừng chỉ đang tập kết tại doanh trại chứ chưa rút lui, trong khi người của các mạo hiểm giả và quý tộc địa phương đều đã rời đi.

Lúc đó xung quanh Thánh Kiếm bị binh lính bao vây tầng tầng lớp lớp, nên những người ngoài cuộc này cũng chưa ai nhìn thấy hình dáng thực sự của Thánh Kiếm, dân làng vì thế cũng không nghe ngóng được thông tin hữu ích nào từ họ.

Lanafette định nói thẳng là cô đã làm giả một thanh kiếm và bịa ra một đoạn thần dụ để lừa đám người đó mang đi.

Nhưng nghĩ lại, cô thấy không nên nói.

Dù sao cô với đám dân làng này cũng chẳng thân thiết gì, thậm chí mới gặp lần đầu, thuần túy là quan hệ thuê mướn. Lỡ họ truyền tin cô làm giả Thánh Kiếm ra ngoài, lọt đến tai những kẻ cầm quyền của đất nước này thì to chuyện.

Chắc chắn họ sẽ nghi ngờ cô đã nuốt trọn “Kỳ Tích” thật, đến lúc đó lệnh truy nã dán khắp nơi, thì còn du lịch với ngắm cảnh cái nỗi gì nữa?

Lúc làm thì không nghĩ nhiều, giờ ngẫm lại Lanafette mới phát hiện mình đã vô tình rước vào thân một rắc rối to.

Quả nhiên tiền không dễ kiếm, biết thế lúc nãy cô đã vơ hết cả túi tiền kia cho bõ công.

Trong lòng thầm hối hận vì ra giá quá rẻ, nhưng giờ bảo cô quay lại đòi thêm thì, khoan nói người ta có cho hay không, bản thân cô cũng chẳng mặt mũi nào mà mở miệng.

Đành tự nhủ lần sau làm ăn phải cân nhắc hậu quả kỹ hơn vậy.

“Không có gì đâu, tôi dùng chút thủ thuật nhỏ thôi. Cũng may là các Nữ Thần phù hộ, ‘Kỳ Tích’ thật sự cũng xuất hiện đúng lúc, tôi chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”

Trả lời qua loa cho xong chuyện, Lanafette lúc này có chút chột dạ. Cô nhìn quanh đám dân làng, cảm thấy không muốn ở lại đây thêm nữa, bèn quay sang trưởng làng:

“À mà này, tôi tiêu hao ma lực cũng kha khá rồi nên hơi mệt. Ở đây có nhà dân nào cho thuê trọ không? Tôi có thể trả tiền thuê.”

Thấy vẻ mặt đó của Lanafette, trưởng làng chỉ mỉm cười.

“Pháp sư đại nhân cứ yên tâm, nhà lão có phòng cho khách. Ban ngày nghe ngài nói muốn tìm chỗ ở nên lão đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi. Ngài muốn ở bao lâu cũng được, còn tiền thuê thì xin miễn cho. Ngài đã cứu mạng lũ trẻ trong làng, cho dù không tính đến số tiền thù lao kia thì chúng tôi cũng muốn báo đáp ngài tử tế.”

Gừng càng già càng cay, trưởng làng rõ ràng nhận ra trong lời nói lấp liếm của Lanafette có ẩn tình. Tuy không tiện hỏi sâu, nhưng ông cũng đoán được nó liên quan đến dị tượng trong rừng.

“Anne!”

“Dạ có!”

Trưởng làng quay về phía đám đông gọi lớn. Một giọng nói non nớt vang lên, nhưng người thì chưa thấy đâu.

Một lát sau, một bóng dáng nhỏ bé lách qua chân người lớn chạy nhanh đến trước mặt ông.

“Ông trưởng làng, Anne ở đây ạ!”

Trên tay cô bé Anne vẫn nắm chặt đóa tường vi trong suốt như báu vật, không nỡ buông rời. Đây chính là cô bé lúc chiều đã chạy vào nhà trưởng làng báo tin.

Anne nhìn Lanafette cười ngọt ngào, nhưng khi chạm phải gương mặt xinh đẹp của cô, cô bé lại đỏ mặt cúi đầu, e thẹn nói:

“…Chị pháp sư ơi, cảm ơn chị đã cứu anh Noheit và mọi người.”

Lanafette vốn thích trẻ con, thấy hành động đáng yêu của Anne, nỗi lo lắng về tương lai trong lòng cô cũng vơi đi ít nhiều. Cô mỉm cười dịu dàng với cô bé.

“Anne, cháu đưa pháp sư đại nhân về nhà ông được không?”

Thái độ của trưởng làng với Anne rất hiền từ, có thể thấy ông khá yêu quý đứa trẻ này.

Nhưng Anne lại tỏ vẻ khó xử.

“…Nhưng mà, cháu muốn ở đây đợi anh Noheit.”

“Đợi Noheit về, ông sẽ bảo nó qua tìm cháu ngay, được không nào?”

Trưởng làng dỗ dành, nhưng Anne vẫn có vẻ không tình nguyện. Đúng lúc này, Lanafette bước lên một bước, chỉ vào đóa Băng Tường Vi trong tay Anne nhẹ nhàng nói:

“Bé Anne này, chị giúp em xỏ dây vào đóa hoa băng này làm dây buộc tóc nhé, chịu không?”

Nghe vậy, mắt Anne sáng rực lên, nhìn Lanafette đầy mong chờ.

“Thật không ạ?”

“Tất nhiên rồi.” Lanafette gật đầu cười. “Chuyện nhỏ này không làm khó được chị đâu.”

Việc đục lỗ trên đóa Băng Tường Vi đã được định hình này, có lẽ người khác không làm nổi, vì độ cứng của nó cũng ngang ngửa thanh Thánh Kiếm cô làm trong rừng. Nhưng thứ này do chính tay Lanafette tạo ra, tất nhiên cô có cách xử lý.

“Cảm ơn chị pháp sư!”

Anne phấn khích đưa đóa hoa băng cho Lanafette. Nhưng cô không nhận lấy mà nói tiếp:

“Nhưng em phải dẫn chị về nhà ông trưởng làng tìm dụng cụ đã chứ. Hơn nữa chúng ta còn phải tìm một sợi dây buộc tóc mà Anne thích nữa, đúng không nào?”

Lời vừa dứt, Anne lại bắt đầu do dự.

Lanafette hiểu cô bé rất coi trọng chàng thanh niên tên Noheit kia, bèn đổi cách dụ dỗ:

“Đợi Anne đeo đóa hoa tường vi xinh đẹp này lên, anh Noheit của em nhìn thấy chắc chắn sẽ khen em dễ thương lắm đấy. Anne không muốn làm anh ấy bất ngờ vì vẻ đáng yêu của mình sao?”

Câu nói này quả nhiên hiệu nghiệm. Anne dường như liên tưởng đến cảnh tượng Lanafette vừa vẽ ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, cúi gằm xuống không dám nhìn cô, nhưng cái đầu nhỏ vẫn khẽ gật gật.

“…Dạ.”

Giọng nói lí nhí vì xấu hổ, nhưng Lanafette vẫn nghe rõ.

“Vậy chúng ta đi thôi? Phải tranh thủ buộc tóc xong trước khi anh ấy về chứ nhỉ~.”

Thấy Anne đồng ý, Lanafette thở phào nhẹ nhõm.

Dù cô biết vị trí nhà trưởng làng, nhưng theo phép lịch sự, trưởng làng chắc chắn sẽ không để cô tự đi một mình. Đã vậy, thay vì để một người lạ hoắc dẫn đường, chi bằng nhờ cô bé Anne đã nói chuyện vài lần là tốt nhất.

Tuy làm vậy có hơi lỗi với cô bé vì khiến em không được đón người thương ngay lập tức, nhưng để bù đắp, Lanafette hứa sẽ làm cho cô bé một chiếc dây buộc tóc tường vi thật đẹp.

“Pháp sư đại nhân, thật làm phiền ngài quá.”

Trưởng làng rõ ràng cảm thấy hơi ngại, nhưng Lanafette lắc đầu.

“Không sao đâu, chuyện nhỏ mà. Với lại tôi cũng rất thích con bé.”

Nhìn theo bóng dáng Anne đang chạy trước dẫn đường, Lanafette mỉm cười thật lòng.

“Chị pháp sư ơi, nhanh lên nào!”

Từ xa, Anne vẫy tay gọi lớn, vẻ mặt háo hức không chờ đợi được nữa.

“Tới đây!” Lanafette đáp lời.

“Vậy trưởng làng, tôi đi trước nhé.” Nói đoạn, cô nhìn về phía khu rừng không xa. “Họ sắp về tới nơi rồi, ông đừng lo lắng quá.”

“Lão già hiểu rồi. Pháp sư đại nhân đi thong thả. Bà già nhà lão đã nấu cơm xong rồi, ngài dùng bữa xong cứ nghỉ ngơi cho khỏe, lão sẽ không làm phiền ngài đâu.”

“Ừm, cảm ơn ông.”

Cảm ơn sự chu đáo của trưởng làng xong, Lanafette đi theo Anne về hướng nhà ông.

Trưởng làng nhìn theo bóng hai người rời đi. Ngay khi bóng họ vừa khuất, những người dân đứng cạnh ông bỗng reo lên đầy vui sướng.

“Về rồi! Họ về rồi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...