Chương 35: Phù Thủy đành phải chọn cách trọ lại
Không mua được thuốc cũng đành chịu, thấy trời sắp tối, Lanafette chỉ còn cách tính đến chuyện tìm chỗ trọ.
Dù sao đêm qua và cả ngày hôm nay mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra như tắm, tìm được một nhà trọ để tắm rửa sạch sẽ rồi đánh một giấc ngon lành là tuyệt nhất.
Mặc dù Lanafette vẫn luôn hạn chế tiếp xúc với những nơi đông người, nhưng không thể phủ nhận rằng, một căn phòng với bốn bức tường kiên cố chắc chắn mang lại cảm giác an toàn hơn nhiều so với túp lều mỏng manh của cô.
Không phải là ở lều không an toàn. Mỗi khi ngủ, Lanafette đều dựng kết giới ma pháp quanh người, nên dù thú dữ có đến gần cũng không thể làm hại cô.
Lý do cô cần cảm giác an toàn, thuần túy là vì vấn đề riêng tư.
Nửa tháng trước, trong một lần cắm trại ngoài trời, Lanafette đã chọn một địa điểm phong cảnh hữu tình bên hồ nước, định bụng sáng hôm sau dậy sớm bắt vài con cá cải thiện bữa ăn. Nào ngờ vừa tỉnh dậy bước ra khỏi lều, cô phát hiện bên ngoài có hai người đàn ông đang đứng đó. Cô hoảng hồn suýt chút nữa thì tung chưởng thổi bay cả hai.
Hỏi ra mới biết đó là lính tuần tra địa phương. Mấy ngày nay khu vực đó có ma thú xuất hiện, hai người lính có lòng tốt muốn nhắc nhở Lanafette. Nhưng gọi mãi không thấy ai trả lời, nên họ mới phải vạch cửa lều ra kiểm tra.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt ngủ say yên bình của Lanafette, hai người lính vô cùng chính trực đã chọn cách đứng ngoài chờ đợi.
Ở một quốc gia mà nạn lính tráng côn đồ hoành hành khắp nơi như thế này, hai người lính trẻ ấy quả là tấm gương mẫu mực, cương trực nhưng không mất đi lễ độ. Tuy nhiên, Lanafette vẫn từ chối lời mời vào thành uống trà của họ, vội vàng thu dọn hành lý rồi chuồn lẹ.
Dù may mắn gặp được hai người lịch thiệp, và lúc ngủ cô vẫn mặc quần áo chỉnh tề, nhưng cảm giác bị người khác nhìn thấy lúc đang ngủ vẫn khiến Lanafette thấy sự riêng tư bị xâm phạm. Từ đó về sau, cô mở rộng phạm vi kết giới ra toàn bộ lều và không dùng kết giới cách âm nữa.
Dù vậy, Lanafette vẫn cảm thấy không đủ an toàn. Kết giới ma pháp thì vô hình, không mang lại cảm giác vững chãi như những bức tường, nên buổi tối cô ngủ cũng chập chờn, hơi có tiếng động là tỉnh giấc.
Giờ đã vào thành phố, Lanafette nghĩ bụng chi bằng tối nay ở lại đây luôn, tìm một nhà trọ tử tế chút.
Quan trọng nhất là nhà trọ phải có Hàn Băng Ma Hạch để giải nhiệt.
Nghĩ là làm, mặc kệ ánh mắt soi mói của mọi người, Lanafette bước ra khỏi con hẻm. Lúc nãy đi tìm mua thuốc cô đã ngắm được vài nhà trọ có quy mô khá ổn, giờ cô chọn luôn cái có vẻ ngoài sang trọng nhất mà bước vào.
Vừa vào trong, một luồng khí mát lạnh ập tới. Cái cảm giác sảng khoái này không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là do Hàn Băng Ma Hạch tỏa ra.
Nữ nhân viên tiếp tân thấy khách đến liền đứng dậy, nở nụ cười công nghiệp:
“Kính chào quý khách~.”
Nhưng khi nhìn thấy dung mạo của Lanafette, cô ta sững sờ trong giây lát. Đôi mắt linh hoạt quét một lượt từ trên xuống dưới người Lanafette, cuối cùng dừng lại ở phần ngực phẳng lì. Ánh mắt cô ta lập tức chuyển sang vẻ… an ủi.
Cũng phải thôi, nhan sắc của Lanafette dễ khiến những cô gái tự tin vào ngoại hình của mình cảm thấy tự ti. Nhưng khi nhìn thấy sân bay bằng phẳng kia, ai nấy đều lộ ra ánh mắt an ủi như cô nhân viên này, thậm chí có người còn tỏ vẻ thương hại.
Mỗi lúc như thế, Lanafette chỉ cười khẩy trong lòng. Cô thực sự rất muốn lôi cổ Rosetta xuống đây cho đám phụ nữ này mở rộng tầm mắt, để họ biết thế nào là tuyệt vọng thực sự.
“Phòng có Hàn Băng Ma Hạch ở đây giá bao nhiêu một đêm? Cho tôi một phòng.
”
Lanafette không muốn dài dòng với cô nhân viên, đi thẳng vào vấn đề, thuận tay ném một tấm thẻ lên quầy.
Đó là thẻ chứng nhận cô làm ở một Hiệp hội Mạo hiểm giả nào đó, có thể dùng thay thế giấy tờ tùy thân. Ở thế giới này, từ thương nhân, nông dân, bác sĩ cho đến binh lính, khi trưởng thành và có nghề nghiệp đều được cấp giấy chứng nhận liên quan. Muốn thuê trọ hay vào thành đều phải dùng mấy loại giấy tờ này để đăng ký.
Vì thế, là một kẻ có hộ khẩu lậu, dù ở thế giới văn minh kém phát triển này, Lanafette vẫn gặp khó khăn trăm bề khi đi lại.
Những lúc thế này, Lanafette lại thầm cảm ơn vẻ ngoài non choẹt của mình. Cô chỉ cần bịa đại là mới trưởng thành, định làm mạo hiểm giả nhưng mất giấy tờ, rồi biểu diễn vài chiêu ma pháp cấp thấp là qua cửa.
Tất nhiên, cũng có khả năng anh chàng tiếp tân cấp thẻ lúc đó bị sắc đẹp của cô làm mờ mắt, nên tin sái cổ cái lý do mất giấy tờ, bỏ qua luôn quy trình xác minh mà cấp thẻ mạo hiểm giả cho cô.
Cô nhân viên cầm tấm thẻ lên xem xét một hồi rồi mỉm cười trở lại:
“Chào pháp sư Lanafette. Hiện tại quán chúng tôi có hai loại phòng cung cấp Hàn Băng Ma Hạch: phòng hạng trung giá 5 đồng bạc một đêm, phòng hạng sang giá 20 đồng bạc một đêm. Xin hỏi quý khách muốn loại nào?”
“Có phòng tắm không?”
Lanafette hỏi lại. Nếu phòng không có chỗ tắm rửa thì mục đích của cô coi như đi tong.
“Dạ có, quán có nhà tắm lớn nằm ở cuối hành lang bên phải tầng một.”
“Được rồi, cho tôi một phòng hạng trung, ở một đêm.”
Lanafette không do dự chọn phòng hạng trung, vì giá cả ở đây chát quá.
Đơn vị tiền tệ phổ biến nhất thế giới này là Vàng, Bạc, Đồng – hệ thống tiền tệ tiêu chuẩn của thế giới Fantasy.
Một đồng đồng tương đương khoảng 1 tệ sức mua. Một đồng bạc bằng 100 đồng đồng, và một đồng vàng bằng 100 đồng bạc.
Phòng hạng trung giá 5 đồng bạc, tức là khoảng 500 tệ. Mức giá này ở khách sạn tầm trung tại các thành phố lớn thế giới cũ thì cũng bình thường, nhưng với một công dân tỉnh lẻ như Lanafette thì vẫn thấy xót ví lắm. Còn cái giá 20 đồng bạc cho phòng hạng sang thì thôi xin kiếu.
“Vâng, một phòng hạng trung, lưu trú một đêm. Thu thêm của quý khách một đồng bạc tiền cọc, tổng cộng là 6 đồng bạc.”
Nụ cười trên môi cô nhân viên vẫn không đổi, cô ta đưa ra một cuốn sổ và cây bút.
“Phiền quý khách điền tên và địa chỉ vào đây.”
Lanafette nhận lấy giấy bút, thuận tay móc chiếc túi tiền nhỏ trong ngực áo ra để lấy 6 đồng bạc.
Khi chiếc túi tiền được lấy ra, ánh mắt cô nhân viên nhìn Lanafette lại càng thêm thương cảm.
Bởi vì khi có túi tiền độn vào, ngực Lanafette trông còn hơi nhô lên một chút. Giờ lấy ra rồi thì… chậc chậc chậc, đúng là phẳng lì không tì vết.
Lanafette thừa biết cô ta đang nghĩ gì. Dù trong lòng có chút bực bội nhưng cô không thèm chấp, định bụng trả tiền ký tên nhanh rồi lên phòng tắm rửa đi ngủ sớm.
Đếm đủ 6 đồng bạc từ túi tiền, Lanafette cầm lấy định đưa cho nhân viên. Nhưng đúng lúc này.
“Keng keng keng——!!”
Tiếng kim loại rơi xuống sàn nhà vang lên lanh lảnh. Những đồng bạc vốn nằm gọn trong tay Lanafette giờ rơi vung vãi khắp nơi, vài đồng còn lăn tít vào gầm tủ quầy lễ tân.
Nhìn lại Lanafette, lúc này cô đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt vô hồn, đồng tử màu xanh lục nhạt không còn chút tiêu cự nào, cứ như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.
.
.
.
Minh họa Lanafette
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)