Chương 34: Phù Thủy ghét cái nóng gay gắt
Mùa hè năm 3500 Lịch Giáng Thần.
Đế quốc Hyde, thành phố Commerset vùng Đông Bắc.
Tương truyền, nơi đây từng là quê hương của khai quốc hoàng đế, cũng là nơi ngài được chọn làm Dũng Giả.
Bốn trăm năm trước, Dũng Giả Hyde đã đánh bại Ma Vương thời bấy giờ. Khi ấy ngài vẫn chưa lên ngôi, bèn trở về cố hương, cùng người con gái mình yêu, một thiên kim tiểu thư Công tước đã đồng hành cùng ngài trong suốt cuộc hành trình, kết duyên vợ chồng trong tiếng chuông nhà thờ ngân vang và sự chúc phúc của muôn dân.
Sau đó, Dũng Giả Hyde cảm thấy triều đại cũ quá mức mục nát. Một vị vua tàn bạo và thối nát như vậy thì có khác gì tên Ma Vương đã chết dưới kiếm ngài?
Vì thế, lấy tòa thành này làm điểm khởi đầu, ngài đã phát động cuộc chiến cải cách chống lại triều đại cũ. Dưới sự giúp sức của người vợ hiền, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, ngài đã lật đổ được vị quân chủ đương thời, lập nên triều đại mới, Đế quốc Hyde từ đó ra đời.
Đến tận ngày nay, trung tâm thành phố vẫn sừng sững bức tượng của vị Dũng Giả, cũng chính là khai quốc Hoàng Đế ấy.
Trong bức tượng, gương mặt ngài uy nghiêm và tuấn tú, thanh kiếm trong tay chỉ thẳng về phía trước, khuôn miệng mở to như đang hô vang khẩu hiệu tự do cải cách, giành lấy hy vọng cho nhân dân.
Suốt mấy trăm năm qua, dù Commerset không trở thành Hoàng Đô của Đế quốc Hyde, nhưng bất kỳ cư dân nào của thành phố này cũng đều tự hào vì mình là một phần của "Thành Phố Khởi Nguyên".
Phồn hoa, kiêu hãnh, quê hương của Dũng Giả,đó là những mỹ từ dành cho nơi này.
Và hôm nay, thành Commerset đón chào một vị lữ khách. Điều này dường như chẳng có gì lạ lẫm, bởi đây là Quê Hương Dũng Giả, lữ khách từ ngàn dặm xa xôi đến đây hành hương, chiêm ngưỡng nhiều như lông trâu.
Thế nhưng, vị lữ khách hôm nay lại có chút đặc biệt.
Ngay bước chân đầu tiên bước qua cổng thành, cô đã thu hút vô số ánh nhìn.
Người đi đường tình cờ lướt qua phải ngoái đầu nhìn lại, những thương nhân đang uể oải vì cái nóng thiêu đốt bỗng trợn tròn mắt, ngay cả những người lính đang cần mẫn gác cổng cũng không kìm được mà ngẩn ngơ thất thần.
Mái tóc dài màu xám trắng rủ xuống tận thắt lưng, làn da trắng ngần như chưa từng phải chịu sự thiêu đốt của nắng hè, đôi mắt màu xanh lục nhạt long lanh như hồ nước phản chiếu ngàn sao trên bầu trời, chưa kể đến nhan sắc khiến người ta say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đó là một thiếu nữ đẹp tựa như bước ra từ bức tranh được mài giũa tỉ mỉ của một nghệ sĩ bậc thầy.
Dường như không muốn bị người khác chú ý, một bàn tay trắng nõn như hành tây kéo vành mũ rộng đến mức hơi khoa trương trên đầu xuống thấp, cố gắng che đi dung nhan kiều diễm. Nhưng cư dân trong thành vẫn kịp nhìn thấy một góc dung nhan tuyệt mỹ ấy qua khe hở dưới vành mũ.
Mãi cho đến khi thiếu nữ bước nhanh rời đi, biến mất ở cuối con phố, mọi người mới luyến tiếc thu hồi tầm mắt, đồng thời không khỏi thốt lên lời cảm thán, mơ mộng hão huyền về một cuộc gặp gỡ định mệnh với người thiếu nữ xinh đẹp ấy.
…
Trong một con hẻm nhỏ.
“…Quả nhiên lại thành ra thế này, hèn gì mình chẳng bao giờ muốn vào mấy chỗ đông người.”
Lanafette, chính là thiếu nữ vừa rồi, bất lực thở dài. Cô đưa tay nhón lấy ống tay áo, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Thời tiết nóng bức thế này, chỉ cần đi nhanh vài bước là mồ hôi đã tuôn ra như suối.
Có lẽ cũng một phần do cô ăn mặc quá kín đáo giữa cái nắng mùa hè này.
Bộ đồ này là do Rosetta tặng cô trước khi đi, vốn được thiết kế cho khí hậu bốn mùa như xuân trên Quần Đảo Thiên Không. Giờ mặc nó giữa trời nắng chang chang thế này chẳng khác nào đang bị hấp trong một cái lồng hấp tăng nhiệt từ từ.
Tuy chưa đến mức ngạt thở, nhưng cảm giác vải vóc dính dấp vào người cũng cực kỳ khó chịu.
Nhưng biết làm sao được. Suốt thời gian qua Lanafette đi qua rất nhiều nơi nhưng đều cố gắng tránh những chỗ có người ở. Lần cuối cùng cô vào thị trấn là một tháng rưỡi trước, lúc đó thời tiết chưa nóng đến mức này nên cô cũng chẳng nghĩ đến việc mua quần áo mỏng hơn.
Hơn nữa, che chắn kín mít thế này mà còn gây chú ý như vậy, nếu mặc ít đi chút nữa thì khéo lại kéo theo cả đám ong bướm đến làm phiền mất? Lanafette thực sự không muốn rước họa vào thân.
Tuy nhiên, dù phải mặc bộ đồ này trong những ngày hè oi bức, thực ra khoảng thời gian trước đó Lanafette sống cũng khá thoải mái.
“Biết thế đã hái nhiều loại thảo dược đó hơn, ít nhất cũng phải đủ dùng cho cả mùa hè này mới phải, tính sai rồi…”
Vừa than thở, trong tay Lanafette vừa hiện ra một đóa băng tường vi trong suốt như pha lê. Cô nâng đóa hoa lên trước mặt, tận hưởng hơi lạnh tỏa ra từ nó, thở phào một hơi đầy sảng khoái.
Nhưng cách này cũng chỉ giải quyết được nhu cầu trước mắt. Cô không thể cứ bê nguyên đóa hoa băng này đi nghênh ngang khắp thành phố được. Đây là ma pháp, lính tuần tra mà thấy khéo lại tưởng cô là phần tử khủng bố định tấn công thành phố bằng bom băng cũng nên.
Tìm một thùng rượu rỗng khá sạch sẽ làm ghế ngồi tạm, Lanafette quyết định nghỉ ngơi một chút ở đây. Dù sao đám người ngoài kia chắc vẫn đang ngóng cô đi ra.
Đồng thời, cô cũng bắt đầu quan sát kiến trúc nơi đây và lẩm bẩm một mình:
“Thị trấn này quy mô không nhỏ, chắc chắn sẽ có cửa hàng bán thảo dược. Tiểu Băng Thảo mà mình cần mua cũng không phải thứ gì quá hiếm, chắc là mua được thôi.”
Tiểu Băng Thảo là một loại thảo dược dùng để chế thuốc. Thông qua thủ pháp đặc biệt kết hợp với một số dược liệu khác, có thể luyện ra một loại thuốc gọi là Thuốc Chịu Nhiệt.
Đúng như tên gọi, uống thuốc này vào sẽ giúp người ta không còn sợ cái nóng nữa.
Trước đó trong lúc du hành, Lanafette tình cờ phát hiện một vạt lớn Tiểu Băng Thảo, nên đã hái một ít định bụng chế thuốc để khi nào hết tiền thì đem bán. Tiện thể lúc đó cô cũng ghé qua thị trấn mua ít vật tư và lọ rỗng.
Ai ngờ mùa hè ập đến, số thuốc đó chưa kịp bán thì cô đã dùng sạch sành sanh cho bản thân rồi. Giờ hết Thuốc Chịu Nhiệt, ngày tàn của Lanafette coi như đã điểm.
Hôm qua cô dựng lều ngủ ngoài trời, kết quả nóng đến mức thức trắng cả đêm.
Thế nên sáng sớm nay Lanafette đã tức tốc chạy đến thành phố này, chỉ mong tìm mua được Tiểu Băng Thảo để vượt qua cái nóng thiêu đốt này.
Nghỉ ngơi suốt hai tiếng đồng hồ, cái nóng trên người đã tan biến, mồ hôi cũng được cô dùng ma pháp gió hong khô. Nghĩ rằng đám người bên ngoài chắc cũng không còn để ý nữa, Lanafette nắm chặt bàn tay đang nâng đóa Băng Tường Vi, bóp nát đóa hoa đẹp như tác phẩm nghệ thuật ấy thành vụn băng, sau đó cẩn thận ngó nghiêng đầu hẻm rồi mới rời đi.
…
Nhưng sau một buổi sáng lặn lội…
Lanafette ủ rũ quay lại con hẻm nhỏ với vẻ mặt thất thần.
“Có nhầm không vậy trời… Sao số mình đen thế không biết.”
Vẫn ngồi trên chiếc thùng rượu rỗng đó, Lanafette cằn nhằn đầy bực dọc.
Tại sao ư?
Bởi vì cô đã dành cả buổi sáng đi khắp các cửa tiệm lớn nhỏ bán thảo dược và thuốc trong thành phố, kết quả nhận được câu trả lời y hệt nhau: hết hàng.
Nguyên nhân là do mấy hôm trước, một trận động đất bất ngờ đã làm xuất hiện một Mê Cung gần thành phố. Theo tin tức từ trinh sát, bên trong Mê Cung tràn ngập dung nham và những con ma vật rực lửa. Lãnh chúa địa phương lo sợ ma vật trong Mê Cung sẽ sinh sôi đe dọa đến thành phố, nên đã liên kết với Hiệp hội Mạo hiểm giả và một phần binh lính thành phố để tiến hành thảo phạt.
Cũng vì thế mà Thuốc Chịu Nhiệt bị thu mua sạch sẽ, đến cả nguyên liệu thô cũng chẳng còn cọng nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)