Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 33: Phù Thủy lại tiếp tục cuộc hành trìnhChapter 33: Phù Thủy lại tiếp tục cuộc hành trình
20px

Chương 33: Phù Thủy lại tiếp tục cuộc hành trình

Sáng sớm.

Vợ chồng lão trưởng làng hôm nay cũng dậy từ rất sớm.

Có lẽ vì tuổi già nên ngủ ít, hoặc cũng có thể vì trong nhà đang có một vị khách vô cùng tôn quý, nên hai ông bà đã bắt đầu tất bật từ tờ mờ sáng.

Đủ loại rau củ, thịt thà được bày biện đầy ắp trên thớt. Rõ ràng chỉ là bữa sáng thôi mà lại được chuẩn bị thịnh soạn đến mức khó tin.

Không phải trưởng làng giàu có gì. Dù gia đình ông thuộc hàng khá giả nhất làng, nhưng mâm thức ăn mức độ này cũng phải ba, bốn tháng ông mới dám ăn một lần, trừ khi có dịp lễ tết trọng đại nào đó.

Vậy mà sự xa xỉ này đã kéo dài suốt ba ngày nay, tính cả sáng nay là ngày thứ tư rồi.

Theo lý thường, một người vốn tiết kiệm như trưởng làng chắc chắn sẽ xót tiền đứt ruột, và hẳn phải rất bất mãn với vị khách "kén ăn" này.

Thế nhưng, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lúc nào cũng nở nụ cười, như thể mọi việc ông làm đều xuất phát từ sự tự nguyện tuyệt đối.

“Ông nó à, hay ông ra đầu làng xem con trai về chưa. Nó đi cũng lâu rồi, đáng lẽ phải về đến nơi rồi chứ.”

Bà vợ lo lắng hỏi, nhưng trưởng làng thì chẳng hề tỏ ra bận tâm, phẩy tay nói:

“Yên tâm đi, không sao đâu. Thằng nhãi đó chắc lại đang lề mề ở đâu đó thôi, tôi lạ gì nó.”

Vừa dứt lời, một người từ ngoài bước vào nhà. Nhìn kỹ thì không ai khác chính là Noheit, con trai trưởng làng.

Trên tay cậu xách theo thứ gì đó, nhìn kỹ thì là một con thỏ rừng và một con cá vẫn còn quẫy đuôi đành đạch.

Thấy con trai về, trưởng làng trừng mắt, tỏ vẻ không hài lòng:

“Sao đi lâu thế mới về?”

Rồi ông nhìn vào số chiến lợi phẩm ít ỏi trên tay Noheit, cau mày:

“Chỉ bắt được có nhiêu đây thôi à?”

Noheit vốn đã mệt mỏi rã rời, nghe cha cằn nhằn thì trong lòng cũng dâng lên chút ấm ức, bèn than thở:

“Cha à, trời còn chưa sáng cha đã dựng con dậy bắt đi săn, đường còn chẳng nhìn rõ thì con biết dùng con mắt nào mà bắt thú cho cha đây? Con thỏ này là con phải đặt mấy cái bẫy mới tóm được, con cá này cũng phải ngồi câu cả buổi mới dính đấy, con đã cố hết sức rồi.”

Nhưng đối mặt với lời than thở của con trai, trưởng làng chẳng hề tỏ ra thông cảm chút nào, ngược lại còn mắng thêm:

“Ai bảo mày ngày thường không chịu học hành tử tế, suốt ngày dẫn đám trẻ con trong làng đi chơi bời lêu lổng. Bảo học săn bắn cho đàng hoàng thì không học, mày xem mày còn làm được tích sự gì không!”

“Vâng vâng vâng, cha nói gì cũng đúng, con sẽ sửa, nhất định sẽ sửa.”

Thấy bài ca của cha có nguy cơ kéo dài vô tận, Noheit vội vàng đáp qua loa cho xong chuyện, vừa nói vừa quẳng mớ chiến lợi phẩm vào bếp rồi ngáp một cái dài thườn thượt.

“Cha mẹ, con về phòng ngủ bù đây. Bữa sáng đừng gọi con nhé, con chẳng nuốt trôi đâu.”

Nói xong, mặc kệ ông bố đang tức điên giơ gậy định phang mình, cậu lẩn nhanh vào phòng riêng.

Trước khi đóng cửa, cậu còn không quên làm mặt quỷ về phía cánh cửa phòng khách đang đóng kín. Có vẻ mấy ngày nay cậu chàng cũng tích tụ không ít oán khí rồi.

Trưởng làng tức đến nổ phổi nhưng không dám to tiếng, sợ làm phiền giấc ngủ của quý khách.

Cuối cùng, ông chỉ biết thở dài rồi quay lại bếp tiếp tục công việc.

Đợi đến khi hai ông bà chuẩn bị xong xuôi mâm cơm thịnh soạn bưng lên bàn, trưởng làng mới cung kính đến trước cửa phòng khách, gõ nhẹ.

“Pháp sư đại nhân, ngài dậy chưa?”

Giọng điệu nhẹ nhàng êm ái, đâu giống gọi người dậy, đến hát ru cũng chưa chắc đã dịu dàng được thế này.

“…”

Trong phòng không có bất kỳ âm thanh nào. Lát sau, trưởng làng gõ cửa lần nữa, giọng lớn hơn một chút.

“Pháp sư đại nhân, bữa sáng đã xong rồi. Nếu ngài dậy rồi thì ra dùng bữa cùng chúng tôi nhé?”

“…”

Vẫn không có tiếng trả lời. Trưởng làng bắt đầu thấy lạ.

Mấy hôm nay vị khách này đều dậy rất sớm, thường thì ông gọi tiếng đầu tiên là cô ấy đã đáp lại rồi, sao hôm nay im ắng thế?

Linh cảm có chuyện chẳng lành, ông khẽ đẩy cửa phòng. Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, nghĩa là bên trong không hề chốt.

Trưởng làng đoán ra điều gì đó, trong lòng cuống lên, vội vàng gõ cửa mạnh hơn.

“Pháp sư đại nhân! Ngài có ở trong đó không? Nếu có xin hãy lên tiếng cho lão hủ biết với!”

“…”

Yên lặng. Trong phòng không có tiếng ai trả lời, thậm chí tiếng cọt kẹt của giường gỗ khi trở mình cũng không có.

Trưởng làng muốn xông vào xem sao, nhưng lại sợ lỡ Lanafette đang ở trong đó mà ông mạo phạm thì không hay. Thế là ông đành gọi bà nhà lại, bảo bà vào kiểm tra.

“Bà nó ơi, bà gõ cửa hỏi một tiếng rồi vào xem thế nào.”

Vợ trưởng làng là người phụ nữ hiền lành, chồng bảo sao nghe vậy, chồng không nói thì bà cũng không hỏi. Dù trong lòng bà vẫn thắc mắc tại sao ông nhà lại quan tâm đến cô pháp sư này thái quá như vậy, nhưng chưa bao giờ bà mở miệng hỏi.

Bà gật đầu, bước tới gõ cửa.

“Pháp sư đại nhân, tôi vào nhé.”

“Két…” Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng kêu chói tai. Bà vợ bước vào trong, nhưng cánh cửa còn chưa kịp khép lại, tiếng bà gọi với ra đã vang lên:

“Ông nó ơi! Ông mau vào đây xem này! Cô pháp sư không có ở đây.

Nghe vậy, trưởng làng lập tức lao vào.

Đồ đạc trong phòng khách vẫn y nguyên như cũ, không hề xê dịch, bởi ngoài cây pháp trượng ra thì Lanafette chẳng có hành lý gì đáng kể.

Chăn màn trên giường được gấp gọn gàng, căn phòng sạch sẽ không một hạt bụi, cứ như thể chưa từng có ai ở đây vậy.

Trưởng làng thẫn thờ. Đúng lúc này, giọng nói kích động của vợ ông vang lên từ góc phòng.

“Ông nó ơi, nhìn cái này xem!”

Nhìn theo hướng vợ chỉ, đó là chiếc bàn ông mới thuê thợ mộc trong làng đóng mấy hôm trước. Lúc này trên bàn bày la liệt những chai thủy tinh trong suốt.

Ông đếm thử, tổng cộng ba mươi chai, không thừa không thiếu một chai nào. Đó chính là số chai rỗng mà hai hôm trước ông sai con trai ra thị trấn mua về, giờ tất cả đều nằm ở đây.

Chỉ khác là những chiếc chai rỗng giờ đây đã chứa đầy các loại chất lỏng đủ màu sắc, không chai nào còn trống.

Lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra. Hai ông bà quay lại nhìn thì thấy con trai mình đang dụi mắt. Căn phòng này cách âm không tốt lắm, chắc là tiếng ồn của họ đã đánh thức cậu dậy.

“Cha mẹ, sao hai người làm gì mà ồn ào thế?”

Noheit vẫn còn ngái ngủ nhìn quanh quất, lúc này mới sực tỉnh nhận ra mình đã vô thức đi vào phòng khách, nhưng lại không thấy bóng dáng vị khách đâu. Cậu buột miệng hỏi:

“Cô pháp sư đâu rồi? Còn mấy thứ này là…”

Nhìn đống chai lọ trên bàn, Noheit ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Chỉ thấy cha cậu đang cầm một tờ giấy lên đọc kỹ, tờ giấy đó vừa được đặt dưới một chai thuốc.

“…Đi rồi. Còn chỗ thuốc này là quà pháp sư đại nhân tặng lại cho chúng ta.”

Hồi lâu sau, trưởng làng mới thở dài một tiếng, trả lời con trai với ánh mắt đượm buồn.

Noheit vốn có rất nhiều oán hận với Lanafette. Trong mắt cậu, cô ta chỉ là kẻ ăn may nhờ thần phạt của Nữ Thần mà được tiếng thơm lây, rồi ăn chực nằm chờ ở nhà cậu bao lâu nay. Dù cô ta rất xinh đẹp khiến cậu không dám nhìn thẳng, nhưng Noheit vẫn chẳng có mấy thiện cảm.

Nhưng khi nhìn thấy bàn đầy ắp thuốc và biểu cảm của cha, sự oán giận trong lòng cậu cũng tan biến. Cậu bước tới gần cha, nhìn vào những dòng chữ trên lá thư.

Trong thư, Lanafette xin lỗi vì đã ra đi không lời từ biệt, và để lại toàn bộ ba mươi chai thuốc làm quà tặng cho làng.

Đọc những dòng chữ ấy, Noheit không thể nào coi người viết ra chúng là kẻ lừa đảo vô liêm sỉ được nữa.

Giá trị của ba mươi chai thuốc này, đừng nói là tiền ăn ở mấy ngày nay, cho dù có gấp mười lần số tiền thù lao hôm đó cũng không đủ để mua được nhiều thuốc thế này.

Cảm giác hối hận trào dâng trong lòng, nhưng giờ đã quá muộn, ngay cả cơ hội xin lỗi cậu cũng không còn.

Thậm chí cậu bắt đầu suy nghĩ lại: Ngày hôm đó, liệu Lanafette có thực sự là kẻ ăn không ngồi rồi hưởng lợi hay không?

Một người sẵn sàng để lại nhiều thuốc quý giá như vậy, liệu có phải là người tham lam chút danh lợi hão huyền đó không?

“Cha, hôm đó Nữ Thần giáng thần phạt vì ‘Kỳ Tích’, tia sét đó… liệu có phải do pháp sư đại nhân làm ra không…”

Cậu ngập ngừng hỏi cha mình. Nhưng không ngờ, trưởng làng đặt lá thư xuống bàn, nhìn cậu cười bất lực.

“Thằng con ngốc này, thứ đó đâu phải là ‘Kỳ Tích’ gì đâu.”

Nói rồi, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Noheit, ông thở dài thườn thượt, nhìn ra khung cửa sổ đang mở toang, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, thốt ra một câu khiến cậu chẳng hiểu mô tê gì:

“…‘Kỳ Tích’ thực sự đã lên đường đi xa từ lâu rồi.”

Phía Tây Nam làng Stat, trên đỉnh một vách núi cheo leo ở bìa rừng Gershke, một bóng người đội chiếc mũ phù thủy màu đen khổng lồ đang đứng đó, phóng tầm mắt về phía ngôi làng nhỏ bé như nắm tay phía xa.

“Lanafette! Nhất định! Nhất định phải tuân theo sự chỉ dẫn từ ý chí của Ma Thần đại nhân!”

Lời dặn dò đầy nghiêm túc và trịnh trọng của Anserra trước lúc chia tay cứ văng vẳng trong đầu cô.

Bàn tay Lanafette siết chặt lấy thân pháp trượng Mầm Non Của Yggdrasill dựng bên cạnh. Nhìn những ngón tay trắng bệch vì dùng sức, có thể thấy cô đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.

“Ý chí của Ma Thần là bất khả xâm phạm, chức trách của Phù Thủy là thay mặt Ma Thần thực thi ý chí…” Lanafette lẩm bẩm câu nói mà cô đã nghe vô số lần từ miệng Anserra và Rosetta.

Chỉ là…

Lanafette nhắm mắt lại, hít sâu vài hơi. Mãi một lúc lâu sau, cô mới mở mắt ra.

“…Xin lỗi chị, chị Anserra. Xem ra em phải nuốt lời rồi.”

Đôi mắt màu xanh lục nhạt tựa bảo thạch ánh lên nét bi thương. Lanafette nhìn làng Stat lần cuối cùng, rồi dứt khoát quay người rời đi.

Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tước đoạt sinh mạng của người khác, huống hồ người dân trong ngôi làng đó hoàn toàn vô tội. Tại sao ý chí của Ma Thần lại đưa ra mệnh lệnh tàn nhẫn đến thế?

Đã vậy, Lanafette chọn cách rời đi, đi thật xa nơi này.

Biết đâu như vậy, Ma Thần đại nhân sẽ lãng quên ngôi làng nhỏ bé không đáng chú ý này, để nó tiếp tục tự sinh tự diệt như trước đây.

…Nhất định sẽ quên thôi.

Trong khoảnh khắc quay lưng bước đi, Lanafette đã thầm cầu nguyện như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...