Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 32: Ý chí không thể thực thiChapter 32: Ý chí không thể thực thi
20px

Chương 32: Ý chí không thể thực thi

Thoáng chốc, Lanafette đã ở lại làng Stat được ba ngày.

Do mấy ngày trước phải ngủ bờ ngủ bụi trong rừng đến phát ngán, nên Lanafette quyết định ở lại làng thêm vài hôm để hồi sức.

Hơn nữa nói cho cùng, việc cô phải lạc trong rừng rồi ngủ trên cây cũng là nhờ ơn quý tử nhà trưởng làng ban tặng, cho nên việc cô ăn chực nằm chờ trên giường êm nệm ấm nhà người ta đáng lẽ không nên có chút gánh nặng tâm lý nào mới phải.

Đúng vậy, đáng lẽ là thế…

Lanafette vốn tưởng cái cớ này đủ để cô vứt bỏ liêm sỉ mà tận hưởng sự miễn phí.

Nhưng khổ nỗi…

Thái độ của trưởng làng quá mức tốt.

Khoan nói đến chuyện căn phòng cô ngủ ngày nào cũng được dọn dẹp sạch bong kin kít, thậm chí chăn ga gối đệm cũng được ông nằng nặc đòi thay bằng bộ mới tinh.

Đến bữa ăn, không chỉ các loại thú săn bắt trong rừng được bày lên mấy đĩa đầy, mà ngay cả trái cây tráng miệng cũng được chuẩn bị chu đáo. Thậm chí mỗi khi vào bữa, nhất định phải đợi cô động đũa trước thì cả nhà mới dám ăn.

Cái kiểu này đâu phải là mời cơm khách, trông chẳng khác nào đang dâng lễ cúng tế cả.

Đối mặt với sự nhiệt tình đến mức gần như quỳ rạp xuống cung phụng của trưởng làng, Lanafette thực sự cảm thấy ngại ngùng.

Còn về phần các dân làng khác, thái độ của họ với Lanafette lại khác hẳn.

Một bộ phận dân làng cho rằng cô vào rừng chẳng tốn chút công sức nào, chỉ là may mắn gặp lúc Nữ Thần giáng thần phạt cứu mạng mọi người, Lanafette chẳng qua là "chó ngáp phải ruồi" mà thôi. Tuy nhiên, Lanafette chẳng thèm quan tâm họ nghĩ gì.

Đa số những người có suy nghĩ này là đám thanh niên trong làng, đặc biệt là cậu quý tử của trưởng làng.

Nhưng tên nhóc này không dám nhìn thẳng vào cô. Chỉ cần chạm mắt quá hai giây là cậu ta lại đỏ mặt cúi gằm xuống. Đàn ông trong làng cũng vậy, mỗi lần cô bước ra khỏi nhà trưởng làng là y như rằng thu hút cả đám ánh mắt dõi theo. Điều này khiến Lanafette không khỏi cảm thán, gương mặt này quả thực quá mức kinh diễm.

Nhưng đồng thời cô cũng thấy lo lắng. Xinh đẹp quá mức thế này thì trên đường du lịch khó tránh khỏi gặp rắc rối. Tiếc là trong cuốn sách ma pháp dày cả vạn trang ở căn phòng trắng kia, Lanafette chưa tìm thấy ma pháp nào thay đổi dung mạo.

Tất nhiên, cũng rất có thể là không có loại ma pháp đó. Cô có nghe nói đến một loại dược tề kỳ quái gọi là "Thuốc Biến Xấu", nhưng hiệu quả của nó là vĩnh viễn. Dù đến giờ cô vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận việc mình biến thành con gái, nhưng cũng không có nghĩa là Lanafette muốn trở nên xấu xí.

Hết cách, đành dẹp ý định đó đi, Lanafette cũng mặc kệ sát thương mà gương mặt này gây ra cho đám đàn ông.

Mấy ngày nay, Lanafette thường xuyên cùng một nữ thợ săn trong làng vào rừng hái thảo dược. Để trả công, cô dùng ma pháp hỗ trợ cô ấy săn thú.

So với một kẻ mù đường cứ vào rừng là mất phương hướng như cô, việc đi cùng một thợ săn thông thạo địa hình địa phương rõ ràng là lựa chọn tốt nhất. Dù sao những nơi thảo dược mọc, dân bản địa vẫn nắm rõ hơn cả.

Vốn dĩ Lanafette thề thốt cả đời này không thèm bước chân vào cái khu rừng chết tiệt đã làm cô lạc suốt ba ngày kia nữa. Nhưng nghĩ đến lượng thảo dược phong phú trong rừng có thể dùng để luyện dược tề, dù bản thân không dùng đến thì đem bán cũng là một khoản thu nhập kha khá.

Suy cho cùng, ai lại đi chê tiền bao giờ?

Binh lính Đế quốc trong rừng sau khi tìm được Thánh Kiếm đã rút đi ngay trong đêm, nên không cần lo gặp rắc rối với họ, Lanafette cứ thế thoải mái đi vào rừng.

Cô thợ săn này là một trong số ít người không nghĩ Lanafette đang ăn bám dân làng, tính cách cô ấy cũng rất tốt, hào sảng và phóng khoáng.

Chỉ có điều cô ấy hơi… vạm vỡ quá mức. Chiều cao lên tới hai mét, nếu đứng gần, Lanafette muốn nhìn vào mắt cô ấy thì phải ngửa cổ gần như 180 độ.

Cũng vì thế mà năm nay đã hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi rồi mà cô thợ săn vẫn chưa gả đi được. Mỗi lần đi rừng tán gẫu với Lanafette, cô ấy đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với dung mạo của Lanafette.

Hôm nay, Lanafette đã tặng cho nữ thợ săn một lọ thuốc.

Đó là "Thuốc Biến Đẹp" do cô luyện chế tối qua.

Tên thuốc rất trực quan, uống vào sẽ trở nên xinh đẹp, hiệu quả ngược lại hoàn toàn với loại "Thuốc Biến Xấu" quái gở kia, và cũng là vĩnh viễn.

Thế nhưng, thuốc mới đưa buổi sáng, đến chiều cô thợ săn vạm vỡ đã mang đến trả lại cho Lanafette.

Lanafette rất tò mò. Theo lý thì cô ấy phải nóng lòng muốn trở nên xinh đẹp mới đúng, sao lại đột nhiên đổi ý?

Kết quả, cô thợ săn ngượng ngùng kể lại: Lúc cầm thuốc về nhà, cô tình cờ gặp cậu chàng hàng xóm kém mình sáu tuổi. Cậu chàng này từ nhỏ đã thích bám đuôi cô, thậm chí còn học kỹ năng săn bắn từ cô, mấy năm trước cũng đã trở thành thợ săn của làng.

Lúc đó nữ thợ săn rất mong chờ hiệu quả của thuốc, trên đường về cứ muốn tìm người để khoe, vừa gặp cậu chàng là kể ngay.

Kết quả…

Kết quả cậu chàng kia kịch liệt phản đối!

Thậm chí vì kích động quá mức, cậu ta đã tỏ tình ngay tại chỗ, nói rằng chỉ thích dáng vẻ hiện tại của cô, cầu xin cô đừng uống thứ thuốc đó. Cậu ta còn tuyên bố đã tích cóp đủ vốn liếng để lập gia đình, vốn định năm nay sẽ ngỏ lời cưới cô về làm vợ.

Thế là lọ thuốc bị cô thợ săn đang ngập tràn hạnh phúc và e thẹn trả về. Lanafette nghệt mặt nhận lại lọ thuốc, nhưng trong lòng vẫn thầm chúc phúc cho cô ấy.

Đồng thời cô cũng vô cùng khâm phục cậu chàng kia, theo rất nhiều nghĩa khác nhau.

Trong ba ngày ở làng, ngoài việc hằng ngày chấp nhận sự cúng bái của trưởng làng và đi rừng với nữ thợ săn, niềm vui lớn nhất của Lanafette là chơi đùa cùng Anne.

Anne mấy hôm nay rất vui vẻ, suốt ngày lắc lư bím tóc đuôi sam do Lanafette tết cho chạy khắp làng. Ở đuôi bím tóc là một sợi dây màu xanh thẫm buộc một đóa tường vi trong suốt tinh xảo.

Chiếc dây buộc tóc làm từ đóa băng tường vi này quả nhiên đã giúp Anne nhận được lời khen ngợi từ Noheit. Xem ra cậu con trai trưởng làng này tuy có hơi ngốc nghếch và bốc đồng, nhưng bản chất vẫn là người tốt.

Tóm lại, những ngày tháng ở làng Stat của Lanafette trôi qua rất phong phú, cô thậm chí nảy sinh ý định sau khi đi vòng quanh thế giới sẽ quay lại đây định cư một thời gian.

Tuy nhiên, nếu ngày nào cũng bị trưởng làng ép ăn theo kiểu “cúng cụ” thế này thì cô hơi khó đỡ.

Đêm nay, dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, cô nằm trên chiếc giường không quá êm ái nhưng đủ ấm áp, từ từ khép đôi mi lại.

Tiếng thở đều đều nhanh chóng vang lên, cô chìm vào giấc ngủ say, an tường tiến vào mộng đẹp.

『Hỡi Phù Thủy của Nguyền Rủa và Tai Ương, nay ta truyền đạt ý chí của Ma Thần cho ngươi』

Giọng nói vô cảm đột ngột vang lên, xé toạc giấc mơ của Lanafette một cách tàn nhẫn giống như lần trước.

『Quốc gia được hưởng thần ân đã không còn thành kính, lời răn dạy của Thần đã bị người đời ngu muội lãng quên. Chúng sinh vô tri đang vọng tưởng chà đạp lên uy nghiêm của chúng ta. Đã đến lúc bắt sự ngu xuẩn của chúng phải trả giá』

『Hãy ban cho Đế quốc Hyde cơn thịnh nộ của Thần, giáng xuống tai ương hủy diệt và lời nguyền tuyệt vọng.』 

『Trước tiên, hãy dùng ngọn lửa thiêu rụi làng Stat, không chừa một ai.』

Giọng nói ấy bình thản đến mức như đang kể một câu chuyện hết sức bình thường. Nhưng lúc này, Lanafette đã bật dậy trên giường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt trợn trừng, toàn thân run rẩy dữ dội.

Giọng nói đó cứ vang vọng trong đầu mãi không tan. Cô ôm chặt lấy đầu, dường như muốn lôi cái ý chí kia ra khỏi tâm trí mình, nhưng không thể làm được.

Mãi cho đến khi âm thanh kia dần biến mất, Lanafette mới vô lực buông thõng hai tay. Cô ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt xanh lục nhạt tràn đầy kinh hãi nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Rõ ràng khoảnh khắc trước bầu trời đêm còn đẹp đến thế.

Vậy mà lúc này, Lanafette cảm thấy ánh trăng chỉ mang lại cho cô sự lạnh lẽo thấu xương.

Cơ thể ngồi trên giường không tự chủ được mà co rút lại. Cô vòng tay ôm chặt lấy hai đầu gối, cố gắng ngăn cơn run rẩy của bản thân, miệng lẩm bẩm trong vô thức:

“…Tại sao chứ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...