Chương 38: Đau lòng quá đi mất
Sảnh khách sạn.
Lúc này đã hơn mười giờ đêm. Cô nhân viên tiếp tân sau một buổi tối làm việc vất vả đang gục xuống bàn chợp mắt.
Do đồng nghiệp đổi ca xin nghỉ nên hôm nay cô phải trực cả ngày. Trong lòng tuy có chút bất mãn, nhưng cô cũng tự an ủi rằng ngày mai sẽ được nghỉ bù trọn vẹn một ngày.
Vì Rosetta đã phủ kết giới lên toàn bộ nhà tắm trước khi bước vào, nên dù ban nãy trong đó có náo loạn đến mức nào, cô nhân viên tiếp tân cũng không hề hay biết, vẫn ngủ rất ngon lành.
Nhìn nụ cười vương trên khóe môi, có lẽ cô nàng đang mơ màng tình tự với chàng hoàng tử bạch mã nào đó trong mộng.
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ lên mặt quầy gỗ vang lên, kèm theo đó là sự rung động truyền đến cơ thể đang áp vào mặt bàn.
Là một nhân viên mẫn cán, cô tiếp tân ngủ không quá sâu, nên chỉ một động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến cô mở mắt.
“…Xin chào, quý khách cần gì không?”
Gượng ép bản thân tỉnh táo lại, cô nhân viên đứng dậy nhìn người trước mặt.
“Là cô à, cô Lanafette? Cô cần giúp gì không?”
Đứng trước mặt cô chính là Lanafette vừa từ nhà tắm bước ra. Mái tóc dài màu xám bạc ướt sũng đã được búi gọn, làn da trắng ngần vì ngâm nước nóng mà ửng hồng.
Nói sao nhỉ, vừa thêm chút mặn mà của sự trưởng thành, lại vừa pha lẫn chút gợi cảm. Cảnh tượng này khiến cô nhân viên dù là phụ nữ cũng không khỏi ngẩn ngơ.
“Ừm… tôi muốn thuê thêm một phòng nữa, có được không?”
Nửa đêm nửa hôm làm phiền người ta nghỉ ngơi, Lanafette cũng thấy áy náy lắm, nhưng mà…
Cô liếc nhìn Rosetta đang đứng sau lưng với đôi mắt sáng rực như đèn pha, nhìn chằm chằm vào mình. Ánh mắt đó chẳng khác nào con sói đói mấy ngày nhìn thấy miếng thịt tươi. Lanafette không chút nghi ngờ rằng nếu để con mụ này ngủ chung giường, đêm nay cô sẽ mất đi vài thứ quan trọng.
“Quý khách không hài lòng về phòng hiện tại sao? Bên tôi có thể nâng cấp lên phòng hạng sang cho quý khách.”
“…Không phải thế. Chị gái tôi đột nhiên đến tìm, một cái giường ngủ hơi chật nên tôi muốn thuê thêm một phòng.”
Dù cực kỳ không muốn thừa nhận, nhưng trong lúc cấp bách không nghĩ ra thân phận nào khác, Lanafette đành phải gọi cô ta là chị gái.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng cô cảm thấy ánh mắt của Rosetta sau lưng càng trở nên nguy hiểm hơn.
“Hả? Chị gái…” Cô nhân viên ngớ người, nhìn quanh Lanafette một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
Nhưng đúng lúc này, cô cảm thấy hoa mắt. Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện: Một người phụ nữ tuyệt mỹ trong bộ váy dài đỏ rực đột ngột hiện ra ngay trước mắt.
Không phải Rosetta thì còn ai vào đây?
Điều khiến cô nhân viên há hốc mồm không phải là sự xuất hiện đột ngột của đối phương, mà là nhan sắc của người đó.
Cái nhan sắc đẳng cấp này là thế nào? Cô gái này thực sự là người tồn tại trong hiện thực sao?
Vốn dĩ nhan sắc của bản thân đã kém xa Lanafette, nhưng ít nhất cô nhân viên còn có thể tự an ủi về khoản vóc dáng. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt còn kiều diễm hơn cả Lanafette của Rosetta, và cặp đèn pha chói mắt kia, cô nhân viên hoàn toàn tuyệt vọng.
Hơn nữa vừa rồi Lanafette nói đây là chị gái cô ấy. Trời ơi… gen nhà này mạnh đến mức nào mà cả hai chị em đều đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này?
Đặc biệt là người chị, cho dù là Nữ Thần Tình Yêu Rosetta Elrod đích thân hạ phàm cũng chỉ đến thế này là cùng?
Lúc này cô nhân viên đã bắt đầu oán trách mình đầu thai nhầm chỗ.
Nếu được sinh ra trong gia đình Lanafette, sở hữu nhan sắc cấp độ này, cô đâu cần phải chôn vùi thanh xuân ở cái quầy lễ tân khách sạn này chứ? Chắc chắn cô đã sớm được gả cho một đại quý tộc nào đó hoặc tiến cung làm sủng phi rồi.
Nhìn cô nhân viên đang chìm đắm trong ảo tưởng tươi đẹp, Lanafette thở dài, quay lại lườm Rosetta một cái cháy mắt.
Rõ ràng đã thỏa thuận là đừng hiện ra, giờ thì hay rồi, dọa cho cô nhân viên ngốc luôn rồi.
Đáp lại cái nhìn giận dữ của Lanafette, Rosetta chỉ làm một động tác tinh nghịch. Tuy nhiên, màn bán manh này hoàn toàn vô hiệu với Lanafette.
Sở dĩ ban nãy cô nhân viên không nhìn thấy Rosetta là vì cô đã dùng ma pháp hệ Ám dung nhập cơ thể vào cái bóng của Lanafette. Sau khi hòa làm một với cái bóng, ngoại trừ chủ nhân cái bóng ra thì không ai có thể nhìn thấy cô.
Lanafette gọi vài tiếng, thậm chí lay lay người cô nhân viên, nhưng cô nàng vẫn chưa thoát khỏi cơn mộng du.
“Nhìn chuyện tốt cô làm kìa!”
“Chị cũng không ngờ cô bé này phản ứng mạnh thế mà.”
Rosetta lè lưỡi, sau đó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô nhân viên một lúc.
“Nếu em gái Lanafette đã gọi không tỉnh, thì để chị ra tay vậy.”
“Cô định làm…”
Trước sự tự đề cử của Rosetta, câu hỏi của Lanafette còn chưa dứt thì mắt cô đã trợn tròn.
Chỉ thấy Rosetta nhoáng cái đã lướt vào trong quầy, một tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô nhân viên, tay kia nâng cằm cô ấy lên. Bằng chất giọng từ tính đầy quyến rũ, cô thì thầm vào tai đối phương:
“Sao thế? Vẻ đẹp của tôi khiến cô thất thần đến vậy sao? Cẩn thận nhé, nếu không đề phòng là sẽ bị tôi ăn thịt đấy~!”
“…Dạ?”
Cô nhân viên đang chìm trong ảo tưởng bị cưỡng ép kéo về thực tại. Nhìn khuôn mặt đẹp đến mức phi thực tế của Rosetta ở ngay sát sạt, cô nàng hoảng hốt, rồi sau đó mặt đỏ bừng lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Rosetta.
“Hi hi hi, phản ứng của cô đáng yêu thật đấy. Tôi muốn để lại dấu ấn chiếm hữu trên đôi môi đáng yêu này quá đi mất. Thế nào, tối nay có muốn sang phòng tôi không? Tôi sẽ cho cô trải nghiệm niềm vui sướng chưa từng có.”
“C-Cái này… không được đâu… thưa quý khách, chuyện này không được…”
“Có gì mà không được? Chỉ cần tôi tình cô nguyện, trên thế gian này còn gì trói buộc được chúng ta chứ?”
Đối mặt với cô nhân viên đang xấu hổ đỏ chín mặt, Rosetta tiếp tục dùng chất giọng ma mị thì thầm, hơi thở thơm ngát phả vào vành tai khiến mặt cô gái đỏ như sắp nhỏ ra máu.
Cô tiếp viên dường như muốn phản bác yếu ớt, nhưng nhìn khuôn mặt diễm lệ ngay trước mắt, cuối cùng cô cúi gằm mặt xuống, lí nhí như tiếng muỗi kêu:
“…Tôi… chuyện này em chưa có kinh nghiệm, xin hãy nhẹ nhàng một chút.”
Lanafette đứng bên cạnh chết trân tại chỗ. Nhìn Rosetta trêu ghẹo cô nhân viên, và đáng sợ hơn là chỉ dăm ba câu đã tán đổ người ta.
Nghĩ đến kiếp trai tân hơn hai mươi năm của mình, Lanafette không khỏi cảm thấy đau đớn tột cùng. Đau lòng quá đi mất!
Tuy choáng váng trước kỹ năng tán gái thượng thừa của Rosetta, nhưng Lanafette cũng không thể trơ mắt nhìn kẻ này làm hại con nhà lành. Thế nên ngay khi cái miệng của Rosetta sắp hôn tới nơi, Lanafette đã túm lấy tóc Rosetta, cưỡng chế tách hai người ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)