Chương 39: Ván đã đóng thuyền
Cuối cùng, để ngăn Rosetta tiếp tục quấy rối cô nhân viên tiếp tân, Lanafette đành phải tạm gác lại ý định thuê thêm một phòng. Cô thừa hiểu nếu ở lại đây thêm một giây nào nữa, bản chất thật của con mụ này sẽ càng lộ ra nhiều hơn.
Thậm chí khi lôi Rosetta đi, Lanafette còn thoáng thấy vẻ mặt đỏ bừng vì ngại ngùng của cô nhân viên kia ánh lên một tia… luyến tiếc.
“…”
Quả nhiên nên nhốt con mụ này trên trời mãi mãi thì tốt hơn, ít nhất trên đó các Phù Thủy khác còn đề phòng được.
“Thực sự không hiểu Phù Thủy Khởi Nguyên nghĩ cái gì mà dám thả cái tai họa như cô xuống đây, không sợ người hạ giới có ấn tượng xấu về chúng ta sao?”
Vừa lôi Rosetta lên lầu, Lanafette vừa bất mãn cằn nhằn. Nhưng Rosetta chỉ cười hì hì, lè lưỡi tinh nghịch:
“Ây da, chị cả dạo này bận tối mắt tối mũi, toàn quyền hành đều giao cho chị Ander đại diện. Tuy chị Ander nghiêm khắc thật, nhưng chỉ cần chị tìm được lý do hợp lý là chị ấy sẽ mở cửa cho đi ngay~!”
Nghe vậy, Lanafette ngớ người, quay lại hỏi:
“Cô đã bịa ra lý do gì?”
Rosetta nở nụ cười bí hiểm:
“Chị lừa chị Ander là tân Long Vương ở hạ giới đang mâu thuẫn với vợ, Long Vương ngoại tình với một cô rồng cái nhỏ hơn mình sáu trăm tuổi. Chị nhận được chỉ thị xuống đây để hòa giải mâu thuẫn vợ chồng nhà rồng.”
Dù sao Long Tộc cũng là chủng tộc mạnh nhất hạ giới chỉ sau Ma Vương, nên lý do này nghe qua tuy rất tào lao, nhưng trong nhận thức của các Phù Thủy thì lại có chút sức thuyết phục.
Chưa kể các Dũng Giả đời nào cũng phải ký khế ước với Long Vương đương nhiệm hoặc kế nhiệm, đây được coi là một phần quan trọng trong quy tắc thế giới. Nếu vì mâu thuẫn vợ chồng mà không sinh được thế hệ sau thì ảnh hưởng cũng không nhỏ.
Nhưng Lanafette đâu biết mấy chuyện đó, cô trợn tròn mắt nhìn Rosetta:
“Chỉ thế thôi? Chỉ thế thôi mà bả thả cái tai họa là cô xuống đây?”
Nhớ lại hồi cô xin xuống hạ giới du lịch, Anserra và Rosetta đã nói khó khăn thế nào để xin được quyền hạn. Vậy mà giờ Rosetta chỉ cần bịa vài câu là đạt được mục đích?
Thế thì có khó gì đâu.
Thấy Lanafette thắc mắc, Rosetta bĩu môi vẻ không hài lòng:
“Đâu có đơn giản như em nghĩ. Chị phải năn nỉ chị Ander mấy ngày trời chị ấy mới đồng ý đấy, hơn nữa còn phải mạo hiểm mang tội danh giả truyền ý chí của Ma Thần đại nhân nữa cơ.”
Rõ ràng là Ander đã sớm nhìn thấu lời nói dối của Rosetta, chắc là bị con mụ này làm phiền đến mức không chịu nổi nữa nên mới đồng ý cho xong chuyện.
Tuy nhiên, câu cuối cùng của Rosetta lại nhắc nhở Lanafette.
“Giả truyền ý chí của Ma Thần là chuyện rất nghiêm trọng sao?”
“…Ừm, cũng không hẳn.” Rosetta trầm ngâm một chút rồi đáp. “Dù sao Phù Thủy chúng ta sau khi chuyển sinh đều đã bị khắc ấn ký tuyệt đối không phản bội chủ nhân, nên dù không có hình phạt thực tế nào, nhưng áp lực tâm lý thì không nhỏ đâu.”
Nghe vậy, Lanafette bỗng thấy áy náy. Rosetta vì lo lắng cho cô mà dám chịu áp lực bất kính với Ma Thần, khiến lòng cô lại mềm đi đôi chút.
Nhưng ngay sau đó, Rosetta lại bồi thêm một câu:
“Cơ mà lúc nói chuyện với chị Ander, chị đã lém lỉnh chừa lại đường lui. Chị chỉ nói là ‘nhận được chỉ thị’, chứ không nói rõ là chỉ thị của ai, nên hoàn toàn không có áp lực tâm lý gì sất!”
“…”
“Sao thế em gái Lanafette, sao em không nói gì nữa?”
Vốn đang tự hào về sự thông minh lanh trí của mình và muốn được Lanafette khen ngợi, nhưng thấy cô mặt lạnh tanh không nói một lời, Rosetta hơi thất vọng.
Tuy nhiên với độ mặt dày vô đối, cô ta quyết định tự đòi thưởng:
“Có phải em đang kinh ngạc trước trí tuệ của chị không? Không cần ngại đâu, cứ bộc lộ hết những lời khen ngợi đang dâng trào trong lòng em ra đi~.”
“…Cô nói sao thì là vậy đi.”
Lanafette thực sự lười đôi co với con mụ này. Lúc này họ cũng đã đến trước cửa phòng.
Người phục vụ vừa thay xong chăn ga vẫn đang đứng đợi ở cửa. Cậu ta cung kính dâng chìa khóa bằng hai tay cho Lanafette. Nhưng khi nhìn thấy cả Lanafette và Rosetta cùng xuất hiện, cậu chàng đờ người ra trong giây lát.
Vốn dĩ ban ngày, chỉ riêng nhan sắc của Lanafette đã đủ khiến cậu mơ mộng viển vông. Giờ đây lại thêm một Rosetta còn xinh đẹp và nóng bỏng hơn xuất hiện, quả là thử thách quá lớn đối với chàng trai trẻ chưa trải sự đời này.
Mãi đến khi Lanafette cảm ơn, nhận chìa khóa và lôi Rosetta vào phòng, cậu ta mới hoàn hồn.
Trong lòng cậu thầm cảm tạ Nữ Thần Tình Yêu Rosetta Elrod rối rít, cho rằng nhờ Nữ Thần phù hộ mà cậu mới có cuộc gặp gỡ tuyệt vời nhường này.
Vốn dĩ cậu đang theo đuổi cô nhân viên tiếp tân ở quầy lễ tân và sắp thành công đến nơi. Nhưng giờ đây, cậu đã có mục tiêu cao xa hơn: Nhất định phải hỏi thăm được danh tính của quý cô tóc đỏ rượu vang xinh đẹp kia và mời cô ấy đi uống trà.
Cứ như thế, hai kẻ sùng bái Nữ Thần Tình Yêu, vốn dĩ sắp cùng nhau rơi vào lưới tình, đã bị chính “thần tượng” của mình là Rosetta Elrod đích thân chia rẽ.
Tuy nhiên, người trong cuộc hoàn toàn không biết mình vừa gây ra nghiệp chướng chia uyên rẽ thúy chỉ bằng việc lộ mặt.
So với cô nhân viên lễ tân có chút nhan sắc và gã giống đực bị cô phớt lờ ngoài cửa, trước mắt Rosetta hiện giờ là một con mồi ngon lành hơn gấp bội.
Thế nên, ngay khoảnh khắc Lanafette kéo Rosetta vào phòng, cảm nhận được ánh nhìn nóng rực sau lưng, cô đã hối hận rồi.
“Cạch!”
Như để chứng minh cho dự cảm chẳng lành trong lòng cô, tiếng chốt cửa vang lên lanh lảnh. Lanafette rùng mình một cái.
Cô lùi lại vài bước rồi quay người lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt như viết rõ mấy chữ “âm mưu đã thành công” của Rosetta, Lanafette hiểu ra tất cả.
Con hàng này đầu tiên là trêu chọc cô nhân viên để ép cô không muốn nán lại sảnh, sau đó lại khơi gợi sự tò mò của cô bằng câu chuyện xuống hạ giới, khiến cô mải mê nghe chuyện mà quên mất việc quay về phòng với cô ta nguy hiểm đến mức nào.
“Con mụ kia! Cô dám tính kế tôi!”
Nhìn cánh cửa phòng đã bị băng tuyết phủ kín mít, trong lòng Lanafette vừa cảm thán không ngờ có ngày mình lại bị hại bởi chính chiêu thức sở trường của mình, vừa tức giận vì sự "chơi bẩn" của Rosetta.
Cô vội vàng quay người lao thẳng về phía cửa sổ, đó là lối thoát duy nhất. Nhưng Lanafette bàng hoàng phát hiện cửa sổ đã biến mất. Rõ ràng Rosetta đã dùng ma pháp nào đó che mắt cô, tạo ra ảo giác.
Phải thừa nhận rằng, dù hiện tại Lanafette đã đọc hết cuốn sách ma pháp trong đầu, nhưng xét về khả năng vận dụng thực chiến, cô vẫn chưa phải là đối thủ của Rosetta. Chưa kể Lanafette còn có một điểm yếu so với các Phù Thủy khác: cô không thể sử dụng ma pháp hệ Quang (Ánh sáng) để phá giải ảo ảnh.
Giờ đây chạy trời không khỏi nắng, hai tay Lanafette ngưng tụ hai đóa Băng Tường Vi rực rỡ, chuẩn bị cho một trận chiến sống còn.
Nhưng ai ngờ, hai đóa hoa băng vừa mới thành hình chưa đầy mười giây đã nhanh chóng vỡ vụn.
Lanafette cuống cuồng định ngưng tụ lại, nhưng phát hiện cơ thể không thể vận dụng nổi một chút ma lực nào.
Chuyện gì thế này?
Lanafette kinh hoàng. Và rồi, cô chợt nghĩ ra.
Trước đó Rosetta vẫn luôn trốn trong bóng của cô, chẳng lẽ cô ta đã ra tay từ lúc đó…
Vậy mà cô không hề hay biết gì cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)