Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 40: Phù Thủy không làm đượcChapter 40: Phù Thủy không làm được
20px

Chương 40: Phù Thủy không làm được

Chẳng lẽ hôm nay là ngày tận thế của mình sao?

Đáng chết, mấy tháng nay mình buông lỏng cảnh giác quá, không ngờ lại để con mụ Rosetta này đắc thủ.

Trong lòng Lanafette lúc này không ngừng gào thét phẫn nộ, nhưng rõ ràng mọi sự chống cự đều là vô nghĩa.

Bởi vì hiện tại, Lanafette chẳng khác nào con rối đứt dây, bị Rosetta nhẹ nhàng bế lên giường.

Nhìn trinh tiết đang ngàn cân treo sợi tóc, trong đầu Lanafette hiện lên đủ loại viễn cảnh đen tối. Ví dụ như vị Phù Thủy đời thứ ba mươi ba từng bị Rosetta chơi đến mức tự kỷ, liệu cô có đi vào vết xe đổ đó không?

Những suy nghĩ đáng sợ cứ liên tục lướt qua trong đầu Lanafette, nhưng dù cô có giãy giụa thế nào cũng chỉ như con chuột nằm gọn trong vuốt mèo, hoàn toàn không thể thoát khỏi số phận bị ăn thịt.

Cho đến khi cơ thể chạm vào tấm nệm êm ái, Lanafette cuối cùng cũng tuyệt vọng.

Lúc này, Rosetta đã nằm xuống phía sau lưng cô, đôi cánh tay trắng nõn nhẹ nhàng vòng qua ôm lấy cô. Lanafette hiểu rõ, bước tiếp theo sẽ là gì.

Đợi đấy Rosetta, đợi bà đây khôi phục tự do, nhất định sẽ dìm đầu cô vào bồn cầu!

“Hả?”

Thế nhưng, năm sáu phút trôi qua, Lanafette vẫn quần áo chỉnh tề, không nhịn được mà phát ra tiếng thắc mắc.

Chuyện gì thế này? Chỉ có vậy thôi à?

Kể từ lúc Rosetta bế cô lên giường và nằm xuống bên cạnh, cô ta chẳng có thêm động tác thừa thãi nào cả.

Lanafette vô cùng khó hiểu, bèn xoay người lại định xem Rosetta rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Kết quả vừa quay sang, cô đã thấy Rosetta đang mỉm cười, đôi mắt màu tím nhìn cô không chớp mắt.

Nói thật lòng, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy một đại mỹ nhân nằm ngay cạnh mình, trái tim Lanafette cũng hơi rung động một chút. Nhưng nhớ đến bản chất biến thái của con mụ này, chút rung động đó lập tức tan biến.

“Cô cô cô… Rốt cuộc cô muốn làm gì…”

Cảnh giác rụt người về phía sau, nhưng vòng tay của Rosetta quá chặt khiến cô không thể thoát ra. Lanafette chỉ biết trừng mắt nhìn đối phương, cố tỏ ra hung dữ để đe dọa.

Nhưng hành động đó của cô lại khiến Rosetta phì cười. Dù chỉ là tiếng cười khẽ, nhưng với Lanafette đang căng thẳng tột độ, nó cũng đủ khiến cô giật mình thon thót.

“Em gái Lanafette, yên tâm đi, chị sẽ không làm gì đâu.”

“Tôi tin cô mới là lạ! Tôi còn lạ gì cô nữa?” Lanafette lập tức phản bác không cần suy nghĩ.

“Tấm gương của Goelia vẫn còn sờ sờ trên Quần Đảo Không Trung kia kìa.”

“À thì…” Bị Lanafette lôi tiền án tiền sự ra nói, Rosetta cũng hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn cố giải thích: “Cái đó… lần này chị thực sự sẽ không làm gì em đâu. Chị chỉ sợ Lanafette không chịu bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với chị, nên mới phải dùng hạ sách này thôi.”

“Cách của cô là khống chế tôi, đóng băng phòng, rồi bế tôi lên giường ôm ấp thế này à? Mà cho dù là vậy, tại sao tay trái cô đang đặt trên mông tôi?”

“…ha ha ha, là nhất thời không kiềm chế được.”

Trước sự bắt bẻ sắc bén của Lanafette và hành động tiện tay của bản thân, Rosetta chỉ biết cười trừ rồi rụt tay về.

Lúc này Lanafette cũng phần nào tin lời đối phương. Ngoài cái tay táy máy ban nãy ra thì Rosetta thực sự không có hành động gì quá trớn, nhất là ánh mắt kia.

Vẻ dâm dê thường ngày đã biến mất hoàn toàn. Ừm… cũng không hẳn là hoàn toàn, hình như vẫn còn vương vấn chút tà tâm chưa chết hẳn.

“Em cứ yên tâm, phong ấn ma pháp này chỉ một đêm là tự giải thôi. Chứ nếu không khống chế em thế này, chắc chắn em gái Lanafette sẽ giãy nảy lên ngay.”

Lời này của Rosetta cũng có lý. Đến đây thì Lanafette tạm tin ả… một nửa.

“Cô muốn nói chuyện gì với tôi?”

Đã muốn nói chuyện thì Lanafette cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

Nhưng khi câu hỏi được thốt ra, ánh mắt Rosetta nhìn cô lại thay đổi.

Dường như đang dò xét, nhưng sau đó lại chuyển thành lo lắng, cho đến khi Rosetta cất lời:

“…Lanafette, em đã không tuân theo Ý chí của Ma Thần, đúng không?”

“!!!”

Câu nói như sét đánh ngang tai khiến Lanafette trợn tròn mắt, ánh nhìn về phía Rosetta tràn ngập sự hoảng loạn.

“Cô… sao cô biết?”

Đây chính là lý do chính khiến cô không muốn, hay nói đúng hơn là không dám trở về Quần Đảo Không Trung.

Chẳng lẽ Rosetta, với tư cách là người hướng dẫn của cô, cũng nhận được ý chí đó? Giọng nói đó ra lệnh cho ả đến giám sát cô, ép cô phải giết sạch người dân làng Stat sao?

Trong lòng dấy lên nỗi nghi ngờ, Lanafette nhìn chằm chằm Rosetta chờ đợi câu trả lời.

Nhưng Rosetta chỉ lắc đầu.

“Chị không biết gì cả. Chỉ là lúc nãy trong phòng tắm, khi chị hỏi tại sao lâu thế rồi em không về nhà, phản ứng của em lúc đó đã nói cho chị biết tất cả.”

“…”

Lanafette im lặng. Biết được Rosetta không phải do ý chí của Ma Thần phái đến giám sát mình, cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đồng thời, cô cũng lo lắng không biết Rosetta sẽ phản ứng ra sao nếu biết rõ nội dung ý chí mà Ma Thần truyền đạt cho cô?

Và sau khi Rosetta biết, nếu chị Anserra cũng biết chuyện, chị ấy sẽ làm gì?

Chắc chắn chị ấy sẽ khuyên cô tuân theo ý chí đó.

Tài ăn nói của Anserra rất cao siêu, luôn khiến người ta phải tâm phục khẩu phục. Liệu dưới sự thuyết phục của cô ấy, liệu cô có thực sự giáng cái gọi là thần phạt xuống ngôi làng nhỏ bé rách nát kia không?

Lanafette không dám nghĩ tiếp.

Nhưng đúng lúc này, Rosetta nắm lấy bàn tay đang siết chặt vì bất an của cô, giọng nói trở nên dịu dàng:

“Chị biết em gái Lanafette đang lo lắng chị Anserra sẽ phản ứng thế nào. Đã vậy thì chúng ta lập giao ước nhé? Em kể cho chị nghe, chị hứa sẽ không nói cho chị Anserra biết, được không?”

Lanafette nhìn sâu vào mắt Rosetta. Sự chân thành không chút giả tạo trong ánh mắt ấy khiến cô hơi bối rối. Cô đang đắn đo xem có nên kể cho Rosetta nghe hay không.

Cuối cùng, cô gật đầu, kể lại đầu đuôi câu chuyện về làng Stat.

Nghe xong câu chuyện của Lanafette, đôi mắt Rosetta ngập tràn sự xúc động. Cô dang tay ôm chầm lấy Lanafette vào lòng.

Cặp núi đôi mềm mại chèn ép vào mặt khiến Lanafette khó thở. Cô phải vùng vẫy một lúc lâu mới thò đầu ra được.

“Rosetta, cô làm cái gì thế?”

Chỉ thấy bàn tay đối phương đang nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Lúc đưa ra quyết định đó, chắc hẳn em gái Lanafette đã đau khổ lắm nhỉ? Chị hiểu mà.”

Lời nói dịu dàng như dòng nước ấm chảy vào tim Lanafette. Cô ngừng giãy giụa, lặng lẽ cảm nhận cái ôm ấm áp này. Dường như áp lực mà cái gọi là ý chí của Ma Thần đè nặng lên cô suốt nửa năm qua đang dần tan biến.

Hai người ôm nhau hồi lâu, không ai nói lời nào. Mãi đến khi Lanafette cảm thấy cứ nằm mãi trong lòng Rosetta thế này hơi xấu hổ, cô mới dùng chút sức đẩy ra.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lanafette, Rosetta đoán được cô đang nghĩ gì, bèn giở thói trêu chọc:

“Ây da~, em gái Lanafette không cần ngại đâu, đêm nay em muốn ôm chị bao lâu cũng được mà.”

Nói xong, cô ta lại bày ra vẻ mặt tiếc nuối tự than thở:

“Không ngờ em gái Lanafette tính tình mạnh mẽ thế mà cũng có lúc ngoan ngoãn rúc vào lòng chị như mèo con. Á~, tuyệt vời quá đi mất. Tiếc là vì lời hứa đêm nay mà chị không thể ra tay được, cơ hội tốt thế này mà bỏ lỡ, uổng quá đi…”

“Hừ, vậy sao? Cô giữ lời hứa thế thì tốt quá rồi.”

Lanafette lườm Rosetta một cái. Nhờ màn tấu hài của ả mà sự ngượng ngùng ban nãy cũng tan biến. Nhưng nghĩ đến chuyện ý chí của Ma Thần, cô lại ngập ngừng:

“…Chuyện ý chí của Ma Thần, chị Anserra bên đó…”

“Yên tâm đi, chị sẽ không nói với chị ấy đâu. Chị tôn trọng sự lựa chọn của Lanafette, nhưng mà…”

Nói đến đây, nụ cười cợt nhả trên mặt Rosetta vụt tắt, ánh mắt nhìn Lanafette trở nên nghiêm túc.

“Chị hy vọng Lanafette hãy suy nghĩ kỹ hơn. Dù sao thì hiện tại chúng ta là những người duy trì trật tự. Là một Phù Thủy, Lanafette đã không còn là con người nữa rồi. Hơn nữa, việc trái lệnh Ma Thần đại nhân sẽ gây ra hậu quả gì, không ai có thể lường trước được…”

Lời khuyên của Rosetta rất chân thành, Lanafette ghi tạc trong lòng. Cô gật đầu.

“Tôi hiểu mà Rosetta, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Dù nói là sẽ suy nghĩ, nhưng Lanafette biết mình không thể nào làm được điều đó. Bắt cô tự tay giết chết hàng chục người vô tội, cô không làm được.

Có lẽ đây là đạo đức giả, bởi chính cô là người tạo ra Ma Vương, và những cuộc tàn sát mà Ma Vương gây ra trong tương lai còn khủng khiếp gấp vạn lần con số vài chục người này.

Nhưng dù vậy, Lanafette vẫn không thể xuống tay. Vị trưởng làng già luôn cung kính với cô, cô bé Anne hiểu chuyện và sớm trưởng thành, hay cô nữ thợ săn vừa tìm được tình yêu đích thực.

Làng Stat chưa đến trăm người. Dù Lanafette không biết hết tên mọi người, nhưng từng khuôn mặt cô từng gặp đều in sâu trong tâm trí.

Mỗi người họ đều có hạnh phúc hay nỗi lo toan riêng, có cuộc sống riêng. Cuộc đời của họ phải thuộc về chính họ.

Bắt cô tước đoạt mạng sống của những con người ấy, cô thực sự không làm được…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...