Chương 43: Phù Thủy Khởi Nguyên
“Chị cả, em về rồi.”
Trong đại sảnh xa hoa, người phụ nữ với mái tóc vàng óng bước vào. Đó chính là Ander, người vừa đi bắt Rosetta về. Lúc này, ánh mắt cô dáo dác nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng lẽ ra phải đang đợi ở đây.
Nơi đây là trung tâm của Quần Đảo Thiên Không, cũng là đại sảnh diễn ra nghi thức triệu hồi Phù Thủy mỗi trăm năm một lần.
“Đã đưa đứa em gái nghịch ngợm về chưa?”
Ngay khi Ander còn đang nhìn quanh đại sảnh, một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau cô.
Quay người lại nhưng không thấy ai, chỉ có một mái tóc dài màu trắng bạc lướt qua trước mặt cô.
Tuy nhiên, có một điều khá lạ lùng. Khi bóng người kia lướt qua, Ander nghe thấy tiếng “xào xạc, xào xạc”, giống như tiếng lá cây cọ vào nhau khi gió thổi. Âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai cô một cách rõ ràng.
“Chị cả, em nghĩ em đã nói rất nhiều lần rồi, trò này không vui chút nào đâu.”
Bóng dáng yểu điệu đứng phía trước sở hữu mái tóc dài trắng bạc. Lúc này cô đang quay lưng về phía Ander, dường như không có ý định quay mặt lại.
“Ây da, em gái Ander sao cứ nghiêm túc thế làm gì. Chị cũng chỉ muốn đùa với em chút thôi mà. Em với Anserra vẫn y hệt như xưa, mấy ngàn năm rồi mà vẫn không biết đùa là gì~.”
“…”
Đối mặt với lời trêu chọc của bóng lưng trước mặt, Ander không đáp lời, chỉ im lặng. Tình cảm chị em mấy ngàn năm giúp cô hiểu rõ phải làm thế nào để đối phương từ bỏ ý định trêu chọc mình, đó là cứ lẳng lặng nhìn cô ấy.
Bóng lưng tóc trắng bạc không quá cao, nhìn dáng người chỉ như thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi, thấp hơn nhiều so với Ander có ngoại hình khoảng hơn hai mươi.
Thế nhưng, bóng lưng trông có vẻ yếu đuối ấy lại là người được sinh ra cùng với Quần Đảo Thiên Không, vị Phù Thủy đời đầu tiên đã sống ba ngàn năm trăm năm – Phù Thủy Khởi Nguyên.
“Con bé… không gây rối gì chứ?”
“Không. Sau khi em và mấy đứa em khác phong ấn con bé lại thì nó cũng từ bỏ phản kháng, trên đường về rất ngoan ngoãn.”
“Vậy thì tốt. Em cũng đừng nghiêm khắc với con bé quá, nó cũng vì có lòng tốt nên mới làm chuyện ngốc nghếch đó thôi.”
Nghe Ander báo cáo xong, giọng điệu của bóng lưng tóc trắng bạc rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng Ander lại không nghĩ vậy, cô cau mày hỏi:
“Không trừng phạt con bé sao? Các Phù Thủy ở đây tuy phần lớn giữ thái độ quan sát đối với chuyện của đời thứ ba mươi lăm, nhưng Anserra và Rosetta thì…”
Lời còn chưa dứt, bóng lưng trắng bạc phía trước đã xua tay.
“Đừng làm gì cả. Chúng ta đều là chị em, là những Phù Thủy đồng tâm nhất thể. Nếu vì chuyện này mà sinh ra hiềm khích với nhau thì không tốt đâu.”
Nói đến đây, cô ngập ngừng một chút, ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm xa hoa lộng lẫy treo giữa đại sảnh.
“Hơn nữa… nói cho cùng, cái gọi là tính cách của chúng ta, cũng chỉ là một phần trong kế hoạch khi Ma Thần đại nhân tạo ra chúng ta mà thôi.”
“Vậy nếu họ lại tìm cơ hội xuống dưới đó…” Ander vẫn chưa yên tâm. Dù sao nếu đối phương lại dùng chiêu bài giả truyền ý chí của Ma Thần, Ander tuyệt đối không thể không cho đi.
Nếu là trước đây, với tư cách là Phù Thủy, họ tuyệt đối không thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo là mượn danh Chúa Tể để nói dối. Nhưng hiện nay, lòng trung thành của Anserra và Rosetta đối với Chúa Tể đã xuất hiện vết rạn, Ander không dám đảm bảo họ sẽ không làm liều.
“Yên tâm đi.” Người quay lưng cũng nhận ra sự lo lắng của Ander, cô cười khẽ cam đoan.
“Ý chí của Ma Thần đại nhân đã truyền đạt cho chị.
Trong vòng hai, ba trăm năm tới, hai đứa em đó sẽ không có nhiệm vụ nào cần đích thân xuống hạ giới xử lý. Em gái Ander chỉ cần không cho phép họ xuống là được.”
“…Ma Thần đại nhân đích thân truyền đạt sao? Em hiểu rồi.”
Nghe được tin tức kinh người này, Ander thoạt đầu kinh ngạc, nhưng ngay sau đó cô buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Ý chí của Ma Thần đại nhân không phải thứ cô cần suy đoán. Đã là lời của chị cả, Phù Thủy Khởi Nguyên nói ra, cô chỉ cần làm theo là được.
Đến đây, chuyện bắt giữ Rosetta coi như đã xong. Theo lý thì Ander nên rời đi lo việc của mình.
Chủ yếu là phải đi thả Rosetta ra. Nếu không, với thái độ tránh như tránh tà của đám chị em trên Quần Đảo Thiên Không đối với Rosetta, dù cô có dùng ma pháp truyền tin bảo thả người, e rằng cũng chẳng ai dám mở lồng.
Nhưng lúc này Ander chưa rời đi ngay, cô vẫn còn chuyện muốn hỏi.
“Còn chuyện gì nữa sao?”
Quả nhiên, thấy cô cứ đứng đó mãi không đi, Phù Thủy Khởi Nguyên bèn hỏi lại. Ander thuận thế nói ra:
“Chị cả, dạo này Anserra cứ hỏi em bao giờ chị rảnh, cô ấy muốn gặp chị nói chuyện… về việc của Lanafette.”
“…Em gái Anserra à, vẫn cố chấp như vậy sao. Thôi được rồi… thật hết cách với con bé. Nhắn với nó, ba ngày nữa chị sẽ đi tìm nó.”
“Em biết rồi.”
Ander đáp lời. Như vậy là cô đã xong việc, chỉ là…
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Phù Thủy Khởi Nguyên, mày nhíu lại, cảm giác có gì đó sai sai.
“Chị cả, sao từ đầu đến giờ chị cứ quay lưng về phía em thế?”
“A cái này…” Bóng lưng trắng bạc bỗng run lên một cái, giọng nói cũng mất đi vẻ bí ẩn pha chút tinh nghịch ban nãy, trở nên ấp úng.
“Cái… cái này không phải để giữ chút cảm giác bí ẩn cho chị sao?”
“Cả cái Quần Đảo Thiên Không này trừ đời thứ ba mươi lăm ra thì có ai mà chưa thấy mặt chị cả, huống hồ là em. Cần gì phải giữ bí ẩn chứ?”
Cái cớ vụng về quá mức này khiến Ander càng khẳng định bà chị không mấy đáng tin cậy ở một số phương diện này đang giấu giếm chuyện gì đó.
“Chị cả mà không nói là em tự qua xem đấy nhé.”
Nói xong, Ander cất bước định đi tới. Nào ngờ vị Phù Thủy Khởi Nguyên thâm sâu khó lường kia lại hoảng loạn lên.
“Đừng đừng đừng! Chị nói, chị nói là được chứ gì?”
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau dừng lại, Phù Thủy Khởi Nguyên thở phào nhẹ nhõm, dùng giọng điệu vô cùng bất lực, thậm chí còn pha chút ấm ức nói:
“Thì là… hôm nay hiếm khi rảnh rỗi, em hai em ba rủ chơi rút bài. Người thua sẽ bị dán giấy lên mặt. Em đến đột ngột quá, chị chưa kịp…”
“Được rồi, chị không cần nói nữa.”
Ander nghe mà đen mặt, cô đã đoán được đại khái sự tình rồi.
“Chị… chị cũng thắng em hai với em ba mỗi đứa một ván đấy nhé!”
Không hiểu sao vị Phù Thủy Khởi Nguyên lại đột nhiên biện hộ, giọng điệu còn có chút gấp gáp, dường như muốn chứng minh bản thân. Nhưng cô vẫn không dám quay đầu lại, vì trò chơi rút bài vẫn đang tiếp tục, hiện tại chỉ là tạm dừng, trước khi kết thúc thì không được xé giấy dán trên mặt xuống.
Nhưng Ander lại tàn nhẫn dội một gáo nước lạnh vào chút tôn nghiêm cuối cùng của cô.
“Chị cả, chị chắc chắn không phải do chị hai chị ba sợ chị thua thảm quá lại khóc lóc om sòm, nên cực chẳng đã mới nhường chị thắng một ván đấy chứ?”
Giờ thì cô đã hiểu tại sao lúc nãy khi bà chị này lướt qua người cô lại có tiếng “xào xạc, xào xạc” rồi.
Hóa ra không phải tiếng lá cây bị gió thổi bên ngoài, mà là tiếng đống giấy dán đầy mặt bà chị này bay phần phật trong gió khi đi lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)