Chương 44: Nhặt được người giữa đường
Mùa thu năm 3500 Lịch Giáng Thần.
Vùng Tây Nam Đế quốc Hyde.
Một chiếc xe ngựa đang lăn bánh trên con đường rộng thênh thang. Nhìn hướng di chuyển, có vẻ như nó đang đi từ phía Kinh đô trở về.
Người đánh xe nhẹ nhàng vung roi, thỉnh thoảng quất nhẹ vào mông ngựa để nó không bị những bụi cỏ dại ven đường quyến rũ mà tập trung kéo xe tiến về phía trước.
“Thưa ông chủ, trong buổi tiệc tối qua ngài không nên lỗ mãng như vậy.”
Bên trong khoang xe với hai hàng ghế êm ái đối diện nhau, một ông lão tóc đã hoa râm nhưng vẫn giữ phong thái nho nhã trong bộ âu phục thẳng thớm, đang nhìn người đàn ông đối diện với vẻ mặt lo âu.
Người đàn ông kia có dung mạo tuấn tú, nếu chỉ xét về ngoại hình thì chắc chắn là mẫu đàn ông khiến hàng vạn thiếu nữ mất ngủ. Anh ta khoảng chừng ba mươi tuổi, mái tóc vàng óng mượt được buộc đuôi ngựa thấp. Lúc này, anh ta đang mải mê trêu đùa với đứa con gái nhỏ trong lòng.
Nghe ông lão phàn nàn, anh ta ngẩng lên với vẻ khó hiểu, rồi hỏi lại:
“Ông đang nói ai cơ? Lão công tước hay là tên Hoàng Thái tử kia?”
“…”
Ông lão á khẩu trước câu hỏi của chủ nhân. Ngài ấy rõ ràng biết mình đã làm gì, vậy mà còn hỏi lại tỉnh bơ như vậy được.
Rõ ràng người đàn ông hiểu sự bất lực của ông lão, nhưng khi nhắc đến chuyện này, nụ cười nuông chiều con gái trên môi anh ta biến mất, thay vào đó là vẻ chán ghét.
“Letua, ta biết ông muốn nói gì. Nhưng chuyện đó rõ ràng là lỗi của bọn họ trước. Hơn nữa ta cũng có làm gì đâu, chỉ phàn nàn vài câu thôi mà.”
“Nhưng thưa ông chủ, đó là Hoàng Thái tử điện hạ và Công tước đại nhân đấy. Ngài bất kính với hai vị ấy, con đường quan lộ sau này…”
Letua còn muốn nói thêm, nhưng sợ mạo phạm đến chủ nhân nên đành im bặt.
Nào ngờ người đàn ông chẳng hề bận tâm đến nỗi lo của ông, anh ta phẩy tay, vẻ mặt đầy bất cần:
“Không có quan lộ thì đã sao? Họ cũng chẳng thể tước bỏ cái tước vị Nam tước này của ta được đâu nhỉ? Cùng lắm là sau này hết hy vọng thăng tiến thôi. Ta vốn dĩ cũng chẳng muốn leo cao, ngày nào cũng phải đấu đá nhau mệt chết đi được. Nếu không có Letua ông giúp đỡ, đừng nói là chính sự, chỉ riêng việc quản lý hơn một nghìn hộ dân trong lãnh địa ta còn lo chưa xuể. Nếu thực sự lên làm Tử tước hay cao hơn nữa, chẳng phải ngay cả thời gian dành cho phu nhân và con gái ta cũng không có sao?”
Nói rồi anh ta cúi xuống nhìn con gái, nở nụ cười cưng chiều.
“Bella bé bỏng của cha có muốn cha bận rộn đến mức không thể chơi cùng con không nào?”
Trong lòng anh ta là một bé gái khoảng mười tuổi, dung mạo xinh xắn tinh xảo, ăn mặc rất lộng lẫy.
Nghe cha hỏi, cô bé tên Bella lập tức ôm chặt lấy anh, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy như trống bỏi.
“Con không chịu đâu! Bella thích cha nhất, cha phải ở bên cạnh Bella mãi mãi cơ.”
“Ừ, tất nhiên rồi, cha chắc chắn sẽ không rời xa Bella đâu.”
Được con gái ôm, người đàn ông lập tức biến hình thành ông bố cuồng con gái chính hiệu, vẻ mặt hạnh phúc như thể viết rõ dòng chữ “con gái tôi là đáng yêu nhất trên đời”.
Nhưng dường như lại nhớ đến chuyện gì đó đáng ghét, ở góc độ mà con gái không nhìn thấy, khuôn mặt anh ta lại hiện lên vẻ giận dữ.
“Cái tên lợn đó dám trêu ghẹo Bella của ta, nếu hắn không phải là Hoàng Thái tử, ta đã đấm vỡ cái đầu heo của hắn rồi! Loại người như thế mà lại là vua tương lai, để hắn lên ngôi thì Đế quốc này coi như xong.”
“Thưa ông chủ, xin hãy cẩn trọng lời nói!”
Những lời đại nghịch bất đạo của người đàn ông khiến Letua hoảng sợ, ông vội xua tay ra hiệu bảo anh ta đừng nói nữa.
“Ông cứ căng thẳng quá Letua. Yên tâm đi, nơi đồng không mông quạnh này làm gì có ai, chúng ta lại đang ngồi trong xe ngựa, không ai nghe thấy đâu.”
“Nhưng ngộ nhỡ có đạo cụ ma pháp nghe lén…” Letua vẫn lo lắng, nhưng người đàn ông giơ tay ngắt lời ông.
“Ta chỉ là một Nam tước biên giới nhỏ bé, lãnh địa cũng chẳng có ý nghĩa chiến lược gì, đám người ở Hoàng Đô kia không rảnh hơi mà lãng phí đạo cụ ma pháp quý giá lên người ta đâu.”
Nói xong, vẻ mặt người đàn ông lại trở nên u sầu. Anh ta quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, buông lời cảm thán:
“Giá như Đại Hoàng tử điện hạ còn sống thì tốt biết mấy. Nếu ngài ấy kế vị, đất nước này chắc chắn sẽ cường thịnh trở lại, chứ không phải mất hết hy vọng như bây giờ…”
Lão quản gia Letua nhìn chủ nhân mình như vậy, chỉ biết lắc đầu bất lực.
Nhưng ông vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên can, bèn đổi chủ đề.
“Thưa ông chủ, chúng ta tạm không nhắc đến Hoàng Thái tử điện hạ nữa, hãy nói chuyện của Công tước đại nhân đi. Thái độ của ngài với Công tước đại nhân quá lạnh nhạt rồi. Dù sao ông ấy cũng là cha của phu nhân, là nhạc phụ của ngài.”
Lần này, đối mặt với lời trách móc rõ ràng của Letua, người đàn ông không nổi giận nữa. Anh ta chỉ ôm chặt con gái hơn, vẻ mặt thoáng buồn.
“Tất nhiên ta cũng không muốn thất lễ với Công tước đại nhân như vậy. Chỉ là mỗi khi nghĩ đến những uất ức mà Morgana phải chịu đựng ở đó, ta lại không biết phải dùng vẻ mặt nào để nói chuyện với vị nhạc phụ đại nhân này. Hơn nữa, kể từ khi Morgana gả cho ta, nhà Công tước đã cắt đứt quan hệ với nàng ấy. Đừng nói là ta, ngay cả Bella con gái chúng ta, Công tước đại nhân cũng chưa từng thèm nhìn lấy một lần…”
Letua hiểu nỗi ấm ức và bất mãn của người đàn ông này. Dù bề ngoài anh ta luôn tỏ ra cương trực mạnh mẽ, nhưng nhìn anh ta lớn lên từ nhỏ, ông hiểu rõ sự không cam lòng và phần mềm yếu trong nội tâm anh ta.
“Nhưng thưa ông chủ, tình máu mủ ruột rà là thứ không thể cắt đứt được. Dù Công tước đại nhân quả thực đã quá đáng trong một số chuyện, nhưng ông ấy suy cho cùng vẫn là cha của phu nhân, là ông ngoại của tiểu thư Bella, điều này không thể thay đổi. Tôi tin rằng Công tước đại nhân vẫn luôn nhớ thương phu nhân, nếu không thì sao ông ấy lại chủ động đến bắt chuyện với ngài trong bữa tiệc? Chỉ là nhất thời chưa hạ được cái tôi xuống nên thái độ mới gay gắt như vậy thôi.”
“Có lẽ là như ông nói đi…”
Người đàn ông gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo, nhưng cũng đủ để ông lão cảm thấy được an ủi phần nào.
Cô bé Bella lúc này ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn cha. Biết cha đang buồn, cô bé ôm cha dịu dàng hơn.
“Cha ơi, con nghĩ ông ngoại nhất định sẽ công nhận chúng ta thôi. Dù là cha hay mẹ, và cả Bella nữa, nhất định ông sẽ công nhận mà.”
“Bella… hu hu!”
Nhìn vẻ dịu dàng hiểu chuyện của con gái, nước mắt người đàn ông lập tức trào ra. Anh ta ôm chặt lấy con gái đầy cảm động.
“Bella, Bella của cha, con đúng là thiên thần của cha! Hu hu hu…”
Anh ta đâu biết rằng lúc này Bella lại đang nở nụ cười ranh mãnh, có lẽ trong đầu cô bé đang tính toán xem lần này về nhà sẽ vòi vĩnh cha mua cho món đồ mình thích như thế nào.
Letua nhìn cảnh tình cảm cha con thắm thiết này mà không biết nên nói gì. Ông chủ quá nuông chiều tiểu thư rồi, cứ đà này chắc chắn tiểu thư Bella sẽ bị chiều hư mất. Nhưng ông cũng không tiện nói ra, đành chọn cách im lặng.
Đúng lúc này, cỗ xe ngựa đang chạy bỗng dừng lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Với kinh nghiệm dày dặn của một quản gia kiêm cố vấn, Letua lập tức cảnh giác. Nơi đây cách xa khu dân cư, nếu có trộm cướp chặn đường cũng không phải chuyện lạ, cần phải hết sức cẩn thận.
“Thưa ông chủ, ông Letua, phía trước có người nằm gục giữa đường ạ.”
Giọng người đánh xe vọng lại. Letua nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không lơ là cảnh giác. Biết đâu đây là mánh khóe của bọn cướp, hoặc người kia là cái xác bị bọn cướp bỏ lại, trường hợp nào cũng đều nguy hiểm.
“Thưa ông chủ, để tôi xuống xem sao.”
Letua đề nghị, nhưng người đàn ông lại nói:
“Ta xuống cùng ông.”
“Nguy hiểm lắm, ngài cứ ngồi yên trên xe cho an toàn.”
Letua phản đối, nhưng người đàn ông chỉ cười xòa:
“Dù sao ta cũng từng là tiểu đội trưởng Kỵ Sĩ Hoàng Gia, chút vấn đề cỏn con này mà lại để ông già như ông mạo hiểm một mình thì không phải tác phong của ta.”
Nói rồi anh ta mở cửa xe, dặn dò Bella ngồi yên trong xe rồi bước xuống trước.
Letua hiểu tính nết ông chủ mình, đành phải đi theo.
Quả nhiên, trên con đường phía trước xe ngựa có một người đang nằm sấp.
Hai người bước lại gần, phát hiện đó là một phụ nữ trong trang phục pháp sư. Chiếc mũ phù thủy vành rộng đã lăn lóc trên bãi cỏ cách đó vài mét.
Cô gái có mái tóc dài màu xám tro. Lồng ngực hơi phập phồng chứng tỏ cô vẫn còn sống. Dù đang hôn mê nhưng tay cô vẫn nắm chặt một cây trượng gỗ cao hơn cả người mình.
Nhìn vóc dáng thì có vẻ là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi. Quần áo chỉnh tề, không có vết thương nào, không giống như bị ai đánh. Vậy tại sao lại nằm gục ở đây?
Nhưng khi hai người nhìn rõ dung mạo của thiếu nữ, cả hai đều không khỏi kinh ngạc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)