Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 45: Chứng Thất HồnChapter 45: Chứng Thất Hồn
20px

Chương 45: Chứng Thất Hồn

“Mình đang ở đâu đây?”

Xung quanh là một màn đêm đen kịt, đưa tay không thấy ngón. Không nhìn thấy bất cứ thứ gì, không chạm được vào đâu, thậm chí ngay cả bản thân mình cũng không cảm nhận được.

“Haizz… xem ra bệnh cũ lại tái phát rồi.”

Lanafette nhìn màn đêm trước mắt. Đối diện với cảnh tượng quỷ dị đáng sợ này, cô không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn có vẻ đã quen rồi.

Cảm giác mê man trong ý thức khiến cô không thể suy nghĩ nhiều, chỉ có lực kéo vô hình kia làm cô thấy hơi khó chịu.

Tuy nhiên có một điều cô biết rõ: hiện tại ý thức đã quay lại, nghĩa là cô sắp tỉnh lại rồi.

Cùng với luồng ánh sáng chiếu rọi màn đêm đen đặc, lực kéo vô hình kia biến mất trong nháy mắt. Ngay sau đó, Lanafette cảm nhận được cơ thể mình.

Cơn chóng mặt dữ dội trong đầu khiến cô cảm thấy trời đất quay cuồng. Từ từ mở mắt, Lanafette nhớ ra trước khi ngất xỉu hình như mình quên dựng kết giới ma pháp bảo vệ. Chỉ mong không gặp phải thú hoang nào tha cái cơ thể không chút sức đề kháng này đi mất.

May mắn thay, vừa mở mắt ra, Lanafette không thấy con thú nào cả, trên người cũng không đau đớn gì. Bầu trời trên đầu vẫn y hệt khoảnh khắc trước khi cô ngất đi.

Nhưng ngay khi cô định thở phào nhẹ nhõm, hai gương mặt bỗng lọt vào tầm mắt. Đó là một ông chú đẹp lão và một anh chàng đẹp trai. Lúc này họ đang chăm chú nhìn cô, thấy cô tỉnh lại thì dường như còn mỉm cười.

Nhưng đối với Lanafette, hai khuôn mặt lù lù xuất hiện này quả thực đã dọa cô một phen khiếp vía.

“Á——!”

Mặc kệ cơ thể nặng trĩu, Lanafette bật dậy như lò xo. Tay phải theo phản xạ vung mạnh về phía trước để ngăn cản hai người kia lại gần. Nhưng cô quên mất trong tay vẫn đang nắm chặt cây pháp trượng cao hơn cả người mình. Cú vung tay suýt chút nữa đã tặng cho anh chàng đẹp trai kia một gậy vào đầu, may mà đối phương phản ứng nhanh, né được trong gang tấc.

Cố gắng tỉnh táo để lùi lại giữ khoảng cách, việc đầu tiên Lanafette làm là dựng ngay một kết giới cho bản thân. Sau đó, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hai người kia, cô bắt đầu kiểm tra lại quần áo trên người.

Trong lúc hôn mê, đừng có kẻ nào lợi dụng sàm sỡ cô đấy nhé.

May quá, quần áo cô vẫn nguyên vẹn, chỉ có phần ngực áo dính đầy bụi đất do nằm sấp, không có dấu hiệu bị cởi ra. Lúc này cô mới thở phào, nhưng sự cảnh giác trong lòng vẫn chưa buông lỏng hoàn toàn.

“Các người là ai?”

Lòng bàn tay giấu sau lưng âm thầm ngưng tụ một mũi băng sắc nhọn. Dù Lanafette không nghĩ hai người một già một trẻ này là đối thủ của mình, nhưng chưa làm rõ tình hình thì cô không dám tin ai cả.

Hơn nửa năm du hành, tuy Lanafette cố gắng hạn chế tiếp xúc với con người, nhưng đi lại trên vùng đất hạ giới này, trừ khi định sống cuộc đời nguyên thủy cách biệt thế gian, còn không thì sao tránh khỏi việc chạm mặt người khác?

Vì thế, cô đã chứng kiến đủ loại người tốt kẻ xấu.

Có những kẻ tâm địa bất chính, nếu không cho hắn thấy chút uy hiếp và bài học, hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ những ý đồ ghê tởm trong đầu.

Người đàn ông trẻ tuổi dường như cũng vừa hoàn hồn sau cú giật mình do hành động của Lanafette gây ra. Nhớ lại luồng gió rít lên khi cô vung pháp trượng ban nãy, anh ta không tự chủ được mà rùng mình.

Nhưng nghĩ lại, việc hai người đàn ông đột ngột xuất hiện trong tầm mắt một cô gái vừa tỉnh dậy quả thực hơi đường đột, chắc là đã dọa cô sợ rồi.

Nghĩ vậy, người đàn ông cố gắng nở một nụ cười thân thiện, nói với Lanafette:

“Thưa cô pháp sư, tại hạ tên là Fried Bell, còn người bên cạnh tôi là Letua, quản gia kiêm thầy giáo của tôi.

Sở dĩ nói là “cố gắng cười”, không phải vì Fried có ý đồ gì đen tối, mà đơn thuần là vì anh ta vẫn chưa hết hoảng sau cú thoát chết trong gang tấc ban nãy.

Với lực đạo đó, quỷ mới biết ăn trọn một gậy thì cái đầu anh ta sẽ ra sao, may mà ngày thường anh ta không lười biếng tập luyện.

Letua thì khác với Fried. Ánh mắt ông nhìn Lanafette tuy cũng cố gắng thể hiện thiện chí, nhưng sự cảnh giác trong đáy mắt vẫn còn đó.

“Thưa cô pháp sư, tôi và ông chủ nhìn thấy cô nằm ngất xỉu giữa đường. Vì lòng tốt nên chúng tôi muốn xuống xem tình hình cô thế nào, không ngờ vừa lại gần thì cô đã tỉnh. Xin hãy yên tâm, đồ đạc của cô chúng tôi chưa hề động vào.”

Nghe hai người giải thích, Lanafette cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác lâng lâng khi mới tỉnh.

Lời nói của họ không giống nói dối, vì Lanafette không mất món đồ giá trị nào, quần áo cũng còn nguyên.

Nghĩ đến việc ban nãy mình hiểu lầm người tốt, lại còn suýt đánh người ta, Lanafette cảm thấy hơi xấu hổ. Cô thu hồi pháp trượng, mũi băng trong tay giấu sau lưng cũng bị cô bóp nát thành vụn băng.

Cô gãi đầu, cười trừ nhìn hai người vẻ hối lỗi:

“Xin lỗi nhé, tôi ở bên ngoài lâu quá nên hay bị cảnh giác thái quá. Hai người đừng để bụng, tên tôi là Lanafette, một pháp sư của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả, hiện đang đi du lịch.”

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là cô hoàn toàn tin tưởng hai người này. Dù sao cũng chỉ là hai con người bình thường, cô vừa âm thầm bố trí thêm một lớp kết giới quanh người rồi. Giờ có ngất xỉu đột ngột lần nữa cũng chẳng sợ họ làm gì được mình.

Fried cười xòa xua tay, nhìn qua là biết người có tính cách cởi mở hoạt bát.

“Hiểu mà, hiểu mà. Thưa cô Lanafette, dù sao cô cũng xinh đẹp thế này, con gái một mình bên ngoài cảnh giác chút cũng là điều nên làm.”

Fried Bell. Ở thế giới này, người có họ chắc chắn là quý tộc. Cộng thêm cách ăn mặc, lời nói và cỗ xe ngựa phía sau, thân phận của anh ta đã quá rõ ràng.

Tuy nhiên, với tư cách là một quý tộc, ấn tượng đầu tiên mà Fried mang lại cho Lanafette khá tốt. Dù cô không chủ động tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu của thế giới này, nhưng với điều kiện ngoại hình của mình, hễ xuất hiện trong lãnh địa của quý tộc nào là y như rằng thu hút sự chú ý của các vị quý tộc cao cao tại thượng đó.

Mục đích bọn họ tìm đến Lanafette tất nhiên rất rõ ràng: thèm khát nhan sắc của cô. Hoặc cũng có kẻ hám danh lợi, muốn bắt cô dâng cho những kẻ quyền cao chức trọng ở hoàng đô.

Nhưng không ngoại lệ, đám người đó đều thất bại thảm hại.

Giờ gặp vị quý tộc trẻ tên Fried này, Lanafette thấy ánh mắt anh ta nhìn mình ngoài sự ngưỡng mộ và kinh ngạc trước cái đẹp ra thì không hề có tà niệm nào khác. Đây cũng coi như là hàng hiếm kể từ khi cô xuống thế giới này.

Lanafette cần nghỉ ngơi một chút. Fried và Letua dường như tự nguyện đảm nhận vai trò hộ hoa sứ giả, xem ra họ đều được giáo dục rất tốt về phép lịch sự của quý ông.

Trong lúc trò chuyện, Fried hỏi Lanafette dự định đi đâu tiếp theo. Suy nghĩ một lát, cô quyết định nói thật điểm đến của mình:

“Tôi định đi tiếp về phía Tây, đến thị trấn Paduguel để thăm một vị bác sĩ tên là Dragan. Không giấu gì hai người, tôi mắc chứng hay ngất xỉu bất thình lình này cũng được một thời gian rồi, đi khám nhiều nơi mà không khỏi. Nhưng trước đó có một thầy thuốc khuyên tôi đến Paduguel tìm bác sĩ Dragan, ông ấy bảo tôi có thể bị chứng Thất Hồn do ma lực không ổn định, và vị bác sĩ tên Dragan kia rất am hiểu về triệu chứng này.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...