Chương 46: Tin tức về vị bác sĩ
Chứng Thất Hồn.
Đây là một căn bệnh vô cùng hiếm gặp, bởi nó chỉ xuất hiện trong giới pháp sư, và tỷ lệ mắc bệnh nhỏ nhoi đến mức chỉ khoảng một phần mười vạn.
Nghe nói người mắc bệnh này sẽ thỉnh thoảng bị mất thần trí, có cảm giác như ý thức bị rút ra khỏi cơ thể. Tuy nhiên thời gian phát tác không quá lâu, tối đa mười lăm phút là sẽ tỉnh lại. Nhưng do ý thức bị tổn thương nên sau khi tỉnh dậy, người bệnh sẽ cảm thấy toàn thân vô lực, đầu óc căng tức. Theo thời gian mắc bệnh càng lâu, trữ lượng ma lực cũng sẽ bị suy giảm.
Những mô tả phía trước cơ bản đều khớp với tình trạng của Lanafette, còn về việc giảm ma lực thì không rõ là do cô mới mắc bệnh chưa lâu, hay do cô là Phù Thủy sở hữu ma lực gần như vô hạn nên không cảm nhận được.
Khi biết mình trở thành kẻ "may mắn" độc nhất trong mười vạn người, Lanafette cũng cạn lời. Cô từng nghĩ đến việc quay về Quần Đảo Thiên Không hỏi các chị em xem có cách chữa trị không, nhưng vì chuyện trái lệnh Ma Thần nên cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để quay về.
Lanafette đành tạm thời ký thác hy vọng vào các bác sĩ ở hạ giới.
Đế quốc Hyde tuy lãnh thổ rộng lớn nhưng dân số chỉ khoảng mười triệu người, số lượng pháp sư lại càng ít ỏi, chưa đến một vạn. Đối mặt với căn bệnh có tỷ lệ một phần mười vạn này, gần như chẳng ai buồn nghiên cứu cách chữa trị.
May mắn thay, cách đây không lâu tại thành phố trước, Lanafette nghe tin ở Paduguel có một bác sĩ tên là Dragan đang nghiên cứu về căn bệnh này. Thế là cô tức tốc lên đường, thậm chí phá bỏ lời thề trước đó mà dùng phép bay cho nhanh. Ai ngờ đang bay giữa chừng thì phát bệnh nên ngã sấp mặt.
Cũng may là để tiện quan sát người dưới đất nhằm tránh né, và cũng dự phòng trường hợp ngất xỉu giữa đường không bị biến thành đống thịt nát, Lanafette không bay quá cao hay quá nhanh. Nếu không, chưa nói đến độ cao, chỉ riêng quán tính va chạm cũng đủ mài phẳng luôn bộ ngực vốn đã chẳng có mấy lạng thịt của cô rồi.
Fried và Letua trước đó có ý tốt muốn giúp Lanafette, tuy không giúp được gì nhưng xem ra họ là người tốt. Hơn nữa chuyện này cũng chẳng cần giấu giếm, nên Lanafette kể thật cho họ nghe.
Nhưng kể xong, cô lại thấy biểu cảm của hai người họ có chút kỳ quặc.
Đang lúc khó hiểu, Fried lên tiếng giải đáp thắc mắc của cô:
“Vậy thì trùng hợp quá, cô Lanafette. Paduguel chính là lãnh địa của tôi, và vị bác sĩ Dragan mà cô tìm, tôi cũng có quen biết.”
Nghe Fried nói vậy, Lanafette mừng rỡ. Cô đang lo đến Paduguel không biết tìm vị bác sĩ kia kiểu gì, đi hỏi thăm lung tung chắc chắn lại gây chú ý và phiền phức.
Sự xuất hiện của Fried đúng là chết đuối vớ được cọc. Người trước mặt lại là lãnh chúa vùng đó, còn quen biết người cô cần tìm, vậy thì chỉ cần nhờ anh ta chỉ điểm là xong chuyện.
Nhưng Lanafette chưa kịp vui mừng được bao lâu thì câu nói tiếp theo của Fried như sét đánh ngang tai, suýt làm cô ngất thêm lần nữa.
“Nhưng rất tiếc, cô Lanafette à, bác sĩ Dragan đã qua đời nửa năm trước rồi.”
“…Hả?”
Đờ người ra mấy giây, Lanafette mới thốt lên được một tiếng. Ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm đã bị dội gáo nước lạnh tắt ngúm.
Nghĩ đến việc mình lặn lội đường xa, còn suýt gặp nguy hiểm vì ngất xỉu chỉ để đi chữa bệnh, kết quả giờ người ta bảo bác sĩ đi bán muối rồi, ai mà chịu nổi cú sốc này?
Biết thế này thì thà chấp nhận số phận quay về Quần Đảo Thiên Không cho xong, đỡ tốn công vô ích.
Nhưng ngay khi tâm trạng Lanafette đang rơi tự do từ đỉnh cao xuống vực thẳm, Fried - kẻ có thói quen nói chuyện ngắt quãng tai hại - lại mở miệng:
“Cô Lanafette cũng đừng bỏ cuộc sớm quá. Bác sĩ Dragan tuy đã mất nhưng vẫn còn học trò. Cha tôi và ông ấy từng là bạn thân, nên học trò của ông ấy hiện cũng đang làm bác sĩ ở Paduguel.
Dù người đó chưa từng nghiên cứu sâu về chứng Thất Hồn, nhưng chắc hẳn vẫn còn giữ lại những bản thảo nghiên cứu của bác sĩ Dragan.”
Nghe xong, Lanafette không kìm được mà lườm Fried một cái cháy mắt.
Anh không thể nói hết một lèo được à? Cứ thích trêu ngươi cảm xúc người ta thế?
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, bác sĩ chính đã mất, dù học trò có kế thừa y thuật thì chưa chắc đã chịu nghiên cứu cái bệnh hiếm gặp này. Kể cả có bản thảo, người ngoài nghề như cô đọc cũng chưa chắc đã hiểu để tự chữa. Nên Lanafette có thể sẽ thất vọng, đó là lý do Fried rào trước đón sau như vậy.
Nhưng có hy vọng vẫn hơn không, Lanafette quyết định vẫn sẽ đến thành Paduguel một chuyến xem sao.
Sau một hồi trò chuyện, cơn choáng váng đã tan biến. Sau khi hỏi rõ địa chỉ phòng khám của học trò bác sĩ Dragan, Lanafette định tiếp tục lên đường.
Fried biết ý định của cô, bèn trao đổi ánh mắt với Letua rồi đưa ra lời mời:
“Vì cô Lanafette muốn đến lãnh địa của tôi, hay là chúng ta đi cùng nhau? Xe ngựa dù sao cũng nhanh hơn đi bộ.”
Fried quả xứng danh là một quý ông thực thụ, lời mời hoàn toàn xuất phát từ thiện chí. Nơi này cách lãnh địa còn khá xa, đi xe ngựa cũng phải đến hôm sau mới tới, nếu đi bộ như Lanafette thì không biết bao giờ mới đến nơi.
Chưa kể chứng Thất Hồn của Lanafette như một quả bom nổ chậm, lỡ nửa đường lại mất ý thức gặp phải thú dữ hay kẻ xấu thì vô cùng nguy hiểm.
Theo lý thường, Lanafette không nên từ chối lời mời này. Nhưng thực tế lại trái ngược với suy nghĩ của Fried, Lanafette lắc đầu:
“Cảm ơn ý tốt của ngài lãnh chúa, nhưng thôi. Vì một số lý do riêng, tôi nghĩ mình tự đi vẫn tốt hơn.”
Bởi vì nếu Lanafette tự bay thì chỉ mất một hai tiếng là tới nơi. Giờ cô đang nóng lòng muốn đi chữa bệnh, hơn nữa trong thâm tâm cô vẫn ngại đi cùng người khác, nhất là người lạ.
Nhưng Fried làm sao hiểu được suy nghĩ của Lanafette, anh ta đâu biết cô biết bay.
Anh ta tưởng vì trên xe có mình, Letua và người đánh xe toàn là đàn ông nên Lanafette là phận nữ nhi thấy e ngại, bèn giải thích:
“Cô Lanafette đừng lo, ngoài tôi, ông Letua và bác đánh xe ra thì con gái tôi cũng đang ở trong xe. Tin rằng con bé sẽ rất thích một người chị pháp sư trẻ tuổi như cô đấy.”
Nói rồi anh ta quay về phía xe ngựa gọi lớn:
“Bella!”
“Dạ!”
Một cái đầu nhỏ nhắn thò ra khỏi cửa sổ xe. Nhưng khi nhìn thấy Lanafette đứng bên ngoài, đôi mắt Bella đảo một vòng tinh quái rồi phán một câu xanh rờn:
“Cha ơi, ngoại tình là không được đâu nhé, không là con về mách mẹ đấy.”
“…Hả?”
Câu nói này khiến Fried đen mặt.
“Bella đừng nghĩ linh tinh, đây là cô pháp sư cha gặp trên đường thôi. Lát nữa chúng ta mời cô pháp sư đi cùng xe, có được không?”
Nói xong, anh còn không quên dặn dò thêm:
“Cha chưa làm gì đâu nhé, ông Letua có thể làm chứng. Con tuyệt đối không được nói linh tinh với mẹ đấy.”
Có thể thấy khát vọng sinh tồn của vị nam tước này mãnh liệt đến mức nào.
Cô bé Bella nhìn kỹ Lanafette lần nữa, đặc biệt là khi thấy trang phục của cô và nghe cha giới thiệu là pháp sư, ánh mắt cô bé lộ vẻ ngưỡng mộ. Cô bé gật đầu thật mạnh.
“Bella muốn đi cùng chị pháp sư!”
Nghe vậy, Fried thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ anh ta an tâm không phải vì Bella đồng ý cho khách lên xe, mà vì đã rửa sạch được cái án "ngoại tình".
Anh ta nhìn Lanafette mời lại lần nữa:
“Cô Lanafette, đường về lãnh địa còn xa, chi bằng đi cùng nhau cho vui. Con gái tôi rất ngưỡng mộ và muốn trở thành pháp sư, nên chắc chắn cô và con bé sẽ nói chuyện hợp gu lắm.”
Đã nói đến nước này rồi, theo lẽ thường thì khó mà từ chối được.
Nhưng Lanafette vẫn lắc đầu, khéo léo từ chối lời đề nghị đi cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)