Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 48: Sinh vật quý hiếmChapter 48: Sinh vật quý hiếm
20px

Chương 48: Sinh vật quý hiếm

Sau khi dạo quanh thị trấn một lúc, cuối cùng Lanafette cũng đến được đích đến của chuyến đi.

Một tòa nhà hai tầng màu trắng.

Ngoại trừ màu sơn tường, tòa nhà này trông chẳng khác gì những cửa hàng buôn bán xung quanh, nhưng so với sự náo nhiệt của những nơi đó, chỗ này rõ ràng vắng vẻ hơn nhiều.

Dù sao thì cũng chẳng ai mong một phòng khám làm ăn phát đạt cả đúng không? Trừ phi có đợt dịch cúm quy mô lớn nào đó bùng phát, mà chuyện đó thì chẳng ai muốn thấy cả.

Phòng khám Dragan.

Đó là cái tên ghi trên biển hiệu. Sau khi bác sĩ Dragan qua đời, học trò của ông vẫn tiếp tục sử dụng tên cũ cho phòng khám. Vị bác sĩ quá cố không có con cái, nên trong di chúc ông đã để lại phòng khám cho người học trò này.

Thêm vào đó, lãnh chúa đời trước và bác sĩ Dragan là bạn cũ, nên người học trò này cũng nhận được đôi chút sự quan tâm khi hành nghề tại đây.

Vốn dĩ người học trò có thể đổi tên phòng khám thành tên mình, nhưng có vẻ vì muốn tưởng nhớ ân sư nên đến giờ vẫn chưa đổi.

Lanafette đẩy cửa bước vào. Mùi thảo dược trong phòng hơi nồng, có lẽ vừa mới đun nấu loại thuốc nào đó có mùi hắc.

Một người phụ nữ trẻ đang dùng chày và cối trên bàn để nghiền dược liệu. Nhìn trang phục của cô ấy thì chắc hẳn đây chính là chủ nhân của phòng khám.

Trên cửa không gắn chuông, có lẽ sợ tiếng chuông làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi. Tuy nhiên tiếng động khi mở cửa vẫn làm vị bác sĩ chú ý, cô ngẩng đầu nhìn Lanafette đang bước vào.

“Xin chào, vị pháp sư tôn kính, tôi có thể giúp gì cho ngài không?”

Chiếc mũ phù thủy rộng vành của Lanafette che khuất khuôn mặt, nên ban đầu vị bác sĩ không nhìn rõ dung mạo cô. Nhưng ngay khi Lanafette ngẩng đầu lên, ánh mắt nữ bác sĩ lập tức lộ vẻ kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy.

“Xin chào, cô là bác sĩ Sandrina phải không?”

Lanafette lên tiếng hỏi. Trước đó cô đã nghe Fried nói học trò của Dragan tên là Sandrina.

Nghe Lanafette hỏi, Sandrina gật đầu.

“Đúng vậy, là tôi đây. Thưa cô pháp sư, cô tìm tôi có việc gì không?”

“Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Lanafette, một mạo hiểm giả đang đi du lịch. Được người quen giới thiệu, tôi mắc một chứng bệnh nan y muốn nhờ bác sĩ Dragan chữa trị nên mới tìm đến thị trấn này.”

Sau khi xác nhận thân phận của Sandrina, Lanafette liền nói rõ danh tính và mục đích ban đầu của mình.

Sandrina nghe xong, trong mắt thoáng nét buồn bã nhưng vẫn mỉm cười nói với Lanafette:

“Có thể thấy cô đã vất vả nhiều mới tìm được đến đây, nhưng tôi rất lấy làm tiếc phải báo với cô rằng, thầy tôi đã qua đời cách đây nửa năm rồi.”

“Về chuyện này, tôi đã nghe tin dữ từ nam tước Fried Bell - lãnh chúa nơi này rồi. Cô không cần cảm thấy áy náy đâu. Mục đích hiện tại của tôi là muốn nhờ cô chẩn đoán giúp.”

Đối với vị bác sĩ có khả năng chữa khỏi chứng Thất Hồn cho mình, Lanafette tỏ ra rất khách sáo. Trước đó nghe Fried kể, bác sĩ Sandrina là một người có tay nghề cao, lại có tấm lòng lương thiện, thường xuyên khám bệnh miễn phí ở trại trẻ mồ côi. Chỉ riêng những điều này cũng đủ khiến người khác kính trọng.

Lanafette cứ tưởng vị bác sĩ sẽ hỏi ngay về bệnh tình của mình, nào ngờ sau khi nghe xong, điều cô ấy quan tâm lại là một vấn đề khác.

“Nam tước đại nhân đã về rồi sao?”

“Hả? Ồ, vẫn chưa, tôi gặp ngài ấy trên đường, chắc mai mới về tới nơi.”

Lanafette ngớ người một chút rồi trả lời, nhưng không ngờ Sandrina lại lộ vẻ bực bội.

“Ngày mai ư? Phu nhân nam tước đã gửi cho ngài ấy mấy bức thư rồi mà ngài ấy còn lề mề chưa chịu về? Thị trấn đang xảy ra chuyện lớn thế này mà còn lề mề được.”

“Rầm——!”

Trong cơn giận dữ, nữ bác sĩ đấm mạnh xuống bàn, khiến cái chày nặng trịch cũng nảy lên một chút.

Lanafette không hiểu cô ấy giận cái gì, cũng không chen lời được nên đành im lặng đứng bên cạnh. May mà vị bác sĩ cũng nhận ra sự bối rối của Lanafette.

“Xin lỗi, mong cô Lanafette thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi.”

“À, không sao, không sao đâu.”

Lanafette tuy tò mò nhưng cũng không dám hỏi nhiều, dù sao còn đang trông cậy người ta chữa bệnh cho mình, chọc giận đối phương thì chỉ có thiệt thân.

Nhưng Lanafette không hỏi thì bác sĩ Sandrina lại tự động kể lể.

“Chắc cô cũng thấy rồi, trong thị trấn có rất nhiều lưu dân. Những người này lục tục kéo đến trong thời gian lãnh chúa rời khỏi lãnh địa.”

“Lúc nãy đi trên phố tôi có thấy. Nhưng không chỉ riêng thị trấn này đâu, tôi đi từ phía Đông đế quốc đến đây, thị trấn nào không cấm lưu dân thì đều có rất nhiều người chạy nạn kéo đến.”

“…Đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao.”

Câu trả lời của Lanafette khiến Sandrina trầm ngâm hồi lâu mới phản ứng lại.

“Tuy ngày nào phu nhân nam tước cũng trích một phần lương thực từ kho của lãnh địa để cứu trợ, nhưng hiện tại lưu dân tụ tập ngày càng đông. Không chỉ lương thực sắp cạn kiệt mà lính canh trong thành cũng quản không xuể nữa rồi.”

Sandrina không nói tiếp, nhưng ý tứ rất rõ ràng: cứ đà này, Paduguel vốn yên bình sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra bạo loạn vì lượng lưu dân tăng đột biến.

Qua đó có thể thấy, Sandrina không chỉ là một bác sĩ có tấm lòng nhân ái, mà mối quan hệ với gia đình lãnh chúa cũng không hề tầm thường.

Tuy nhiên, những lời than phiền này khiến Lanafette khó tiếp lời. Hoặc có thể nói, với kiểu người có tính cách thẳng thắn bộc trực như vậy, Lanafette hơi khó ứng phó. Tính cô vốn hay ngại ngùng trước người lạ.

Dường như cũng nhận ra mình đã nói những điều không nên nói, Sandrina cười gượng gạo, bảo với Lanafette:

“Xin lỗi nhé, mải nói chuyện này mà quên mất cô đến đây để khám bệnh.”

“Không sao đâu, bác sĩ lo lắng cho lưu dân và sự bình yên của lãnh địa, chứng tỏ cô là một bác sĩ tốt.”

“Đừng tâng bốc tôi, tôi cũng chỉ làm được vài việc trong khả năng thôi. Tất nhiên, đợi lãnh chúa về, chắc ngài ấy lại trưng dụng tôi làm lao động miễn phí nữa cho xem.”

Sandrina cười bất lực, sau đó nhìn Lanafette hỏi:

“Nói cho tôi nghe đi, bệnh tình của cô thế nào? Đã lặn lội đường xa đến tận đây, chắc hẳn cô đã nghe ngóng được rằng chỉ có thầy tôi mới chữa được bệnh này. Tôi tuy không bằng thầy, nhưng cũng học được tám chín phần y thuật của ông ấy, đối với bệnh nhân tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình.”

Cuối cùng cũng vào vấn đề chính.

Lanafette thầm than trong lòng.

Ban nãy vị bác sĩ cứ lo lắng chuyện trong lãnh địa nên Lanafette không tiện mở lời, giờ quay lại chủ đề chính cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô quay sang Sandrina, mím môi, lấy lại tinh thần rồi mới trịnh trọng nói:

“Chứng Thất Hồn. Về căn bệnh này, bác sĩ hiểu biết được bao nhiêu?”

Nói xong, Lanafette nhìn Sandrina đầy mong đợi. Nhưng ngay sau đó, cô lại bắt gặp một đôi mắt ánh lên vẻ tò mò và phấn khích, cứ như đang nhìn thấy một sinh vật quý hiếm nào đó vậy.

Cảm giác như đối phương đang muốn đem mình ra mổ xẻ để nghiên cứu, khiến Lanafette bất giác hối hận vì đã bước chân vào phòng khám này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...