Chương 54: Tình hình không mấy lạc quan
Sáng sớm tại Paduguel.
Một cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh vào trong thành.
Lúc này, từ binh lính trên tường thành, gác cổng cho đến đội vệ binh đang tuần tra, ai nấy đều nghiêm trang giơ tay chào theo nghi thức quân đội khi thấy xe ngựa đi qua. Người đi đường cũng dừng lại vây xem, nhìn vẻ mặt của họ dường như có chút vui mừng.
Sở dĩ như vậy là vì cỗ xe ngựa này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với thị trấn nhỏ này: nó báo hiệu chủ nhân nơi đây, nam tước Fried Bell đã trở về.
“Phu nhân, thật ngại quá khi lại để em đích thân ra ngoài thành đón ta. Rõ ràng mấy ngày nay ta không ở lãnh địa, để em phải chịu vất vả, người làm chồng như ta thật sự không làm tròn trách nhiệm.”
Trong xe, Fried nhìn người phụ nữ ngồi đối diện với vẻ mặt đầy áy náy, hai tay đặt trên đùi có chút bối rối.
“Có gì đâu, mấy ngày nay em vẫn xoay xở được mà, anh không cần lo lắng. Hơn nữa em cũng muốn sớm gặp anh và Bella nên mới ra đường đón mọi người thôi.”
Người phụ nữ ngồi đối diện Fried có dung mạo tinh tế, lúc này đang ôm Bella đầy yêu chiều, bàn tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc vàng óng của cô bé.
Dung mạo cô ấy có vài phần giống Bella, và cũng sở hữu mái tóc vàng tuyệt đẹp. Nghiêm túc mà nói thì Bella giống cô ấy mới đúng, bởi cô ấy chính là nam tước phu nhân của gia tộc Bell, và là mẹ của Bella.
Tất nhiên, cô ấy cũng từng là thiên kim tiểu thư cao quý của nhà công tước, nhưng kể từ khi cắt đứt quan hệ với gia đình, thân phận đó không còn thuộc về cô ấy nữa.
“Bella nhớ mẹ lắm!”
Bella rúc vào lòng nam tước phu nhân, trông vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu, khiến ánh mắt phu nhân nhìn con gái càng thêm dịu dàng.
Ánh mắt Fried hướng ra ngoài cửa sổ xe. Ngoài những cư dân vốn sinh sống trong thị trấn, trên đường phố còn xuất hiện những người ăn mặc rách rưới. Có người ngồi bệt ở góc tường, có người đang ngửa tay xin ăn người qua đường, và tất nhiên cũng có những ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào xe ngựa của anh.
Đặc biệt khi xe ngựa đi ngang qua một con hẻm nhỏ, Fried nhìn thấy những con người gầy trơ xương, quần áo không đủ che thân bên trong, đôi mắt anh không khỏi mở to đầy kinh ngạc.
“…Lưu dân, dường như nhiều hơn so với lúc em gửi thư cho ta.”
Hồi lâu sau, anh thở dài một tiếng, nhìn sang vợ mình, thấy tay cô ấy cũng dừng động tác vuốt ve Bella, trong mắt thoáng hiện nét u sầu.
“Mấy ngày nay lại tăng thêm rất nhiều. Dù em đã ra lệnh cho lính canh tạm thời cấm lưu dân mới vào thành, đồng thời thiết lập điểm phát chẩn thực phẩm ở ngoài thành, nhưng vẫn không ngăn được người lén lút lẻn vào.”
“Đừng tự trách mình, ta biết em đã cố gắng hết sức rồi.”
Fried nhẹ nhàng an ủi vợ, ánh mắt lại hướng ra ngoài.
“Nhưng đây chung quy không phải là cách hay. Lựa chọn tốt nhất hiện tại là khai khẩn một khu đất ngoài thành, để những người tị nạn này lập làng xóm, cho họ có nhà cửa và ruộng đất cày cấy, như vậy vài năm sau họ có thể tự cung tự cấp. Thế nhưng…”
“Biên cảnh bá tước đại nhân[note88052] không hồi âm thư của mình sao?” Nam tước phu nhân thấy chồng có vẻ sầu não liền lên tiếng hỏi.
“Hồi âm rồi, nhưng từ chối. Chắc là sợ ta nhân cơ hội này kiếm lợi ích để mở rộng lãnh địa đây mà. Em cũng biết biên cảnh bá tước đời này rồi đấy, hắn ta rất thân thiết với vị thái tử mới nhậm chức kia.”
Câu chuyện không được nói tiếp, nhưng trước đó Fried đã từng tỏ ý bất mãn với tân thái tử, và chắc hẳn vị biên cảnh bá tước kia cũng chẳng khác gì.
“Một lũ chỉ biết nhìn vào lợi ích trước mắt, làm sao quan tâm đến sự sống chết của thường dân.”
Nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cánh tay khẽ run lên. Fried nghiến răng nhìn những lưu dân đáng thương ngoài cửa sổ.
Anh đồng cảm với những người phải rời bỏ quê hương vì chiến tranh, nhưng…
“Cứ đà này, lương thực dự trữ của lãnh địa chúng ta sớm muộn gì cũng cạn kiệt. Nếu thực sự đến lúc đó, vì cư dân bản địa, ta cũng chỉ còn cách đuổi họ đi…”
Để có thể duy trì việc cứu trợ lâu dài hơn, hiện tại mỗi ngày chỉ có thể phát cho họ một mẩu bánh mì đen hoặc một bát cháo loãng, hoàn toàn không đủ để lấp đầy cái bụng đói meo.
Không chỉ vấn đề lương thực, lượng lớn lưu dân tràn vào cũng gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến trị an của thị trấn. Gần đây đã xảy ra nhiều vụ lưu dân trộm cắp, thậm chí tụ tập cướp bóc các cửa hàng.
Dù nam tước phu nhân đã lập tức ban hành chế độ xử phạt nghiêm khắc, đồng thời giới hạn lưu dân chỉ được sống chen chúc trong những con hẻm nhỏ vắng người, nhưng khi đã đói đến phát điên, con người ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến pháp luật nữa.
Nếu thực sự đến ngày đó, dù việc trục xuất lưu dân chẳng khác nào đẩy họ vào chỗ chết, nhưng để cư dân trong lãnh địa của mình được sống bình yên, Fried cũng chỉ đành đưa ra quyết định tàn nhẫn ấy.
Chỉ là, nhìn những bóng người rách rưới kia, trong đó không thiếu những đứa trẻ gầy gò ốm yếu, thậm chí có đứa chỉ trạc tuổi con gái mình, anh lại thấy không nỡ.
Trại trẻ mồ côi có thể nhận nuôi một phần trẻ em lưu dân, nhưng rõ ràng không thể nhận hết. Sẽ có rất nhiều đứa trẻ có thể bị đuổi khỏi thị trấn, nhưng anh cũng không còn lựa chọn nào khác.
Bella tò mò nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ. Những bóng người lạ lẫm chưa từng thấy trên đường phố ngày thường khiến cô bé hiếu kỳ. Tuy Paduguel cũng có ăn mày, nhưng chưa bao giờ xuất hiện nhiều cùng một lúc như thế này.
Vẻ bẩn thỉu của họ khiến Bella không muốn lại gần, thậm chí còn lùi ra xa cửa sổ. Ít nhất cô bé không muốn chiếc váy sạch sẽ của mình bị dính bùn đất bẩn thỉu kia.
Hai vợ chồng lại trò chuyện về tình hình trong thành gần đây, nói một hồi thì nhắc đến Sandrina.
“Đã muốn xây trại trẻ mồ côi thì đến lúc đó phải nhờ cô bé Sandrina vất vả một chút rồi. Chuyện này phải phiền phu nhân nói với cô ấy một tiếng.”
“Vâng, em đã nói trước với cô ấy rồi, cô ấy cũng đồng ý. Tuy nhiên từ lúc xây dựng đến lúc đưa vào sử dụng ít nhất cũng mất một tháng, trước đó cũng phải xác định rõ số lượng và danh sách trẻ được nhận nuôi đã.”
Chính vì nhắc đến Sandrina, Fried chợt nhớ ra cô pháp sư mình cứu được trên đường hôm qua.
“Nhắc mới nhớ, hôm qua trên đường về ta có gặp một vị pháp sư đang tìm Sandrina. Cô ấy vì bệnh tình mà lặn lội đường xa đến tận đây tìm cô bé.”
Nói rồi anh nhìn sang Letua. Vì nãy giờ là chuyện riêng của hai vợ chồng bàn về lãnh địa nên Letua vẫn giữ im lặng. Giờ thấy Fried nhìn mình, ông hiểu ý bèn hơi cúi người nói:
“Vị pháp sư đó nói mình mắc chứng Thất Hồn, nên mới lặn lội đến đây. Chắc hẳn cô Sandrina khi nhận được bệnh nhân này sẽ vui mừng lắm.”
“Chứng Thất Hồn? Đó quả thực là căn bệnh rất hiếm gặp.” Nam tước phu nhân ngạc nhiên nhắc lại tên bệnh.
Đúng lúc này, Bella bỗng nhảy cẫng lên xen vào:
“Con biết con biết! Chị pháp sư đó xinh cực kỳ luôn, sau này Bella cũng muốn trở thành một pháp sư xinh đẹp như thế!”
“Ồ~? Thế sao?”
Đôi mắt nam tước phu nhân bỗng nheo lại, nhìn chồng mình đầy ẩn ý khiến Fried lập tức rùng mình.
“Ta thề là ta chưa làm gì cả, cũng không có ý đồ gì đâu nhé, phu nhân đừng có oan uổng cho ta.”
“Em có nói gì đâu?”
“Ơ…”
Câu nói khiến Fried cứng họng không biết đáp trả thế nào.
Nhưng đúng lúc này.
“Uỳnh——!!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)