Chương 53: Bí ẩn nguyên nhân cơn bệnh
Sau khi đi dạo một vòng quanh thị trấn, cuối cùng Lanafette cũng quay lại trước cửa phòng khám.
Vốn dĩ cô định dẫn Worm đến gặp Sandrina luôn, nhưng Worm nói muốn về thu dọn một số di vật của người cha, nên hẹn chiều gặp lại ở đầu con phố kia.
Có những kỷ vật để hoài niệm là điều tốt, nên Lanafette không ngăn cản. Cô định lát nữa gặp Sandrina sẽ nói chuyện này trước, khi nào thỏa thuận xong thì dẫn Worm đến cũng chưa muộn.
Nếu Sandrina không lo liệu được, thì cô sẽ trực tiếp đi tìm vị nam tước Fried kia quyên góp mười đồng tiền vàng, với điều kiện kèm theo là phải chăm sóc tốt cho Worm. Hôm nay nam tước chắc sẽ về tới nơi, tin rằng với tình trạng hiện tại của lãnh địa, anh ta không có lý do gì từ chối khoản quyên góp này.
Hơn nữa, mười đồng tiền vàng đủ để xây cả một trại trẻ mồ côi rồi.
Suốt hơn nửa năm qua, Lanafette bán thuốc gom góp mãi mới được mười ba đồng tiền vàng làm lộ phí. Giờ chi một phát mười đồng, coi như quay về vạch xuất phát lúc mới nhận tiền ở làng Stat.
Với mức chi tiêu cho trẻ em ở trại trẻ mồ côi hiện nay, một đứa trẻ khỏe mạnh lớn lên có khi chưa tốn hết một đồng vàng. Kể cả đứa ốm yếu bệnh tật cũng chẳng tốn quá hai đồng.
Vừa tính toán trong đầu, Lanafette vừa nhìn tấm biển treo trước cửa phòng khám: tạm nghỉ.
Bây giờ chắc khoảng tám giờ sáng, dọc đường đi hầu hết các cửa hàng đều đã mở cửa, ngay cả các phòng khám khác cũng đã hoạt động. Bác sĩ Sandrina này đúng là cá tính thật, không sợ bệnh nhân buổi sáng bị phòng khám khác cướp mất sao?
Nhưng nghĩ lại cũng phải, người ta có lãnh chúa bảo kê, biết đâu chẳng thèm quan tâm đến mấy đồng tiền khám bệnh lẻ tẻ này.
Cô định đứng đợi tại chỗ, nhưng cứ đứng lù lù trước cửa phòng khám thế này chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của người qua đường.
Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán về cô, khiến Lanafette cảm thấy áp lực vô cùng.
Cô đang cân nhắc xem sau này ra đường có nên đeo mặt nạ không.
Tuy nhiên những lời bàn tán thì Lanafette còn chịu được, nhưng cái cô không chịu nổi là những ánh mắt dâm dê cứ chằm chằm nhìn vào ngực và cặp đùi để trần của cô.
Thế này thì Lanafette không nhịn được nữa.
Ngực cô chẳng khác gì màn hình phẳng mà mấy người cũng nhìn say sưa thế được, biến thái à?
Cuối cùng, không chịu nổi sự dòm ngó của đám đông, Lanafette lách người chui vào một quán ăn cạnh phòng khám. Vốn chẳng định ăn sáng nhưng giờ cô đành bấm bụng tốn tiền oan.
Quán ăn này hôm qua cô đã ghé qua, do một cặp vợ chồng trung niên làm chủ. Họ có cô con gái khoảng mười lăm, mười sáu tuổi làm phục vụ bàn.
Dường như nhìn thấy tình cảnh khó xử của Lanafette, và cả đám đàn ông đang ùn ùn kéo vào theo cô… ừm, hình như có cả mấy bà cô nữa, nhưng ánh mắt mấy bà nhìn Lanafette còn dữ dội hơn đám đàn ông.
Cô bé phục vụ bàn liền dũng cảm đứng chắn giữa Lanafette và đám đông:
“Thưa quý khách, quán chúng tôi chỉ chào đón những ai đến dùng bữa. Nếu quý khách muốn ăn, xin hãy tìm chỗ ngồi, chọn món xong thì gọi tôi. Xin đừng làm phiền những thực khách khác đang dùng bữa nhé, nếu không thì…”
Nói đến đây, cô bé nheo mắt lại, để lộ vài phần nguy hiểm và tinh quái:
“Tôi đành phải mời các anh lính canh đang tuần tra bên ngoài vào nói chuyện với mọi người đấy.”
Cuối cùng, đám người kia cũng thôi không chen lấn nữa.
Nhiều người không muốn tốn tiền oan nên bỏ đi, nhưng cũng có người ngồi xuống bắt đầu gọi món. Lanafette cảm giác mình vừa bị cô bé phục vụ này biến thành cây hái ra tiền rồi.
Nhưng dù khách đã bỏ đi quá nửa, quán ăn nhỏ vẫn chật ních người. Khách đến sau buộc phải ngồi ghép bàn với người khác, và thế là một số kẻ lại nảy sinh ý đồ.
Lanafette ngồi một mình một bàn, nhưng bàn đó ngồi được bốn người, thế là có kẻ tranh nhau muốn ngồi cùng bàn với cô.
Lanafette đời nào chịu, cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía cô bé phục vụ. Nhưng đáp lại cô vẫn là ánh mắt tinh quái kia:
“Ây da~, làm sao bây giờ đây quý khách ơi. Quán em hình như không có lý do gì để từ chối yêu cầu chính đáng của khách hàng cả. Nhưng mà…”
Cô bé cố tình kéo dài giọng, rồi tay phải làm một động tác vô cùng dễ hiểu. Cái vẻ mặt gian thương nhỏ tuổi đó đúng là diễn xuất thần:
“Bên em còn có dịch vụ bao bàn miễn làm phiền, bây giờ một bàn chỉ có giá năm đồng bạc thôi. Thế nào? Chị có muốn cân nhắc không?”
“…”
Lanafette nhìn cô bé phục vụ mà cạn lời. Nói thật, cô muốn cốc đầu cô bé này một cái, nhưng vì sự yên tĩnh của bản thân, cô đành cắn răng móc ra năm đồng bạc.
Rõ ràng cô chỉ gọi một cốc nước ép, cộng lại tốn tận năm bạc năm đồng, lỗ nặng rồi.
Tuy có không ít kẻ tự nhận là quý ông ngỏ ý muốn bao Lanafette, nhưng để tránh phiền phức, cô từ chối thẳng thừng. Hơn nữa cô đâu có thiếu tiền, hai ta đâu có quen biết gì, ma nó mới thèm ăn đồ anh mời.
Nhưng khi cầm cốc nước ép trên tay, Lanafette bỗng ngộ ra một điều.
Rõ ràng cô có thể từ chối cái giá cắt cổ này rồi chạy thẳng khỏi quán, tìm một chỗ yên tĩnh nào đó trốn. Tại sao lại vừa phải đóng góp doanh thu cho quán vừa bị lừa tiền thế này?
“…”
Nhưng tiền đã trao cháo đã múc. Liếc nhìn cô bé phục vụ, rõ ràng cô bé cũng nhận ra Lanafette đã tỉnh ngộ, liền nhanh tay khóa tiền vào ngăn kéo rồi nở nụ cười tươi rói với cô.
Thôi được rồi, coi như làm người hào phóng một lần vậy.
Chủ yếu là Lanafette cũng trọng sĩ diện và tính tình hơi nhút nhát, không muốn to tiếng đòi lại tiền. Vốn đã bị người ta vây xem như khỉ rồi, giờ làm ầm lên nữa thì đúng là xấu hổ chết mất.
Cầm cốc nước ép, Lanafette uống một ngụm lớn đầy cảm xúc lẫn lộn, cứ như đang uống rượu giải sầu vậy, rồi buông tiếng thở dài.
Nhưng đây đúng là một cốc nước ép nguyên chất không hóa chất, thậm chí còn không có ga.
Đang than thở mình sinh ra đã có số bị lừa, một đĩa điểm tâm được đặt trước mặt cô. Quay đầu lại, cô thấy cô bé phục vụ đang cười hì hì:
“Đây là thù lao cho chị nhé, cảm ơn chị đã giúp quán em kéo khách.”
Nhưng Lanafette chẳng cảm kích chút nào, nhìn cô bé với ánh mắt oán trách:
“Thế đĩa điểm tâm này của em đáng giá mấy đồng bạc?”
“Ơ…”
Câu hỏi này khiến cô bé phục vụ lúng túng, đúng là ban nãy cô bé có hơi tham tiền thật.
Ôm cái đầu nhỏ vừa bị bố cốc cho một cái trong bếp giờ vẫn còn đau, cô bé mếu máo nói:
“Lúc nãy ai cũng muốn ngồi cùng bàn với chị, để dập tắt ý định của họ, em đành phải dùng cách này thôi mà, chị nói có đúng không? Nhưng chị yên tâm, lát nữa em sẽ lén trả lại tiền cho chị. Còn đĩa điểm tâm này thực sự là chút lòng thành của em.”
Nghe cô bé nói vậy, Lanafette nhìn cô bé đầy nghi ngờ, nhưng ánh mắt cô bé không giống đang nói dối.
Nhưng cái vẻ tham tiền ban nãy cũng đâu giống nói dối.
Nhận lấy đĩa điểm tâm, Lanafette xiên một miếng nếm thử. Có vẻ là một loại củ tinh bột chiên, vị giống khoai tây nhưng ngọt thanh hơn, tóm lại là khá ngon.
Ừm, nể tình đĩa điểm tâm miễn phí, Lanafette quyết định tha thứ cho cô bé.
Sau khi ăn xong, Lanafette quả nhiên nhận lại được năm đồng bạc của mình. Thậm chí cô bé phục vụ còn định trả lại cả năm đồng tiền nước, Lanafette vốn định không lấy nhưng thấy cô bé sắp khóc đến nơi, đành phải nhận lại. Dường như có một ánh mắt đáng sợ nào đó đang ép cô bé phải trả tiền.
Sau đó, nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, Lanafette lao vút ra khỏi quán ăn, chạy nhanh vào con hẻm phía sau phòng khám.
Đợi một lúc không thấy ai đuổi theo, Lanafette mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng an toàn.
“Chắc mình phải uống một lọ Thuốc Biến Xấu đi thôi, cứ ồn ào thế này mãi chắc mình phải sống tách biệt hẳn với xã hội loài người mất.”
Tự than thở một câu, Lanafette tìm một cái thùng gỗ khá sạch sẽ ngồi xuống.
Kể ra thì nói thế cũng hơi quá, đâu phải lần nào cô cũng gây chú ý hay náo loạn thế này đâu.
Chủ yếu là do hiệu ứng đám đông, thấy có người nhìn cái gì đó chăm chú, những người xung quanh cũng tò mò nhìn theo. Người cứ thế tích tụ dần, một khi đã đông lên thì tốc độ tụ tập sẽ càng nhanh hơn.
Hôm nay rõ ràng là xui xẻo, Lanafette giờ chỉ còn nước ngồi đây đợi phòng khám Sandrina mở cửa.
Lúc chạy qua cô đã liếc nhìn, vẫn chưa mở cửa. Sắp chín giờ rồi, bác sĩ Sandrina này rốt cuộc thích ngủ nướng đến mức nào vậy?
Thầm trách móc vị bác sĩ vô trách nhiệm trong lòng, Lanafette tiếp tục ngồi đợi.
Con hẻm rất gần phòng khám, nếu mở cửa cô sẽ nghe thấy tiếng. Kể cả không nghe thấy, đợi đám đông ở quán ăn tan bớt, cô có thể ra trước cửa ngó nghiêng xem sao.
Chỉ hy vọng…
Lần này thực sự chữa khỏi được cái chứng Thất Hồn này, chứ đang đi đường mà cứ lăn ra ngất thì nguy hiểm quá.
Nghĩ đến đây, Lanafette bất giác cảm thán:
“Kỳ lạ thật, rõ ràng Phù Thủy đã được người hạ giới tôn xưng là Thần, sao lại còn bị bệnh nhỉ? Trước đây mình nghe nói những chủng tộc hùng mạnh như Long Tộc chưa bao giờ biết ốm đau là gì mà.”
Có lẽ quay về Quần Đảo Thiên Không tìm câu trả lời là lựa chọn tốt nhất, nhưng Lanafette tạm thời thực sự không muốn về. Thôi cứ chữa ở đây xem sao đã, không được tính tiếp.
Nhưng đúng lúc này…
Đôi mắt màu xanh lục nhạt của Lanafette đang nhìn về phía trước bỗng trở nên trống rỗng.
Dường như chứng Thất Hồn lại tái phát.
Nhưng lần này, cô không ngã xuống.
『Hỡi Phù Thủy của Nguyền Rủa và Tai Ương, nay ta truyền đạt ý chí của Ma Thần cho ngươi』
Giọng nói quen thuộc lại vang lên.
Chỉ có điều, lần này nó không vang lên trong đầu cô, mà được phát ra rõ ràng từ chính miệng của Lanafette.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)