Chương 60: Sự cứu rỗi nhỏ nhoi
Tình trạng của Worm tạm thời đã ổn định. Lanafette sau đó mới chuyển ánh mắt sang Bella đang co ro trong góc.
Đôi mắt to tròn xinh đẹp khi nhìn cô tràn ngập sợ hãi, nhưng Lanafette nhận ra, ẩn sâu dưới đáy nỗi sợ hãi đó là lòng thù hận khắc cốt ghi tâm.
Cô bé… đã nhìn thấy tất cả những gì cô làm.
Vết máu trên khuỷu tay và đầu gối cô bé khiến tim Lanafette thắt lại. Cô lấy ra lọ thuốc, đứng dậy định bước đến bên cạnh cô bé.
Nhưng mới đi được vài bước, Lanafette khựng lại.
Cô cúi người đặt lọ thuốc xuống đất, rồi lùi lại phía sau, tránh xa Bella, tránh xa Worm, rời khỏi mái che vốn đã chẳng rộng rãi gì.
Đúng vậy, cô không nên vượt quá giới hạn, không nên làm như thế…
Nước mưa rơi lộp độp trên chiếc mũ phù thủy rộng vành, âm thanh của những hạt mưa vỡ vụn vang lên không ngớt. Chúng vốn dĩ nhẹ bẫng, nhưng chẳng hiểu sao Lanafette lại cảm thấy như bị đè nén đến ngạt thở.
Worm nhìn thấy Lanafette đứng dưới mưa, muốn gọi cô quay lại, nhưng cậu hiện tại quá yếu ớt, giọng nói thậm chí không thể vượt qua màn mưa không mấy xa xôi giữa hai người.
Có lẽ Lanafette đã nghe thấy, nhưng cô vẫn đứng im bất động. Có lẽ cô đang chờ một sự cho phép, một sự cho phép để chuộc lại lỗi lầm của mình, dù sự chuộc tội ấy chỉ là nhỏ nhoi.
Bella nhìn lọ thuốc sóng sánh trong chai thủy tinh trước mặt. Cô bé không có ý định cầm lấy, không phải vì từ chối đồ của kẻ thù, mà chỉ đơn giản là cô bé không tin Lanafette.
Rõ ràng lúc trước còn lạnh lùng tàn nhẫn giết sạch mọi người, vậy mà giờ lại bày ra bộ mặt giả tạo muốn cứu mình.
Cô bé không nhìn bóng người trong mưa, nhưng biết rõ đôi mắt đó từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo mình.
Cô bé suy cho cùng vẫn còn quá nhỏ, dù tâm trí có trưởng thành hơn bạn đồng trang lứa nhưng Bella vẫn không hiểu tại sao đối phương lại đứng dầm mưa, chẳng lẽ cô ta thích bị mưa ướt sao?
Cô bé không muốn bận tâm đến ánh mắt đó nữa, đành gục đầu xuống đầu gối. Cô bé biết hiện tại không nên lộ ra vẻ thù hận, ngược lại phải lấy lòng đối phương để được sống. Bởi vì chỉ khi sống sót, lớn lên và trở nên mạnh mẽ, cô bé mới có đủ khả năng để làm tất cả những gì cần làm.
Nhưng cô bé sợ, thực sự rất sợ.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt đó, bóng dáng đó, cô bé lại nhớ đến tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, như một vết sẹo bị nung đỏ in sâu vào tâm trí.
Hành động của Lanafette đã để lại bóng ma không thể xóa nhòa trong tâm hồn non nớt của cô bé. Có lẽ cả đời này cô bé cũng không thể thoát khỏi bóng ma ấy.
Phải rồi! Cậu bé đã cứu mình, cậu ấy có sao không?
Bella đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn Worm vẫn đang nằm trên mặt đất. Từ lúc Lanafette chữa trị cho Worm, cô bé vẫn luôn quan sát. Khi Worm tỉnh lại, cô bé cũng thở phào nhẹ nhõm, dù sao đó cũng là ân nhân cứu mạng cô bé.
Nhưng vừa rồi mải đề phòng Lanafette nên cô bé không để ý nữa.
Khi Bella nhìn sang Worm, cô bé phát hiện Worm cũng đang nhìn mình.
Lúc này khuôn mặt Worm đã bớt trắng bệch như tờ giấy, dù vẫn còn tiều tụy nhưng đã có chút sắc máu.
Thấy vậy, trong lòng Bella tuy có chút an ủi nhưng cũng không khỏi kinh ngạc.
Cô ta thực sự… đã cứu cậu ấy.
Tại sao?
Khó hiểu, nghi hoặc, những cảm xúc này bủa vây lấy Bella. Nhưng khi thấy Worm khó nhọc bò về phía mình, cô bé muốn đứng dậy ngăn cản.
Nhưng nghĩ đến Lanafette đang đứng trong mưa, cơ thể cô bé lại cứng đờ vì sợ hãi tột độ, không dám động đậy.
Cho đến khi Worm bò đến bên cạnh, cầm lấy lọ thuốc đặt trước mặt cô bé, Bella vẫn không thể nhúc nhích.
“Tên của tớ… cậu có thể gọi tớ là Worm. Còn cậu?”
Cậu bé khó nhọc chống người ngồi dậy bên cạnh cô bé. Vốn dĩ cậu định bôi thuốc cho vết thương của cô bé, nhưng thật bất ngờ, cậu lại giới thiệu bản thân trước.
Nụ cười đó, thật khó tưởng tượng đây là người vừa mới suýt chết. Tại sao cậu ấy có thể lạc quan như vậy? Tại sao đối mặt với kẻ giết người hàng loạt kia mà cậu ấy không hề sợ hãi chút nào?
Bella không nghĩ ra, nhưng cô bé biết cậu bé đã cứu mình, nên chắc chắn sẽ không hại mình.
“…Bella.”
Nói tên mình cho cậu bé, trong lòng Bella bỗng nhiên nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, như thể có phép màu vậy.
“Bella… thật ghen tị vì cậu có cái tên hay như thế. Không giống tớ, họ gọi tớ là con sâu rác rưởi, ha ha.”
Gãi đầu cười gượng gạo, Worm dường như không biết cách giao tiếp với người khác, chỉ biết dùng cách tự chế giễu bản thân để bắt chuyện.
“…Đây là cái tên cha và mẹ đặt cho tớ. Tớ rất thích nó, chỉ là, họ đã…”
Nghĩ đến cha mẹ đã khuất, nước mắt lại dâng đầy trong hốc mắt Bella. Đối diện với cô bé đang khóc, Worm luống cuống, cậu đưa ánh mắt cầu cứu về phía Lanafette. Nhưng Lanafette trong màn mưa cứ như một bức tượng điêu khắc, chỉ lẳng lặng đứng đó.
Trong lúc hoảng loạn, cậu bé chợt nhớ đến câu nói mà Lanafette từng nói với mình.
Nhìn bàn tay nhỏ bẩn thỉu của mình, cậu biết mình không nên làm vậy. Cha nuôi từng dạy cậu không được chạm vào con gái khi chưa được phép, huống hồ tay cậu rất bẩn.
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để băn khoăn chuyện đó.
Cậu muốn Bella chữa vết thương, nhưng không hiểu sao Bella có vẻ không muốn, thậm chí còn sợ hãi vị pháp sư đại nhân kia.
Đã vậy thì chỉ còn cách này thôi.
Bàn tay nhỏ bé đặt nhẹ lên đỉnh đầu Bella, khẽ xoa nhẹ. Cơ thể cô bé dường như run lên bần bật, ngay cả tiếng nức nở cũng ngưng bặt trong giây lát.
Cố gắng nhớ lại câu nói của Lanafette, sau khi sắp xếp từ ngữ, Worm cất lời:
“Tớ rất tiếc về những gì cậu đã trải qua. Nhưng mà cha mẹ cậu chắc chắn mong cậu sống thật tốt, sống tiếp cùng với cái tên mà họ đã đặt cho cậu, đúng không nào?”
Thực ra Worm cũng chẳng hiểu câu nói của mình có ý nghĩa sâu xa gì. Cậu chỉ biết, vào lúc cậu tuyệt vọng nhất, nhờ câu nói này của Lanafette mà cậu nhìn thấy hy vọng. Vì vậy, cậu cũng mong Bella có thể kiên cường sống tiếp.
Và ngay sau khi câu nói đó thốt ra, tiếng nức nở của Bella thực sự ngừng lại một cách kỳ diệu. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đọng nước nhìn chăm chăm vào Worm.
Khi Worm còn đang bối rối suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo, cậu bất ngờ bị Bella ôm chầm lấy. Tiếng khóc như đê vỡ òa ra từ miệng Bella. Đó là sự giải tỏa, một sự giải thoát cho nỗi bi thương bị kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được trút bỏ.
Đúng vậy, cô bé phải sống tiếp.
Sự quyết tuyệt của cha trước khi chết không chỉ để bảo vệ thần dân, mà phần lớn là muốn giành lấy cơ hội sống sót cho cô bé và mẹ. Mẹ trước khi chết đẩy cô bé ra xa, cũng là hy vọng cô bé có thể sống thật tốt.
Vì thế cô bé làm sao có thể yếu đuối được.
Cô bé không biết tại sao người trong mưa kia lại không ra tay giết hai người. Có phải cô ta muốn dùng cô bé và Worm làm vật thí nghiệm ma pháp không? Trước đây nghe cha nói rất nhiều pháp sư tà ác thường làm như vậy.
Nhưng những chuyện đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là cô bé phải kiên cường sống tiếp.
Chỉ khi còn sống, mới có thể tìm thấy cơ hội.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)