Phù Thủy Tiểu Thư Xin Cùng Người Nối Lại Tiền Duyên/Chapter 61: Cái chết được giao hẹnChapter 61: Cái chết được giao hẹn
20px

Chương 61: Cái chết được giao hẹn

Đêm dần về khuya.

Lúc này cách Paduguel vài dặm, trong một căn nhà hoang phế, có ba bóng người một lớn hai nhỏ đang nằm ngủ trên sàn.

Cơn mưa như trút nước chiều nay đã tạnh, nhưng nền đất lầy lội không thích hợp để dựng lều, hơn nữa lều của Lanafette vốn nhỏ, không đủ chỗ cho ba người.

Ban đầu Bella nhất quyết không chịu đi theo Lanafette, nhưng khi thấy Worm đồng ý dứt khoát với đề nghị này, cô bé đành phải đi theo.

Tất nhiên, cho dù Bella không đồng ý, Lanafette cũng tuyệt đối không để cô bé ở lại một mình nơi đó.

Paduguel rõ ràng không còn thích hợp để sinh sống, nên Lanafette đưa hai đứa trẻ rời khỏi thành phố. Trước khi đi, Lanafette đã xác nhận kỹ càng rằng trong thành không còn người sống sót nào khác.

Pháp trượng trong tay cô khẽ vung lên, mặt đất rung chuyển dữ dội, sau đó xé toạc thành vô số vết nứt trên nền đất Paduguel. Xác chết và mọi thứ đổ nát đều bị cuốn xuống những hố sâu đó, sau đó Lanafette lấp kín các hố lại.

Cô nghĩ, ít nhất cũng để những người này được mồ yên mả đẹp.

Worm chưa từng thấy ma pháp bao giờ nên khi chứng kiến Lanafette tạo ra động đất, cậu trợn tròn mắt đầy kinh ngạc.

Nhưng hành động tưởng chừng như nhẹ nhàng ấy lại một lần nữa gây chấn động cho Bella. Tuy không biết ma pháp nhưng cô bé là quý tộc, hiểu rõ hơn thường dân rằng một pháp sư phải đạt đến trình độ nào mới có thể làm được điều đó.

Cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng cô bé. Liệu mình có thực sự trả thù được cho cha mẹ và mọi người không?

Đêm ấy, Bella mất ngủ.

Nghe tiếng thở đều đều của Worm bên cạnh, Bella quay người lại, nhìn về phía bóng lưng đang nằm nghiêng quay lưng về phía họ bên cạnh Worm.

Cô ta dường như cũng đã ngủ say, không có bất kỳ động tĩnh gì.

Bella chợt nhận ra, đây chẳng phải là cơ hội mà mình mong chờ sao?

Thân hình nhỏ bé mò mẫm bò dậy trong bóng tối. Cô bé nhẹ nhàng trườn qua người Worm nằm giữa, lôi ra một con dao găm nhỏ từ trong chiếc váy rách rưới.

Đó là con dao mẹ đưa cho cô bé trước khi đi đến kinh đô, bảo để phòng thân khi gặp nguy hiểm.

Lưỡi dao tuốt khỏi vỏ. Tuy ngắn nhưng ánh trăng phản chiếu trên lưỡi dao chứng tỏ độ sắc bén của nó. Dù lực sát thương không lớn, nhưng dùng để giết một người đang ngủ say, chỉ cần đâm trúng chỗ hiểm là đủ.

Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Trán Bella lấm tấm mồ hôi. Cô bé hiểu rằng đây rất có thể là cơ hội duy nhất của mình.

Cô bé chưa từng nghĩ nếu mất Lanafette thì cô bé và Worm sẽ sống sót ra sao. Tất nhiên, dù có nghĩ đến thì cô bé cũng sẽ không dừng tay. Bởi từ đầu đến cuối, Bella đều cho rằng Lanafette đưa cô bé và Worm đi là có mục đích riêng.

Nhưng ngay khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn trong gang tấc, Bella giơ dao lên định đâm xuống.

“Bella, em không ngủ được sao?”

Giọng nói ôn hòa vang lên từ bóng lưng của Lanafette, ngay trước khi Bella kịp ra tay.

“Cạch——!”

Tiếng nói bất thình lình khiến Bella giật bắn mình, con dao trên tay rơi xuống đất. Cô bé vội vàng định nhặt lên, nhưng phát hiện Lanafette đã quay người lại, đang nhìn cô bé.

Là ảo giác sao? Tại sao mắt cô ta lại đỏ hoe, chẳng lẽ cô ta cũng vừa khóc?

Khóc vì cái gì chứ?

Bella không hiểu, nhưng cô bé biết mục đích của mình đã bị bại lộ. Tiếp theo chờ đợi cô bé, nếu không phải cái chết thì cũng là hình phạt tàn khốc.

Tuy nhiên, trái ngược với dự đoán của Bella, không có chuyện gì xảy ra cả.

Lanafette từ từ ngồi dậy. Cô trông có vẻ rất mệt mỏi, nhưng sự mệt mỏi đó không đến từ thể xác mà từ tâm hồn.

Cô nhặt con dao rơi dưới đất lên, ngắm nghía. Tất nhiên cô hiểu Bella muốn làm gì.

Chỉ là, cô nên dùng vẻ mặt nào để đối diện với đứa trẻ này đây?

Tức giận, xấu hổ, ngầm đồng ý, hay quở trách?

Cô không biết, bởi cô không có tư cách làm những điều đó.

Cầm lưỡi dao, Lanafette nhìn Bella đang run lẩy bẩy trước mặt, mỉm cười đưa trả con dao cho cô bé.

Nhưng Bella không dám nhận, ngược lại còn lùi lại hai bước, suýt giẫm phải Worm đang ngủ say.

Bất lực, Lanafette đành cúi xuống đặt con dao dưới chân Bella, sau đó lùi ra xa để chứng tỏ mình sẽ không tấn công, lúc này Bella mới dè dặt nhặt con dao lên, nhưng ánh mắt cảnh giác vẫn không hề rời khỏi cô.

“Chúng ta ra ngoài nói chuyện chút đi.”

Hồi lâu sau, khi bầu không khí giữa hai người trở nên ngột ngạt, Lanafette cuối cùng cũng đưa ra đề nghị.

Cô biết không thể đợi Bella đồng ý, vì lúc này Bella sẽ không nghe lời cô đâu. Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng trước.

Quả nhiên, ngay sau khi cô rời khỏi phòng, Bella cũng mở cửa đi theo.

Chỉ là, không ai trong số họ biết rằng, ngay sau khi hai người rời đi, người duy nhất lẽ ra đang ngủ trong phòng bỗng mở mắt.

Lanafette và Bella đi được khoảng hai ba trăm mét, đến dưới một gốc cây đại thụ xum xuê cành lá mới dừng lại.

Tay Bella vẫn nắm chặt con dao găm, còn Lanafette luôn quay lưng về phía cô bé, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Ban đầu hai người không nói gì, mãi một lúc lâu sau, Lanafette mới mở lời trước.

“Em muốn giết tôi, đúng không?”

Quay người lại, nhìn Bella với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa căm hận, Lanafette hỏi thẳng.

Có lẽ bị sự thẳng thắn của Lanafette dọa sợ, Bella lùi lại vài bước. Nhưng nghĩ đến mục đích của mình đã bị phát hiện, cũng chẳng cần thiết phải giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra nữa.

Cô bé không che giấu nữa, hét thẳng vào mặt Lanafette:

“Đúng! Tôi muốn giết cô! Để báo thù cho cha, cho mẹ, cho ông Letua và tất cả mọi người bị cô giết hại!”

Giọng nói non nớt gào lên đến lạc cả giọng, nhưng đó là sự phẫn nộ kìm nén tận đáy lòng Bella. Cô bé không che giấu những gì mình đã chứng kiến nữa.

Nhìn Bella như vậy, trong mắt Lanafette thoáng qua nét bi thương. Không biết nét bi thương đó dành cho đứa trẻ trước mặt hay cho chính bản thân cô.

“Em dường như đang gánh vác trách nhiệm quá lớn lên vai mình, nhưng đừng quên, em hiện tại chỉ là một đứa trẻ.”

Nói xong câu này, chính Lanafette cũng cười khổ. Rốt cuộc là ai đã khiến đứa trẻ trước mặt trở nên bơ vơ không nơi nương tựa, cuộc sống hạnh phúc tan vỡ, tuổi còn nhỏ đã bị thù hận bao trùm?

Là chính mình…

“Câm miệng đi Phù Thủy! Ta là quý tộc của thành phố hòa bình ngàn năm Paduguel, là hậu duệ của Đồ Long Giả, Bella Bell! Ngươi có thể giết ta, nhưng quyết không cho phép ngươi sỉ nhục tất cả những điều đó!”

Trong cơn giận dữ, cô bé giơ dao lao về phía Lanafette, mũi dao nhắm thẳng vào ngực cô. Hành động này chẳng khác nào tự sát, nhưng Lanafette lúc này lại nảy ra một ý định.

Cô đưa tay ra, nắm chặt lấy lưỡi dao sắc bén. Lưỡi dao cứa rách lòng bàn tay, máu tươi chỉ trong chốc lát đã nhuộm đỏ bàn tay cô và nhỏ tong tong xuống đất.

Bella thấy đòn tấn công bị chặn lại, muốn rút dao về nhưng bị Lanafette nắm chặt không buông.

Cơn đau thấu tim không làm biến đổi sắc mặt Lanafette. Thậm chí từ đầu đến cuối khi đối mặt với Bella, cô vẫn giữ nụ cười ôn hòa ấy.

Thậm chí sâu trong sự ôn hòa đó là một sự khiêm nhường.

Đúng lúc này, Lanafette lại lên tiếng.

“Tôi có thể thực hiện nguyện vọng này của em, để em tự tay giết tôi, báo thù cho những người em trân trọng.”

Nghe thấy những lời này, Bella sững sờ. Cô bé ngẩng đầu nhìn Lanafette, dường như muốn xác nhận xem đối phương có đang nói sảng không.

Nhưng Lanafette tiếp tục nói:

“Chỉ là không phải bây giờ, mà là sau khi em trưởng thành, tôi sẽ chủ động xuất hiện trước mặt em. Yên tâm, tôi sẽ không chạy trốn, cũng sẽ không phản kháng. Tôi muốn… chết trong tay em.”

Rõ ràng nụ cười vẫn như cũ, nhưng nội dung điên rồ trong lời nói khiến tay Bella lỏng ra. Cô bé run rẩy lùi lại vài bước, nhìn Lanafette để xem đối phương có nói dối không, nhưng đôi mắt đó chưa từng có chút giả dối nào.

Trong lòng Lanafette hiện tại chỉ có hai mục đích.

Một là tìm cho Bella và Worm nơi có thể sinh sống và trưởng thành.

Hai là tìm đến cái chết.

Cho đến giờ phút này, Lanafette vẫn chưa từ bỏ ý định chết đi. Cô không thể tự mình làm điều đó, vậy thì nhờ người khác làm chẳng phải được sao?

Đã không thể tự giết mình, vậy hãy để người khác giết cô.

Nhưng cô không muốn đôi tay nhỏ bé của Bella vấy máu, nên mới hẹn ước với cô bé rằng, đợi đến ngày cô bé trưởng thành, cô sẽ chủ động đến nộp mạng.

Bella nhìn vào mắt Lanafette, cô bé gật đầu trước ánh mắt khẩn cầu của đối phương.

Có lẽ cô bé đã nghĩ mình chắc chắn phải chết, nhưng những gì đang diễn ra là kết quả không thể tưởng tượng nổi. Tại sao Phù Thủy lại hẹn ước với cô bé điều này? Rốt cuộc Phù Thủy trước mặt đang nghĩ gì?

Và ngay khi hai người lập lời thề ước, một bóng người nhỏ bé đang nấp sau gốc cây to đã nghe thấy tất cả cuộc trò chuyện của họ. Cả Lanafette và Bella đều không nhận ra sự hiện diện của cậu bé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...