Chương 63: Hafnor
Thảm họa tại Paduguel đã gây chấn động cả nước chỉ trong một ngày.
Cột lửa chọc trời có thể nhìn thấy ngay cả từ nơi cách xa hàng trăm dặm, khiến tất cả mọi người đều đoán già đoán non xem chuyện gì đã xảy ra.
Sau khi phó đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn hoàng gia Adrian Carolings dẫn theo kỵ binh rồng cấp tốc đến Paduguel và trở về báo cáo, mọi người mới biết được thảm cảnh hiện tại của nơi đó.
Cả thị trấn bị ngọn lửa thiêu đốt thành một màu đen kịt. Mặt đất vặn vẹo như thể bị xé toạc ra rồi cưỡng ép ghép lại. Không một kiến trúc nào trong thành còn đứng vững, tất cả đều hóa thành phế tích. Đáng sợ hơn là, trong thị trấn hàng ngàn dân cư đó, không tìm thấy bất kỳ ai, dù là người sống hay người chết.
Người sống sót duy nhất được tìm thấy là một nữ bác sĩ tên Sandrina. Nhưng cô ấy đã ra ngoài vào đêm trước khi sự việc xảy ra và mãi đến đêm hôm sau mới quay lại, nên cũng không rõ tình hình.
Điều này chắc chắn đã phủ lên thảm họa Paduguel một lớp sương mù bí ẩn không thể nhìn thấu, đồng thời càng làm gia tăng nỗi hoảng sợ trong lòng người dân.
Bởi vì không ai biết liệu tai họa như vậy có một ngày nào đó giáng xuống đầu mình hay không.
Mọi người bắt đầu đồn đoán xem rốt cuộc thứ gì đã gây ra bi kịch này.
Có người nói là do quân phản loạn ở các nơi làm, nhưng giả thuyết này nhanh chóng bị bác bỏ.
Nếu quân phản loạn có người thi triển được ma pháp hủy thiên diệt địa như vậy, thì e rằng họ đã sớm công phá kinh đô, Đế quốc Hyde cũng đã diệt vong từ lâu rồi.
Một giả thuyết khác được đại đa số công chúng tin tưởng hơn.
Đó là do Ma Vương làm.
Hiện tại tin tức Ma Vương hồi sinh đã được công khai. Đồng thời, việc Đế quốc Hyde nhận được Thánh kiếm Lapaxbaina do Chư Thần ban tặng cũng đã lan truyền khắp các nước.
Ngày hôm sau khi xảy ra thảm án Paduguel, giáo hoàng đích thân đến Đế quốc Hyde diện kiến hoàng đế Akuhe Moto Hyde, yêu cầu ông giao Thánh Kiếm cho thần điện bảo quản để chọn ra tân Dũng Giả đối đầu với Ma Vương.
Tuy nhiên, hoàng đế bệ hạ đã từ chối. Tên hoàng đế ngu muội tin chắc rằng họ là hậu duệ của dòng máu Dũng Giả cao quý, nên Dũng Giả thế hệ mới chắc chắn sẽ xuất hiện trong hoàng tộc. Ông ta thậm chí còn thẳng thừng tuyên bố tân thái tử Sfent Moto Hyde chính là ứng cử viên duy nhất cho vị trí Dũng Giả.
Nhưng sự thật là tính đến nay Thánh Kiếm Lapaixbana đã được vận chuyển về kinh đô được nửa năm, nhưng vẫn chưa có tin tức gì về việc nó được rút ra bởi Dũng Giả.
Sự hoảng loạn của dân chúng đã lên đến đỉnh điểm. Tình hình phản loạn ở biên giới Đế quốc Hyde cũng ngày càng nghiêm trọng trong những ngày tiếp theo. Dân tị nạn liên tục đổ về trung tâm, những nơi họ đi qua xác chết nằm la liệt, cảnh tượng như địa ngục.
Và mười ngày sau thảm kịch Paduguel, sự kiện dường như là ngòi nổ cho tất cả mọi chuyện.
…
…
Một chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa dừng lại ở lối vào một ngôi làng. Người đàn ông trung niên râu rậm trên xe nhìn ba người một lớn hai nhỏ vừa nhảy xuống xe, nói với thiếu nữ lớn tuổi hơn trong trang phục pháp sư:
“Cô pháp sư, xin lỗi nhé, đến đây thì tôi không thể đi cùng mọi người được nữa rồi.”
“Không sao, cảm ơn ông đã cho chúng tôi đi nhờ một đoạn, nếu không tối nay chúng tôi lại phải ngủ ngoài trời rồi.”
Thiếu nữ cảm ơn người đàn ông trung niên. Cô có một khuôn mặt vô cùng tinh tế xinh đẹp và đôi mắt màu xanh lục nhạt tuyệt mỹ.
Chỉ là… đôi mắt xanh lục nhạt đó giống như viên ngọc quý bị phủ bụi, không có bất kỳ thần thái nào. Kết hợp với mái tóc dài màu xám tro, trông cô không giống một thiếu nữ thanh xuân phơi phới, mà như một bà lão gần đất xa trời.
“Đâu có đâu có, nếu không nhờ cô pháp sư hôm qua đến kịp, thì đừng nói xe hàng này, e là cả cái mạng già của tôi cũng bị bầy sói xâu xé rồi. Người phải cảm ơn là tôi mới đúng.”
“Chuyện nhỏ thôi mà.”
Vẻ mặt thiếu nữ vẫn bình thản. Dường như đối với cô, việc cứu người đàn ông này thực sự chỉ là chuyện cỏn con.
“Ha ha ha, dù sao thì ơn cứu mạng vẫn phải cảm ơn chứ. Thôi, mọi người đã đến nơi rồi, tôi đi trước đây.”
Người đàn ông cười sảng khoái, nhìn sang hai đứa trẻ bên cạnh thiếu nữ.
“Mấy nhóc con, chú đi nhé.”
Hai đứa trẻ một nam một nữ đều tầm mười tuổi.
Bé gái rất xinh xắn, đặc biệt mái tóc vàng óng vô cùng nổi bật. Dù mặc bộ quần áo vải thô của thường dân nhưng vẫn không che giấu được khí chất quý phái. Tuy nhiên, đôi mắt xanh lục to tròn kia lại luôn bị phủ một lớp u ám. Từ đầu đến cuối, cô bé không hề tỏ ra hào hứng, cũng không đáp lại sự nhiệt tình của thương nhân, chỉ gật đầu chào một tiếng.
Ngược lại, bé trai bên cạnh hoạt bát hơn nhiều. Cậu bé vui vẻ vẫy tay chào chú thương nhân.
“Vâng! Tạm biệt chú! Lên đường chú nhớ cẩn thận nhé.”
Mái tóc ngắn màu đen bay trong gió, dường như cũng lắc lư theo cánh tay đang vẫy của cậu. Đôi mắt màu xanh lam có thần dường như tràn đầy hứng thú với mọi thứ trên thế gian này, và cũng chứa chan thiện ý.
Theo cái vung roi của người thương nhân trung niên, con ngựa kéo xe hàng chậm rãi rời khỏi cổng làng. Ba người dõi theo bóng chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, cậu bé vẫn còn vẫy tay.
“Tranh thủ trời còn sớm, chúng ta đi tìm xem ở đây có nhà trọ nào không.”
Thiếu nữ, hay nói đúng hơn là Lanafette, dặn dò hai đứa trẻ một câu rồi đi trước vào trong làng.
Bella không nói gì, kéo tay Hafnor bên cạnh một cái. Đợi Hafnor theo kịp, cô bé mới cùng cậu đi vào làng.
“Sư phụ, hôm nay người cũng dạy bọn con ma pháp mới chứ?”
Vừa đi, Hafnor vừa nhìn Lanafette đầy mong đợi. Lúc này, Lanafette vốn luôn ít biểu lộ cảm xúc lại mỉm cười, nói với cậu:
“Thế cái ta dạy mấy hôm trước con đã học được chưa hả? Hafnor.”
“A… cái đó, con còn kém một chút, nhưng Bella học được rồi.”
Hafnor gãi đầu cười gượng gạo chỉ sang Bella bên cạnh.
“Vậy con cũng phải cố gắng lên, đừng để bị Bella bỏ xa quá.”
Lanafette trêu chọc một câu. Hafnor cười hì hì, đành tạm thời kìm nén sự hứng thú đang dâng cao của mình.
Cái tên Hafnor này là do Lanafette đặt cho cậu vài ngày trước.
Bởi vì cậu nói muốn có một cái tên mới, nhờ Lanafette nghĩ giúp. Đã là một khởi đầu mới, cậu không muốn bị người ta coi là sâu bọ rác rưởi nữa, nên quyết định vứt bỏ cái tên Worm.
Lanafette đồng ý yêu cầu này. Nhưng khi nghĩ tên cho cậu, từ Hafnor không hiểu sao lại chiếm trọn tâm trí cô.
Hafnor (Hy Vọng).
Cái tên này có nghĩa là hy vọng.
Lanafette không biết tại sao mình lại nghĩ đến cái tên này, nhưng cô cũng cảm thấy cái tên này phù hợp nhất với cậu bé hiện tại. Thế là Worm, không, Hafnor lần đầu tiên thực sự sở hữu cái tên của riêng mình.
Cậu bé rất thích nó, mấy ngày trước thậm chí lúc nào cũng lẩm bẩm tên mới trên miệng.
Thậm chí gặp ai trên đường, cậu cũng nhiệt tình giới thiệu bản thân:
“Tên con là Hafnor, là do sư phụ đặt cho con đấy.”
Về cách xưng hô "sư phụ", ban đầu Lanafette rất phản đối. Cô chưa bao giờ cho rằng mình có tư cách làm sư phụ của Hafnor và Bella. Nhưng dưới sự kiên trì gọi mãi của Hafnor, Lanafette đành thỏa hiệp.
Tất nhiên, Bella chưa bao giờ gọi cô như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)