Chương 61: Những tiếng thét vang vọng
*Sudo Hokuto’s POV
Cái quái gì đang diễn ra vậy chứ?
Lần này, tôi đã chiêu mộ được những tay đấm giỏi nhất, và trong số đó thì ông ta là đặc biệt nhất!
Ông ta thực sự rất tài giỏi, có rất nhiều kinh nghiệm chinh chiến và đã trải qua nhiều trận trong thế giới ngầm.
Nhưng ông ta lại đang chùn bước trước áp lực……
Sao tâm trạng của hắn lại trở nên như thế chứ?!
Quá khác thường…một trời một vực so với ban nãy!
Một luồng sát khí chết chóc toả ra từ người của hắn!
Ngay cả tôi dù đang quan sát từ xa…cũng phải nổi hết cả da gà!
Kế hoạch của tôi……LẠI THẤT BẠI NỮA SAO!
“Này! Chuẩn bị rút lui, bất cứ lúc nào!”
“V-Vâng, thưa cậu chủ!”
Tên hầu hạ vừa trơ mắt nhìn tôi…
Nhưng tôi không muốn nhận thua một cách dễ dàng như vậy.
Không, đừng có thua! Dù có phải làm gì đi chăng nữa, Miyako phải đến được chỗ tôi!
Để em ấy có thể……hihihihi…!
Em chắc chắn sẽ dang rộng đôi chân của mình trong khi đang lè chiếc lưỡi của mình ra……!!!!!
Cho nên, dù có phải đánh đổi, bằng mọi giá phải BẮT THẰNG KHỐN ĐÓ QUỲ XUỐNG! ! ! ! !
~~~
Từng bước một, tôi cứ từ từ tiến về phía ông ta.
Trên trán của ông ta đã lấm tấm mồ hôi, dù mới ban nãy chưa hề có.
Biểu cảm của ông ta cũng tràn đầy sự căng thẳng và sợ hãi.
“Mày đang làm cái quái gì thế? Mày tính đẩy mọi chuyện đi xa hơn nữa sao?”
“Thả Moeko-chan ra. Nếu ông làm thế, tôi sẽ không làm gì ông đâu”
“M-Mày hơi bị bố láo rồi đấy, nhể? Nhưng như mày vừa thấy đấy thôi, tao mới là người mạnh hơn m—”
“—không quan tâm”
Đạp chân thật mạnh, tôi lập tức thu hẹp khoảng cách.
“!!!”
Ông ta lập tức vào thế thủ.
Nhưng tôi giáng một đòn trực diện vào ông ta.
“UGHHH!!!!”
Tôi nhìn vào cánh tay của ông ta, nơi vừa bị trúng đòn.
Nó đã đỏ ửng và sưng tấy cả lên, vết hằn do nắm đấm vẫn còn hiện rõ.
—Chưa xong đâu.
Tôi lại thu hẹp khoảng cách và tấn công lần nữa.
Hai đòn đánh đầu tiên đều bị chặn lại, nhưng có lẽ do tổn thương trước đó gây ra, hắn đã không thể theo kịp tốc độ của tôi để rồi phải nhận một đòn vào mặt bên của cánh tay.
“Guhahh!!!”
Sau đó, liên tiếp là những đòn đánh thẳng vào chân, mặt và bụng.
Những chuyển động của ông ta đã chậm lại thấy rõ.
“Mày bị cái quái gì vậy chứ?! Những chuyển động này……hoàn toàn khác biệt so với khi nãy!”
“Kết thúc rồi”
Ông ta đã không kịp phản ứng.
Tôi dồn sức mình vào nắm tay và tung một đòn đấm thẳng vào mặt của ông ta.
“GUHAHHH ! ! ! ! ! ! !”
Ông ta bị văng ra xa.
Cơ thể đập rầm xuống đất và ông ta co người lại.
“Kuk…”
Sau khi nhận một đòn như vậy, ông ta quả nhiên không thể cử động được nữa.
Những tưởng đã chiến thắng, tôi tính bước đến để giải thoát cho Moeko-chan.
—Thì lúc đó, ông ta bỗng nhếch mép với tôi.
“!!!!”
Ông ta bật dậy và chạy thẳng đến Moeko-chan.
Tôi đã nhanh chóng bứt tốc lao đến, nhưng ông ta vẫn nhanh hơn tôi một bước.
Rồi gã kề dao vào cổ con bé trong khi đang bế con bé trên tay.
“Nếu mày dám tiến đến thêm một bước nữa, tao sẽ đâm chết nó ngay. Tao không đùa đâu, mày cũng hiểu mà, nhỉ?”
Tôi hiểu.
Gã chắc chắn sẽ làm vậy.
Gã sẽ không ngại tước đi mạng sống của ai đó.
“……hiểu rồi”
Tôi trả lời, sau một khoảng lặng ngắn, gã cười lớn.
“HAHAHAHAHAHAHA! Cũng hơi bị sát nút đó chứ nhỉ, chàng trai trẻ. Tao chắc chắn công nhận sức mạnh của mày. Nhưng ở đời có những chiến thắng mà chỉ với sức mạnh thôi là không đủ. Mày phải bảo vệ cho con nhóc này, và đó chính xác là những gì mày phải làm ngay bây giờ”
Phía sau, những gã mà tôi đã hạ trước đó đã bắt đầu lạng choạng đứng dậy.
Có lẽ mấy gã cũng vừa mới tỉnh lại thôi.
Và trong chớp mắt, tôi đã bị bao vây.
“Ngủ ngon.—Lên đi”
Tất cả đồng loạt tấn công.
Gã cầm đầu nhìn tôi với con dao đang kề cổ Moeko-chan.
Mỗi khi tôi tính thủ thế, gã lại càng dí sát con dao vào cổ con bé.
……Thì ra là như vậy.
“Oraaaaa!!!”
Một, rồi hai đòn đánh, rồi nhiều hơn nữa.
Tôi không thể làm gì được.
Tôi chỉ có thể chịu đựng nó thôi.
“AHAHAHAHAHAHA! Thật quá đáng tiếc”
Gã ta cười lớn trong sự tự tin vào chiến thắng…
…và đánh mất đi sự cảnh giác của bản thân.
Hiện tôi không thể làm gì cả.
Nhưng tôi chỉ cần phải chịu đựng một chút nữa.
—Chính là lúc này…
-BANG! ! ! !
Một tiếng động lớn vang vọng khắp không trung.
Ngay lúc đó, bỗng rất nhiều người xuất hiện và áp đảo mấy gã kia trong nháy mắt.
“Guhahh!!!”
Cả cái gã đang kề dao lên cổ Moeko-chan cũng đã nằm đo đất với con dao bị văng trên mặt đất.
“Em ổn chứ, Ryo-chan?”
Hitomi-san vội chạy đến.
Ơn Trời……mọi thứ đã diễn ra theo như kế hoạch.
“Vậy ra em có thể nhờ vả được với cả Arataki nhỉ?”
“Đúng ạ! Aratakigumi đã bị tấn công và ngay cả mục tiêu cần bảo vệ cũng bị bắt mất, họ chắc hẳn đã phải cảm thấy rất có lỗi và có trách nhiệm cho chuyện này…”
“Nếu thằng bé đang gặp rắc rối, ta cũng đâu thể bỏ mặc nó được nhỉ?”
“Arataki-san……!”
Arataki-san mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt của tôi.
Mặc dù vẻ mặt của bác ấy có hơi cứng rắn, nó vẫn toát lên một sự ấm áp rất rõ rệt.
Tất cả các vị khách quen của quán nhà tôi đều sở hữu kiểu mặt như vậy, giống như cha tôi.
“Bây giờ thì ổn rồi. Bọn ta đã kiểm soát được tình hình”
“Cháu cảm ơn bác”
Tôi đứng dậy và nhìn quanh nơi mà những gã kia bị trói lại.
“Cháu ổn chứ!? Nếu cháu đột ngột đứng dậy…”
“Không sao ạ. Mọi điểm yếu đều được bảo vệ, còn các vết thương thì cũng chỉ là những vết xước thôi”
“Hahaha, đúng là cháu mà. Ryosuke-kun”
Vậy là xong hết rồi.
Để đề phòng, hãy kiểm tra xem tại đây đã đông đủ chưa……huh? Tám người?
Lạ thật, đáng ra phải là chín người chứ……
“KUJO ! ! ! ! ! ! !”
Bỗng tôi nghe một giọng quen thuộc từ lối ra và quay lại.
Sena đã ở đó.
Thời gian trôi qua chậm dần.
Một gã chạy thẳng về phía tôi.
Con dao bị thổi bay lúc trước đã nằm trong tay gã, và đến khi tôi nhận ra thì gã đã ở rất gần tôi.
Đứng ngay sau tôi là Hitomi-san.
Không thể tránh được nữa.
-Donn!
Một lực va chạm mạnh ập vào người tôi.
Giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống nền đất.
“KUJO! ! ! ! ! ! !”
“RYO-CHAN! ! ! ! ! ! !”
Tiếng hét xé lòng của hai cô gái vang vọng khắp nhà kho.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)