Chương 62: Thứ tôi muốn bảo vệ
*Sena Miyako’s POV
Sau cuộc gọi với Kujo.
Ở trong phòng mình, tôi nắm chặt chiếc điện thoại và run rẩy.
“Moeko…”
Moeko giờ đây đã bị bắt cóc bởi một kẻ lạ mặt.
Thật quá đáng sợ!
Tôi chắc chắn em ấy đã trong trạng thái hoảng loạn đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi.
Gia đình thân yêu của tôi giờ đây đã……
“…Kujo”
Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện qua điện thoại ban nãy.
- Vậy thì hãy để lại những sự dằn vặt đó cho tớ đi. Không sao đâu. Tớ sẽ đưa Moeko-chan trở về. Lần này, tớ chắc chắn.
Sự quyết tâm của Kujo được thể hiện rõ ở đầu dây bên kia.
Sự quyết tâm mạnh mẽ ấy khiến tôi bỗng dưng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Kujo có là ai đi nữa, tôi cũng không quan tâm.
Tôi chỉ biết rằng cậu ấy là một con người tuyệt vời.
Cậu ấy thực sự tài giỏi. Cả Yayoi, Ayaka và Ichinose-san đều rất tin tưởng cậu ấy.
Chắc chắn cậu ấy không hề tầm thường.
Thậm chí, tôi cảm giác như trong lời nói và ánh mắt của cậu ấy ẩn chứa một sức mạnh nào đó khiến tôi muốn giao phó cả bản thân và mạng sống mình cho cậu.
Chẳng hiểu tại sao tôi lại nghĩ như vậy nữa……nhưng…, nếu là Kujo thì cậu ấy sẽ có thể làm gì đó…
“Moeko……!”
Nhưng dù vậy, tôi vẫn cảm thấy cực kỳ lo lắng cho Moeko.
- Đừng lo lắng. Tớ nhất định sẽ giải quyết nó. Vậy nên Sena, hãy ở nhà và đợi tin từ tớ nhé
Tuy Kujo nói vậy, nhưng tôi lại cảm thấy rất bứt rứt khó chịu.
Em gái tôi đã bị bắt cóc, và có thể giờ đây em ấy đang gặp nguy hiểm.
Kujo nói rằng cậu ấy sẽ chịu trách nhiệm, nhưng nếu nói một cách công bằng, chính tôi cũng phải chịu trách nhiệm cho sự việc này.
Khó chịu là, tôi không thể làm gì được……Thậm chí, tôi còn có thể làm vướng chân cậu ấy.
Nhưng cứ như vậy thì có ổn không?
Bởi ngay từ đầu, đây là vấn đề của tôi mà?
Liệu có ổn khi mà cứ trực tiếp trút hết tất cả lên Kujo?
Những cảm xúc trong lòng tôi càng lúc càng trở nên mãnh liệt.
Tôi mở điện thoại lên và xem lại cái mail kia.
“……Rốt cuộc, không thể cứ mãi như thế được, nhỉ?”
Tôi vội vã chạy ra khỏi nhà.
Tôi bắt một chiếc Taxi và lên xe với đầy sự quyết tâm.
Tôi không biết Kujo định sẽ giúp Moeko như thế nào, nhưng……tôi cũng sẽ đi.
Tôi sẽ không làm gì gây cản trở cho Kujo.
Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Chắc chắn là vậy.
Dù gì đi nữa, tôi vẫn phải đi.
Vì tôi là chị gái của Moeko mà.
~~~
“KUJO! ! ! ! ! ! !”
“RYO-CHAN! ! ! ! ! ! ! !”
Hitomi-san và Sena chạy đến chỗ tôi.
Máu đã nhỏ giọt trên mặt đất.
Một cơn đau nhói chạy dọc khắp cơ thể tôi.
“Nah…!!!!”
Khuôn mặt của gã vừa mới nở nụ cười ra vẻ chiến thắng đã lập tức biến sắc.
Gã ta há hốc mồm trong khi nhìn vào mũi dao.
“Đúng là tôi đã bị thương thật. Chỉ cần mạnh tay hơn tí nữa thôi, tôi đã phải gặp nguy hiểm rồi đấy”
Tôi tóm chặt con dao và giật phắt ra khỏi người gã.
“Mày làm cái đ** gì thế…-Ryosuke!!”
“Gah!!!”
Arataki-san lập tức tung cước vào cái gã đang ngơ người kia.
Gã ta bị hất văng và ngã xuống nền đất với một tiếng động to lớn.
“Cậu ổn chứ!? Kujo!”
“Để chị xem vết thương đã nào”
“Em không sao. Chỉ là một vết cắt nhỏ thôi mà”
“KHÔNG NHỎ TÍ NÀO ĐÂU!!! Dùng khăn tay của tớ đi đã!!!”
“T-Tớ cảm ơn”
Tôi nhận chiếc khăn tay có hoạ tiết hoa lá của Sena và buộc lên bàn tay bị con dao cứa vào.
Thấy vậy, Hitomi-san và Sena mới thở phào nhẹ nhõm.
“Haa~~ Mừng quá, Ryo-chan! Chị cứ ngỡ em đã bị đâm trúng rồi!”
“Đúng là vừa kịp lúc mà. Nếu Sena không la lên, tớ cũng chẳng biết mình sẽ như nào nữa”
“Mouu, đừng có làm người ta phải lo lắng thêm bất kỳ lần nào nữa~!”
“Haha”
Hitomi-san gần như đã khóc, vuốt ngực và thở phào.
Rồi sau đó, Sena bỗng lắc vai tôi và đấm nhẹ vào ngực tôi.
“Sena?”
“……Kujo, cậu quá sức liều lĩnh. Đã xông vào một mình rồi, lại còn dùng tay không chặn dao nữa……”
Và thêm một lần nữa, cô ấy đấm nhẹ vào ngực tôi bằng tay trái.
“Mouu, thật luôn đó……!”
Sena ngước lên.
Khuôn mặt cô ấy nhăn nhó và nước mắt lưng tròng.
“Ơn Chúa…! Tớ thật sự mừng lắm! Tớ rất mừng vì Kujo đã……an toàn…!”
“Sena……”
Tôi không ngờ được rằng Sena sẽ……khóc vì tôi.
Tôi sẽ đón nhận những lời của cô ấy.
Nước mắt của Sena đã nhỏ xuống áo tôi.
“Tớ xin lỗi, Sena. Xin lỗi vì đã làm cậu cảm thấy buồn”
“Đúng là vậy mà…”
“Nhưng tớ cũng đã giữ đúng lời hứa. Tớ đã hoàn thành trách nhiệm của mình”
“Cảm ơn……cảm ơn cậu, Kujo…”
“Ừm”
“Onee-chan!!!”
“!! Moeko!!!”
Moeko-chan đã tỉnh sau khi được cởi trói và chạy ùa đến bên Sena.
Sena quỳ xuống và đỡ lấy Moeko-chan.
“Nee-chan, sao nee-chan lại khóc thế ạ?”
“!!! Chị có khóc đâu! Chỉ là do chị đang vui quá thôi đó mà!!”
“Nhưng chẳng phải nước mắt chỉ chảy ra khi buồn thôi sao ạ?”
“Cái này đâu phải nước mắt đâu mà! Chị……xin lỗi em, Moeko”
“Không sao mà nee-chan! Đừng khóc nhé”
“Chị không có khóc mà!”
Dù miệng thì nói vậy, Sena vẫn đang nức nở.
Nhìn thấy hai người họ như thế, má tôi bỗng giãn ra.
Tốt rồi. Phải chắc chắn là bảo vệ được nụ cười của hai chị em.
“Chị mừng cho em đó, Ryo-chan”
Hitomi-san mỉm cười với tôi.
Tôi đáp lại bằng một nụ cười và nhẹ nhàng nhìn hai chị em đang chọc ghẹo lẫn nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)