Chương 63: Bởi tình yêu, điều đó và mùa hè
Sau đó, để cho chắc thì tôi đã đến bệnh viện để kiểm tra vết thương ở bàn tay của mình.
Sau khi khống chế được đám người kia, Hitomi-san và Arataki-san đã chuyển sang chăm sóc cho tôi.
Đúng hơn là, Arataki-san đã lập tức đưa tôi vào bệnh viện và bảo tôi đừng lo lắng về chuyện này nữa.
Hitomi-san cũng đã gọi cảnh sát trước đó, nên có lẽ bọn người kia cũng sẽ bị tóm sớm thôi.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với Sudo, người mà có khả năng rất cao là kẻ giật dây đằng sau tất cả mọi chuyện, nhưng ngay khi cậu ta đã động vào các thành viên của Aratakigumi……cậu ta chắc chắn sẽ không bao giờ thoát được nữa.
Đây cũng là vấn đề liên quan đến danh tiếng của Aratakigumi nữa.
Dù hiện vẫn còn rất nhiều việc cần phải làm, nhưng……vụ này cũng đã kết thúc rồi.
Một gánh nặng đã được trút bỏ khỏi vai tôi.
“Ah, Kujo”
“Sena?”
Khi tôi vừa ra khỏi bệnh viện, Sena đã đứng sẵn ở cổng rồi.
“Có chuyện gì thế? Mà tớ có nghe nói Moeko-chan đã về nhà an toàn rồi nhỉ”
“Ah đúng vậy. Em ấy được đưa đi khám ở bệnh viện và cha mẹ tớ đã nghỉ làm sớm để đến đón em ấy về”
“Tớ hiểu rồi. Tớ mừng vì được nghe điều đó. Nhưng sao Sena vẫn còn ở đây?”
“Đ-Đó là bởi……t-tất nhiên là để đợi cậu rồi”
Sena cúi đầu xuống và lẩm bẩm, cặp má hơi ửng đỏ.
“Là vậy sao? Cảm ơn cậu nhé”
“! Chẳng có gì đặc biệt đâu nhé? Chỉ là cậu bị thương là do tớ nên……đó cũng là lẽ thường tình mà”
“Sena thật là tốt bụng. Và cũng thật sự rất nghiêm túc nữa”
“Haa!? G-Gì chứ?!”
Sena tự dưng trở nên hờn dỗi.
Rồi cô ấy im lặng một lúc, và cuối cùng nói.
“…Một lần nữa, cảm ơn cậu, Kujo. Vì đã cứu em gái tớ. Và……vì cũng đã bảo vệ cho tớ nữa”
“Tớ chỉ làm những gì phải làm thôi”
“Dù có là thế đi chăng nữa! Thì đến cuối cùng, tớ đã được cứu bởi cậu, Kujo. Nên là……cậu có thể nhận lời cảm ơn này không?”
“T-Tớ hiểu rồi”
Cậu đã nói đến vậy thì sao mà tớ từ chối được nữa.
Hơn nữa, tớ thực sự rất vui khi được nhận những lời cảm ơn này.
Nó khiến cho tất cả những nỗ lực, công sức mà tớ bỏ ra đều đã được đền đáp.
Khi tôi còn đang cảm thấy ấm lòng, Sena đã quay lưng lại phía tôi.
Và rồi cô ấy nói nhỏ, vừa đủ để tôi nghe được.
“Nghe này, cùng về nhà thôi nào. Tớ sẽ đưa cậu về”
“Ahaha. Cảm ơn cậu”
Bỗng tôi nhìn lên những đám mây cao vút trước mặt.
Và tôi cảm nhận được rằng mùa hè đã đến hồi kết cùng với một sự mãn nguyện lạ kỳ.
~~~
*Sena Miyako’s POV
Tôi đang đi dọc con đường với bầu không khí cuối mùa cùng với Kujo.
Mặc dù chúng tôi chỉ đang đi cạnh nhau, nhưng tim tôi lại đang đập rất mãnh liệt, như nó đang cố cảnh báo tôi về một mối ‘nguy hiểm’ nào đó.
Chuyện gì thế này?
Cơ thể tôi, vốn đã nóng từ trước thì giờ đây nó còn nóng hơn gấp bội.
Nó vẫn đang đập thình thịch, như thể vẫn đang ‘cố cảnh’ báo tôi về điều gì đó.
Trái tim thì đập mạnh, cơ thể thì nóng bừng.
Đầu tôi cũng vậy, gần như trống rỗng.
…Khi tôi liếc nhìn qua Kujo…
Tôi tự dưng thấy ‘sợ’ trước bóng dáng của Kujo bên cạnh.
-Thump (tim đập)
“…!!!!”
Phản ứng của trái tim này không bao giờ nói dối.
Tôi hiểu rồi.
Tôi—đã thích Kujo.
Nhưng khi nghĩ lại thì , tôi nhận ra rằng điều đó cũng chẳng có gì là lạ cả.
Cậu ấy nói với tôi rằng nó sẽ ổn, vầ cậu ấy đã làm cho tôi thực sự cảm thấy ổn.
Cậu ấy nói những điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, và cậu ấy đã làm được rất nhiều điều tuyệt vời với khuôn mặt ngây thơ đó.
Không ai có thể tuyệt vời hơn được nữa.
Tôi rơi vào lưới tình với cậu ấy rồi chăng.
Tôi đã hiểu tại sao cả Ayaka, Yayoi và Ichinose-san đều yêu cậu ấy.
Sao có thể không yêu một người như thế được chứ?
“Hmm?”
Kujo nhận ra ánh mắt của tôi.
Tôi đã nhìn chằm chằm vào Kujo mà không rời mắt.
Cả cơ thể và trái tim đều mách bảo rằng tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Đó là lí do tại sao giờ đây tôi rất muốn được giao tiếp với Kujo qua ánh mắt mọi lúc.
“Có chuyện gì thế? Trên mặt tớ có dính gì sao?”
“Không, không phải mặt đâu”
“Oh, tớ hiểu rồi”
Tôi thích cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt bối rối như vậy.
…Đúng, tôi thích cậu ấy.
“!?”
Ngón tay tôi theo bản năng đã chạm vào bàn tay của Kujo.
Tôi không đủ can đảm để chạm vào lòng bàn tay của cậu ấy, nên tôi chỉ nắm nhẹ ngón trỏ của Kujo.
“S-Sena?”
“…Kujo…tớ…”
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào Kujo.
Cuối cùng, tôi sát lại Kujo cứ như cậu ấy tồn tại một lực hút nào đó.
—Chuu
Tôi đã hôn lên má của cậu ấy.
“Sena!?”
Khuôn mặt của Kujo đầy biểu cảm.
Tôi đột nhiên bừng tỉnh và mặt tôi nóng như lửa đốt.
“X-Xin lỗi! Ý tớ là, nói sao ta……vì tớ nhìn thấy má cậu ở gần đó!!”
Vì má của cậu ở gần đó á?
NÓ CÓ PHẢI LÍ DO ĐÂU TRỜI?!!!
Nhưng đó là lời bào chữa duy nhất tôi có thể nghĩ ra lúc này.
Tôi thực sự đang làm gì vậy nè…!!!
T-Tôi chưa từng hôn ai bao giờ hết……
Thực tế thì, tôi hầu như chưa bao giờ động chạm với bất kỳ một người con trai nào trong đời cả……!
“T-Tớ xin lỗi! Hãy quên nó đi! Tớ nghiêm túc đấy!!”
“O-Ou”
Haa, tôi đang làm cái gì vậy nè?
Đây là căn bệnh tương tư sao?
Nếu thế thì, làm cách nào để có thể kiểm soát được triệu chứng của mình chứ?
Tôi thực sự không biết nữa……mouuuu!
Tôi bị làm sao vậy nè?!
……Nhưng mà, nếu được thì tôi muốn…làm lại thêm lần nữa.
Tôi muốn làm nhiều thứ hơn nữa trong tương lai.
……Tôi thực sự không biết mình đang bị làm sao nữa.
Tôi chắc nó là tình yêu và……‘mùa hè’ chăng.
~~~
Sudo Hokuto’s POV
“Aaaaahh! ! ! ! ! ! ! AAAAAHHHH! ! ! ! ! ! !”
Cảnh tượng được nhìn thấy từ trong xe khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Kujo và Miyako…!!!
MIYAKO LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA—!!!
“AAAAAAAAAAAAAAAHHHH! ! ! ! ! !”
“Hokuto-sama!?”
Lờ đi lời can ngăn của tài xế, tôi bước khỏi xe và tiến về phía chúng.
Aa……! ! ! ! ! !
“KUJO! ! ! ! ! ! !”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)