Chương 67: Tao sẽ nghiền nát mày
Cả căn nhà và quán dưới tầng trệt đều đang cháy.
Đám lửa đã bị thổi bùng và trở nên quá dữ dội đến mức dường như việc dập tắt được nó là bất khả thi, tôi đứng chết lặng ở đó.
“Ha! Mẹ, Hitomi-san!”
Cả hai người họ phải đang ở bên trong nhà hoặc quán, trừ khi họ đi mua sắm hay gì đó.
Hoả hoạn lớn đến mức tôi không thể không thấy sợ khi nghĩ rằng họ vẫn còn ở bên trong…
Họ vẫn còn ở bên trong sao……?
Tôi run rẩy, thở gấp trong khi những viễn cảnh tồi tệ nhất đang hiện ra trong đầu.
“MẸ, HITOMI-SAN…!”
Tôi cố gắng tiến lại từng chút một về phía đám cháy — thì ngay lúc đó
“Ryo-chan!!”
Tôi nghe thấy giọng nói từ sau lưng.
Tôi quay lại và nhìn thấy mẹ mình cùng Hitomi-san.
Hitomi-san lao đến ôm tôi bằng tất cả sức lực.
Tôi đỡ lấy chị ấy, chị ấy áp mặt vào vai tôi và nức nở.
“Ryo-chan…Ryo-chan!!”
“Hitomi-san…! Ơn Chúa, mọi người đều an toàn”
“Nhóm Arataki đã lập tức ứng biến và cứu bọn mẹ ra ngoài. Nhưng đúng là…xém chút nữa thôi…”
“Mẹ…”
Mẹ tôi lần lượt nhìn ngôi nhà, rồi đến quán, rồi đến bức ảnh bà ấy đang cầm trên tay.
“Mẹ, đó là…?”
“Là tấm ảnh thôi. Một tấm mà mẹ đã chụp cả hai bố con hồi trước, và mẹ chỉ không muốn đánh mất nó”
“…Con hiểu rồi”
Trang phục mà mẹ tôi đang mặc đã có nhiều vết cháy xém, có vẻ bà ấy đã liều mạng quay lại chỉ để lấy tấm ảnh này.
Nhưng tấm ảnh này cũng chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm trong nó.
Bởi đây là bức ảnh duy nhất tôi có về bố tôi, người rất ghét chụp ảnh, và cũng là bức ảnh duy nhất tôi có về ông.
“Chuyện này đã xảy ra như thế nào?……”
Tôi có thể nghe thấy tiếng xe cứu hoả từ đằng xa.
Nhưng cũng chẳng phải là âm thanh đáng để quan tâm.
Ngọn lửa đã và đang lan rộng, thiêu rụi dần dần toàn bộ căn nhà một cách tàn bạo, chúng tôi không thể làm gì được.
Ba người chúng tôi cứ đứng đó bất lực.
~~~
Sau đó,
Vụ hoả hoạn đã được dập tắt hoàn toàn, nhưng những gì còn lại chỉ là một căn nhà và một cái quán gần như đã đổ nát và bị cháy đen.
Để đề phòng, mẹ và Hitomi-san đã đưa đi bằng xe cứu thương đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ.
Tôi ở lại một mình tại đó, nhìn những gì còn sót lại.
“Ryosuke-kun. Cháu đây rồi”
“……Arataki-san. Bác cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra có được không?”
“……Ừm”
Arataki-san nhìn vào những vết cháy đen và bắt đầu nói, vẻ mặt hiện rõ sự day dứt.
“Theo nguồn tin từ một người đàn ông đã có mặt tại quán, những người đeo mặt nạ đã bất ngờ xuất hiện, xông vào quán bar và phóng hoả. Anh ấy nói rằng đã cố gắng dập lửa ngay lập tức, nhưng rồi đã xảy ra cuộc đấu súng giữa chúng và các khách hàng. Cùng lúc đó, ngọn lửa đã càng lúc càng mạnh rồi lan ra, nên là……”
Có nghĩa là ‘ai đó’ đã cố ý phóng hoả cả căn nhà và quán bar nhà tôi.
Và rõ ràng mục đích cũng chẳng tốt đẹp mấy.
—Có lẽ nào.
“Ta xin lỗi!”
Arataki-san cúi đầu.
“Từ vụ bắt cóc lần trước, và cả lần này, bọn ta đã không làm gì được! Những kẻ đó đã đạt được những điều chúng muốn và……bọn ta thật sự rất xin lỗi!”
“……Arataki-san. Xin bác hãy ngẩng đầu lên”
“Bọn ta không thể làm vậy! Là một thành viên của Aratakigumi, là một người ‘bạn’ của bố Ryosuke-kun, ta đã thất bại trong……những việc này!”
“Xin hãy ngẩng đầu lên, Arataki-san”
“Ryosuke-kun……”
Tôi khẽ nói.
“Đây không phải là việc mà bác nên cảm thấy có trách nhiệm, Arataki-san. Thật ra, cháu rất biết ơn bác. Bởi bác đã cứu cả mẹ cháu lẫn Hitomi-san mà”
Tôi thậm chí không muốn……tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nếu không có bác ấy và tổ chức của ông.
“Kẻ phải chịu trách nhiệm cho tất cả chính là tên khốn nạn đã phóng hoả nơi này. Arataki-san không làm gì sai cả”
“Ryosuke-kun……”
Đã có một người làm những điều này với tôi, với chúng tôi.
Và giờ đây, hắn vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia trong sự yên bình.
……Tên đó phải chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này.
Việc khiến cho Arataki-san phải cảm thấy tội lỗi, kiến cho tôi phải cảm thấy như thế này, tất cả đều là lỗi của hắn.
“Này. Đó là…”
“Là hiện trường vụ cháy ban nãy phải không?”
“Nó đã bùng lên rất dữ dội đấy”
“Có tệ lắm không?”
“Còn nguy cơ cháy nổ nào nữa không?”
“Đây là điều tồi tệ nhất mà tôi từng thấy…”
Một đám đông đang tụ tập, chứng kiến những gì còn sót lại sau vụ cháy, đứng chen chúc bên ngoài dải băng mà cảnh sát đã giăng lên.
“……………”
Bỗng dưng, tôi cảm thấy có gì đó thu hút sự chú ý của mình.
Tôi nhìn chằm chằm vào đám đông…và rồi……
“Hihi”
“! ! ! ! ! ! ! ! !”
Một ánh nhìn đầy ác ý và rất rõ ràng.
Không sai được, là của ‘hắn’…
“SUDO! ! ! ! ! !”
Tôi đã bứt tốc đuổi theo hắn ta.
Tôi điên cuồng truy đuổi sau lưng hắn qua con hẻm phía sau và ra đường chính.
Nhưng khi đến đó, đã không còn dấu vết nào của Sudo nữa.
Tôi đã mất dấu hắn……
Một sự căm thù dâng trào trong tôi.
Bên trong cơ thể như bốc cháy.
Lý trí của tôi đã bị cảm xúc lấn át.
Càng lúc, suy nghĩ của tôi càng bị thu hẹp……
~~~
Một căn phòng tối mờ trong một toà nhà.
Tôi đang xem lại đoạn phim từ camera giám sát của Aratakigumi.
“Ở đây. Chính là bọn người đã xông vào quán bar”
Tôi kiểm tra đoạn phim.
Những kẻ đeo mặt nào lần lượt ập vào, ném bom xăng liên tục.
Chỉ trong chốc lát, cả quán bar chìm trong biển lửa, cùng lúc các khách hàng và nhóm Aratakigumi đang giao chiến với chúng.
Một lúc sau, cả bọn người đó đã rút lui.
“! Đây là…”
Một trong số bọn chúng, có lẽ do hết oxi đã vội tháo mặt nạ ra.
Một khuôn mặt rất quen thuộc.
Tôi đã nhìn thấy gã ta khi tôi đang đối mặt với Sudo ở trước bệnh viên sau vụ bắt cóc Moeko-chan.
-Hokuto-sama!!!
Là một trong những người đàn ông đã đưa Sudo lên xe.
Không còn nghi ngờ gì nữa — chính là hắn.
Cũng có nghĩa là thủ phạm, ‘kẻ giật dây’ đã lộ diện.
Ngay từ đầu tôi đã nghĩ có thể chính là hắn, nhưng giờ thì đúng là như vậy.
“—Sudo Hokuto”
Lẩm bẩm tên của hắn.
“! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Một thứ cảm xúc khó chịu sôi sục khắp người tôi.
Tao không bao giờ tha thứ cho mày.
Tao sẽ nghiền nát mày……bởi chính tay tao, chỉ mình tao mà thôi.
Cơn phẫn nộ đã chiếm lấy cơ thể tôi……
~~~
*Sudo Hokuto’s POV
“…………Ha!”
Aahhh………đây là tuyệt vời nhất!!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)