Chương 66: Khởi đầu sau kết thúc

Chỉ trong nháy mắt, kỳ nghỉ hè đã kết thúc.

Một học kỳ mới đã bắt đầu.

“Này, nhìn kìa!”

“Khí chất gì thế này? Ngầu quá!!”

“Thật tuyệt vời khi được nhìn ‘Kujo-kun’ sớm như vậy trong năm học mới này!”

Các nữ sinh tụ tập bên lề đường, dưới gốc cây anh đào với ánh mắt lấp lánh.

Và thêm nữa……

“Này, n-nhìn kìa!!”

“Ichinose, Hananoi, Hazuki……và cả Sena nữa kìa!?”

“Toàn bộ Tứ đại mỹ nhân đều tập hợp ở đây sao!”

Ngay cả các nam sinh giờ đây cũng đang dồn sự chú ý về cả năm người.

“Ryosuke-kun, kể từ đầu học kỳ đến giờ thì cậu rất là nổi bật luôn đó!”

“Miyako-chan cũng đến trường cùng bọn tớ luôn sao~”

“T-Tớ chỉ tình cờ gặp được các cậu thôi!”

“Nhưng tớ có cảm giác dường như cậu đang mong được gặp ai đó mà, nhỉ?”

“! Im đi!”

“Hahaa…”

Một nhóm học sinh cực kỳ náo nhiệt.

Tôi đang đứng ở trung tâm, quan sát cả bốn người họ với một nụ cười.

Chỉ mới tháng Tư thôi, tôi vẫn còn đi học một mình trên con đường này, nhưng rồi tôi đã kết bạn được với Ichinose, rồi sau đó lần lượt là Hananoi, Hazuki và Sena.

Tôi chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày cả năm người chúng tôi đều cung nhau đến trường như này.

“…Kujo!”

“Whoa!”

Sena lén chuồn khỏi nhóm và ôm chặt vào cánh tay tôi.

“Miyako-chan!?”

“Tính chạy trốn đó sao?~”

“Cậu đang làm cái gì vậy?!”

Sena nhìn chằm chằm vào tôi, lơ luôn cả ba người kia.

Mặt cô ấy có hơi đỏ lên.

“C-Có chuyện gì thế?”

“Không đâu…? Chỉ là tớ nghĩ rằng mình sẽ phải cạnh tranh khốc liệt lắm đây”

“Cạnh tranh khốc liệt?”

“Ừm. Nhưng……cậu biết đấy?”

Khi tôi nghiêng đầu, Sena áp sát lại gần tôi.

Rồi cô ấy ngẩng đầu lên và nói với một nụ cười ranh mãnh.

“Kujo là của tớ mà, nhỉ?”

“””!?!?!?!?!?”””

“Eh? N-Nghĩa là gì chứ…?”

“Kujo, cậu cứ phó mặc bản thân mình cho tớ mà không cần phải nghĩ ngợi gì hết nhé. Sau đó thì…hehehe♡ Tớ sẽ mang lại cho cậu một sự hạnh phúc tột cùng♡”

Cái bầu không khí vừa quyến rũ vừa nguy hiểm này là gì thế?

Nghĩ lại thì, tôi cũng đã từng cảm nhận được điều tương tự với Ichinose và hai người kia trong quá khứ rồi thì phải……

“Miyako-chan?”

“!?”

Bản năng mách bảo tôi có gì đó rất nguy hiểm và tôi quay đầu lại, Hananoi đang đứng đó nhìn tôi và Sena với một aura cực đáng sợ toả ra từ người cô ấy.

“Tớ sẽ không để cậu ‘trốn thoát’ một mình đâu~! Tình yêu của Kujo-kun thuộc về tớ mà, phải không nè?~”

“H-Hazuki…”

Ngay cả Hazuki cũng bắt đầu toả ra một luồng khí tức nguy hiểm nào đó.

Và cả……

“Tớ sẽ không để ai có được Ryosuke đâu, hiểu chưa? Không bao giờ nhé? Fufu♡”

“Cả Ichinose luôn sao…”

Ichinose mỉm cười như một tiểu quỷ……à không, như một phù thuỷ mới đúng.

Tôi cảm thấy mạng sống mình như đang bị ‘đe doạ’ bởi cả bốn cô nàng kia.

Tôi cảm thấy không ổn một chút nào với những ánh nhìn như thế.

“Ryosuke-kun!”

“Kujo-kun~!”

“Ryosuke!”

“Whoa!”

Ba người họ nép sát mình vào tôi.

Giờ đây, tổng cộng cả bốn cô nàng đều bám chặt vào tôi như những con gấu Koala.

Gì thế này……?

Một cảm giác mềm mại bao trùm cả cơ thể tôi.

Hương thơm ngọt ngào từ những ‘con Koala’ phảng phất trong không khí, và trên hết thì, những ánh mắt của những ‘con gấu’ này thật sự không ổn chút nào cả.

Họ cứ giống như những kẻ săn mồi đang rình rập và sắp sửa ăn tươi nuốt sống tôi luôn vậy…

“Fufu, hãy nhìn qua tớ nè, Kujo♡”

“Ryosuke-kun, đừng để trái tim của cậu thuộc về người khác nhé?♡”

“Kujo-kun, tớ yêu cậu~♡”

“Chỉ làm cho mình tớ được hạnh phúc thôi nhé, Ryosuke?♡”

Bên tai tôi là những lời thì thầm rất ngọt ngào.

“Umm…”

Mình nên đáp lại như nào bây giờ?

Trước hết thì, tôi……

-Renggg

“G-Giờ học bắt đầu rồi kìa!”

“Chúng ta tạm thời kết thúc tại đây nhé?~”

“Thôi vậy. Gặp lại cậu sau”

“Đi thôi nào, Ryosuke”

Bốn người họ cùng tiến về phía ngôi trường.

Tôi cũng theo sau họ và bắt đầu bước đi.

……Trong khi đang mơ hồ nghĩ về ‘ngày ấy’ chắc chắn sẽ đến vào một thời điểm không xa.

~~~

*Sudo Hokuto’s POV

Tôi lặng lẽ nhìn cả năm người bọn họ bước ra xa dần khỏi chiếc xe và đi về phía ngôi trường.

……Shizuku, Ayaka, Yayoi, Miyako……Kujo…RYOSUKE…

“……—ể tha thứ, không thể tha thứ… không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ… không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ… không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ…… không thể tha thứ, không thể tha thứ… không thể tha thứ, không thể tha thứ, không thể tha thứ… không thể tha thứ…… KHÔNG THỂ THA THỨ……CHO MÀY”

“…………………………Hihi”

Tao sẽ chà đạp với mày đến cùng, không từ thủ đoạn………

~~~

Cái ngày mà tôi rời khỏi trường hơi muộn, đã là hơn 5 giờ chiều. Tôi là người duy nhất có việc cần phải giải quyết bởi nó liên quan đến tôi sau này.

“Đã lâu rồi mình mới về nhà một mình nhỉ”

Dạo gần đây, lúc nào cũng có người về nhà cùng tôi.

Điều này khiến cho mỗi ngày của tôi trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Tôi đã nghĩ như vậy trong suốt kỳ nghỉ hè. Bởi tôi không ngờ rằng có ai đó bên cạnh lại có thể vui đến thế.

Hồi cấp hai hay thậm chí là trước đó nữa, tôi không có bạn bè.

Bố tôi là một người ‘làm việc trong bóng tối’, nên lúc nào cũng có những kiểu người đáng sợ đi lại đến nhà, mọi người cũng trở nên xa lánh tôi bởi những lời đồn đại như thế.

Nhưng tôi hoàn toàn ổn với điều đó.

Tất cả những người trông đáng sợ đó thực chất đều rất tốt bụng với tôi, và trên hết thì bố tôi cũng rất hay chơi cùng tôi nữa.

Sau khi bố tôi mất, tôi đã cảm thấy rất cô đơn, nhưng rồi cũng quen được với nó.

Nhưng giờ đây, tôi lại được vây quanh bởi rất nhiều người, điều đó khiến tôi không còn nhớ gì về cảm giác cô đơn trong quá khứ nữa.

Một ngày không xa, tôi sẽ bày tỏ ‘lòng biết ơn’ của mình đối với cả bốn người con gái ấy. Nhất định.

Rồi……

“Hmm?”

Bỗng dưng tôi nhìn thấy đám khói bốc lên trời từ xa.

Hướng đó chính là hướng nhà và quán nhà tôi……

“—! ! ! ! ! !”

Một linh cảm rùng rợn chạy dọc sống lưng.

Tôi chạy thẳng về hướng nhà tôi với hy vọng mong manh rằng cái linh cảm kia sẽ bị dập tắt. Nhưng càng về đến gần, nó lại càng bùng lên dữ dội……và dữ dội hơn nữa…

“!!!!”

Tôi rẽ vào con hẻm quen thuộc để rồi chứng kiến nhà của tôi.

Đám lửa đỏ rực và khói đen nghi ngút bao trùm cả căn nhà……

“Nhà mình, quán nhà mình……đang cháy sao…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...