Chương 65: Bị bộ Tứ cự tuyệt
“—Thế là đủ rồi”
“! Ayaka, Yayoi……Shizuku…!!!”
Ba người họ xuất hiện và đứng bên cạnh chúng tôi.
“Sao mấy cậu lại ở đây?”
“Tớ đã nghe từ chị Hitomi rằng Ryosuke-kun đang phải ở trong bệnh viện! Tớ lo quá nên là tớ chạy ngay đến đây luôn!”
“Tớ cũng nghe nói rằng đã có nhiều chuyện xảy ra~ Nhưng tớ mừng vì Miyako-chan vẫn ổn~”
Sao chị lại đi kể cho cả ba người họ nghe vậy, Hitomi-san?
Tôi tự hỏi…
Tôi có cảm giác cái tính thích trêu ghẹo của Hitomi-san, hay là một cái gì đó tương tự, nó đang hoạt động.
Thôi bỏ qua vậy.
“Vẫn còn quá sớm để mà yên tâm đó. Mấy cậu có thấy ngay trước mặt mình là một con quái vật không? —Đúng vậy, là một con quái vật đó”
“Quái vật?”
Đúng thật là Sudo, người đang bị suy sụp tinh thần nghiêm trọng, đã không còn có bất kỳ một dấu tích nào của một chàng trai từng được xem là nổi tiếng nhất trường nữa. Và cậu ta cũng chẳng còn chút vẻ tươi tắn thường thấy nào nữa.
“Shizuku, Ayakaa……Yayoi!!!!”
Sudo lần lượt nhìn ba người họ.
“C…Các em…thuộc về anh mà! T-Tại sao lại đứng hết về phía Kujo thế? N-Này! NÀY!”
“Tôi muốn đính chính một điều, ngay từ đầu tôi đã không phải là bạn gái của cậu. Tất nhiên, cả bọn họ cũng như thế. Chỉ vì họ đã làm bạn với cậu một thời gian mà cậu lại cho rằng họ là ‘vật sở hữu’ của cậu sao? Thật sai lầm mà”
“Ughh! ! ! ! ! ! ! ! !”
Những lời sắc bén của Ichinose như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Sudo.
“Sao cậu không nhìn vào thực tế đi? Dù cho cậu có la hét cỡ nào, tình hình vẫn sẽ không đổi, và việc kiểm soát bằng sự cực đoan cũng chẳng có ích gì. Bởi trong thế giới này, điều đó là cấm kị, và chúng tôi sẽ không nhượng bộ. Hơn nữa……còn có Ryosuke ở đây. Dù cậu có cố gắng đến thế nào đi nữa, cũng không thể đâu. Hãy bỏ cuộc đi”
“!!!!!!”
Hazuki mở miệng tiếp lời.
“Tớ có nghe nói rồi~ Rằng rất có khả năng, chính Sudo là kẻ đứng đằng sau vụ bắt cóc em gái của Miyako-chan. Từ tận đáy lòng mình, nếu đó là sự thật, tớ sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho cậu~”
Hazuki nói với một nụ cười, nhưng ánh mắt thì không.
Khí tức mà cô ấy toả ra rõ ràng và đáng sợ đến mức có thể nhận ra cô ấy đang rất phẫn nộ, khác xa với bình thường.
“Trước hết, tớ nghĩ việc cậu liên tục nhắn tin với Miyako-chan thật sự rất ghê tởm. Cậu không biết cậu tệ như thế nào và việc cậu làm nó kinh khủng ra sao sao?
“!!!!? E-Em đang nói cái gì thế?”
“Tớ nghĩ cậu đã đi quá xa rồi, Sudo-kun”
“A-Ayakaa……”
Hananoi lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận.
Tôi cảm thấy có một sự kiên quyết mạnh mẽ trên khuôn mặt cô ấy.
“Nếu cậu đã cố tình đập vỡ chiếc điện thoại của Ryosuke-kun hoặc nổi xung lên chỉ vì mọi chuyện không theo ý cậu……thì mọi người chẳng ai thích cậu đâu.
Thậm chí, tớ nghĩ họ thật sự ghét cậu”
“Heee!?!? G-Ghét!?!?!”
“Tớ cũng không thể nào tha thứ cho Sudo-kun nếu đúng thật sự cậu đã bắt cóc Moeko-chan, và tớ cũng sẽ không bao giờ quên những hành động quá đáng của cậu trong quá khứ”
“Ayaka……”
Biểu cảm của Sudo đã nhuộm đầy sự tuyệt vọng.
Ichinose tiến một bước đến trước mặt Sudo.
“Nếu chúng tôi không nói rõ, cậu có vẻ không hiểu gì nhỉ, và cậu cũng không chịu bỏ cuộc. Vậy nên hãy để chúng tôi nói thẳng nhé”
Rồi Hazuki và Hananoi đứng bên Ichinose.
Và khi họ nhìn thẳng vào Sudo, họ dứt khoát nói.
“Có đến hết đời tôi cũng sẽ không bao giờ yêu cậu”
“Tớ không muốn dính dáng gì đến cậu. Tớ cũng không còn thích cậu nữa”
“Cậu thôi đi có được không~? Bởi không đời nào……lại có chuyện tớ thích cậu cả”
“Guhachh! ! ! ! ! ! ! !”
Những lời nói của cả ba lập tức đâm xuyên vào cơ thể Sudo.
Hoàn toàn bị cự tuyệt.
Với Sudo, người bị ám ảnh bởi cả ba người họ cho đến bây giờ, tính thêm cả Sena nữa, thì những lời này có thể gây ra nhưng tổn thương tâm lý lớn đến mức nào……Tôi cũng không thể tưởng tượng được.
Tuy nhiên, chắc chắn nó đủ để phát nát tâm trí và sự kiêu hãnh của Sudo.
“A-A-Anh……”
Sudo bấu chặt vào lồng ngực.
Cậu vẫn còn tiếp tục níu lấy họ sao?
Nhưng mọi chuyện phải chấm dứt ngay tại đây.
Để tránh việc lại có ai đó vì Sudo mà phải buồn.
Đến lúc này rồi, phải làm cho Sudo hoàn toàn sụp đổ và bỏ cuộc thôi.
Sena từ lúc nào đã đứng cùng hàng với ba người họ.
Cô ấy dường như cũng cảm thấy như vậy và đang trừng mắt với Sudo.
Tôi bước lên trước bốn người và nhìn xuống cậu ta.
“Tôi sẽ nói lại thêm lần nữa. Đây là lần cuối cùng, Sudo”
Tôi nói, dồn hết sức của mình để tạo áp lực.
“Đừng bao giờ dính dáng gì đến bốn người họ và cả tôi nữa. Nếu cậu dám hành động thêm một lần nào nữa, tôi sẽ không nương tay với cậu đâu”
“! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Sudo ngã bịch xuống đất thêm một lần nữa.
Rồi, một vết bẩn dần xuất hiện dưới đáy quần của cậu ta.
Dường như cậu ta đã sợ đến mức ‘không kiểm soát nổi’.
“OII!!! LÀ THẰNG ĐÓ! ! ! ! ! ! !”
Một giọng quát lớn đằng sau cậu ta.
Một vài thành viên của Aratakigumi bỗng xuất hiện, nhìn thấy cậu ta và đang chạy thẳng đến.
“HOKUTO-SAMA!!!!”
Một tài xế cùng vài người đàn ông nữa từ đâu chui ra và khiêng Sudo vào một chiếc xe.
Trong khi bị khiêng đi, Sudo đang cứng đơ cả miệng, mặt mày xanh xao như thể cả linh hồn đã bị rút cạn.
Với cái vẻ mặt đó. Tôi khá chắc rằng Sudo sẽ không còn gan nào dám gây sự với chúng tôi nữa…
“Hết rồi sao?”
Tôi lẩm bẩm vài câu dưới bầu không khí cuối mùa.
—Nhưng chẳng có gì kết thúc cả.
Đúng hơn, nó chỉ mới bắt đầu.
Tôi đã nhận ra điều này theo cách tồi tệ nhất có thể.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)