Chương 79: The World of the Living
Trans: Ko biết dịch tiêu đề ra sao luôn, nó ko liên quan mấy đến nội dung ấy :vv
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Những đoạn video trên đã kết thúc và màn hình giờ đây đã trở lại bình thường.
Đám đông học sinh đang dần trở nên bối rối.
“Nè, cậu có thấy cái gì vừa xảy ra không?”
“Tớ không thể tin được Sudo hoá ra lại là người như thế”
“Thật sự quá kinh khủng mà, phải không?”
“Lớn chuyện rồi đây, nhỉ?”
“Sudo đã hành xử rất kỳ lạ từ mấy ngày gần đây rồi”
“Chắc là từ buổi sinh hoạt toàn trường đợt trước ấy”
“Có phải cậu ta không đi học cũng là vì những chuyện này chăng…?”
“Đúng là một con người đáng sợ mà”
“Cậu ấy trông rất ưu nhìn, tươi tắn, ấy vậy mà ẩn sau vẻ ngoài ấy lại là……”
“Tớ chưa từng thấy ai đáng sợ như Sudo cả”
“Mình đã từng mến Sudo sao……muốn quên đi quá”
“Đúng là một vết nhơ của cuộc đời mình mà haha…”
Hình ảnh, danh tiếng của Sudo giờ đây tuột dốc không phanh.
Chẳng có gì lạ cả.
Điều duy nhất chính là giờ đây, những đoạn video trên đã được lan truyền và viral khắp nơi.
Một tin nhắn bỗng được gửi qua điện thoại của tôi.
Với nội dung: ‘Mọi việc đều đã hoàn tất. Giờ thì chỉ cần đợi cảnh sát đến để áp giải mục tiêu thôi’.
Đó là tin nhắn từ Ninomiya-san.
Thực ra, tôi chỉ nhờ Ninomiya-san đảm bảo cho việc những video kia sẽ được phát đúng cách.
Tuy nhiên, cả tôi hay Ninomiya-san đều không trực tiếp phát những video đó lên.
Chính Sudo mới là người đã tự mình làm điều đó.
Hôm qua, tôi đã để ý biểu cảm của hắn và nghi rằng hắn sẽ lại giở trò gì đó, nên tôi đã nhờ đến Ninomiya-san và những thành viên khác điều tra động tĩnh của hắn.
Chúng tôi đã phát hiện ra hắn đang cố gắng phát tán những video giả mạo về ‘tôi’ đang làm những điều khủng khiếp. Thế nên chúng tôi đã xâm nhập vào hệ thống của hắn, đánh tráo các video với nhau.
Nói cách khác, Sudo đã quá chủ quan và dính bẫy. Chính hắn đã tự phá huỷ danh tiếng và hình ảnh của chính mình.
Thật may là tôi đã liên lạc với Chiba để phòng trường hợp này xảy ra.
Sau cùng thì, ta cũng cần nhiều người để ứng phó với bất kỳ tình huống nào mà.
“Nè, Ryosuke-kun, mấy đoạn video đó là……”
Hananoi, Hazuki, Sena và Ichinose tiến lại gần tôi.
Ngày này cuối cùng cũng đến, những điều tôi muốn nói cuối cùng cũng có thể nói ra.
“Đây là kết thúc của Sudo rồi. Các cậu sẽ không còn bị hắn ta đeo bám nữa đâu. Yên tâm nhé, các cậu an toàn rồi”
“Ryosuke……”
Bốn cô nàng đều thở phào nhẹ nhõm.
Chắc hẳn họ đã rất sợ hãi.
Như Sena chẳng hạn, em gái của cô ấy còn bị bắt cóc nữa mà.
Tôi không nghĩ những nỗi sợ ấy có thể dễ dàng xoá bỏ ngay được.
Tuy nhiên, dù đã công bố mọi tội ác mà Sudo đã gây ra, mọi chuyện giờ mới bắt đầu. Tất nhiên rồi, hắn ta vẫn sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã gây ra, bao gồm cả việc đốt nhà của tôi.
Quá nhiều thời gian đã được bỏ ra để thu thập các bằng chứng, giờ thì……kết thúc rồi.
“Chủ quán!!”
“Oh! Vâng! Thứ lỗi!~”
Hananoi đã đi nhận yêu cầu của khách.
Tuy sự cố với Sudo có ảnh hưởng đôi chút, lễ hội văn hoá vẫn tiếp tục hoạt động.
Lượng khách cuối lễ hội càng lúc càng đông, dường như chúng tôi sẽ rất khó mà nghỉ ngơi được.
“Ryosuke-kun!! Năm cái bánh kếp, cậu làm được không!?”
“Năm lận á!?”
“Kujo-kun~! Chúng ta có thêm yêu cầu về kem và đồ uống!”
“Đông khách quá! Tớ ra ngoài chỉnh hàng lối của khách đã!!”
Sena chạy ra ngoài lớp.
“Uwaa!! Một cái đĩa bị vỡ rồi!!”
“Chúng ta vẫn đang bị thiếu người!”
“Rắc rối to rồi! Chúng ta thiếu nguyên liệu rồi!!”
……Tình hình hiện tại không cho tôi một khoảng nghỉ để lấy hơi.
Tôi sẽ tập trung hết sức vào làm các món ăn, đồ uống.
Sau tất cả, mọi thứ đều đã kết thúc rồi.
Nhưng mà……cái gì thế này?
Tôi có một cảm giác bất an trong lòng.
“Kujo! Bánh kếp xong chưa? Nhanh nào!”
“Oh, đây. Sẽ xong ngay thôi!”
~~~
*Ichinose Shizuku’s POV
Trong lớp học chật kín người.
Thường thì cuối ngày chỗ nào cũng đông cả, nhưng tôi không ngờ được nó lại kinh khủng đến mức này.
“Có ai rảnh tay không? Ai đó có thể đi lấy nguyên liệu được không?”
“Có, tôi có thể đi. Hình như nó nằm ở một phòng học trống trên tầng bốn có phải không?”
“Đúng thế! Cậu đi cùng tớ nhé”
“Okay”
Tôi đi theo một học sinh là thành viên ủy ban ra khỏi phòng học.
Hành lang đông nghẹt người, tôi cố len lỏi qua đám đông và vội vã đi lên cầu thang.
Dù sao thì, tôi cũng rất mừng, mọi việc đều đã ổn thoả rồi.
Tôi chắc Ryosuke đã có thể yên tâm được rồi.
……Ừm, tôi thực sự rất mừng.
~~~
*Sudo Hokuto’s POV
Tôi chẳng còn một chút động lực nào để làm bất cứ việc gì nữa.
Cuộc đời của tôi coi như chấm dứt……tôi tiêu rồi……
Không còn một chút năng lượng nào, tôi chỉ biết vừa đi vừa tránh mặt mọi người và đi lên tầng bốn.
Hầu hết những phòng học trên tầng này đều là phòng học trống và ít ai biết đến.
……tôi phải nhảy lầu tự vẫn thôi.
Tôi thà chết đi chứ không muốn nghĩ về tương lai mình một chút nào……
“Tại sao mình lại ra nông nỗi này……”
Từ trước đến này, cuộc đời tôi vẫn luôn hoàn hảo.
Mọi thứ đều diễn ra đúng theo ý tôi, mọi người đều phải ngước ánh mắt nhìn tôi, vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Vậy mà……
“Kujo……”
Từ khi tôi gặp hắn, mọi thứ đều thay đổi.
Nếu không có thằng khốn đó……….Tất cả là tại hắn……
“Vậy là đủ rồi, đúng chứ?”
“Đúng vậy! Ra khỏi đây thôi”
Đột nhiên, tôi nhận ra có một nữ sinh và một nam sinh bước ra từ một căn phòng học trống.
Và nữ sinh kia trông quen quen……
“!!!!!!”
Thoáng chốc.
Tôi trở nên phấn khích tột cùng khi nghĩ đến viễn cảnh đó.
Cơ thể tôi hành động trước khi tôi kịp suy nghĩ.
“!?!?”
Tôi đấm gã nam sinh kia ra và bắt lấy Shizuku.
“Này! Cái…!! Sudo……!!”
Tôi cưỡng ép lôi Shizuku đi mặc cho cô ta chống trả quyết liệt.
……vẫn chưa xong đâu.
Tôi đã có được thứ đó mà.
Tôi vẫn còn NÓ……!
“Thế là xong. Ta còn có thể làm gì khác ngoài tạo ra một sự khác biệt chứ…nhỉ…? HihiHAHAHA!!!”
—Ryosuke Kujo.
Tôi sẽ kéo hắn xuống địa ngục cùng tôi………! ! ! ! ! ! ! ! !
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)