Chương 80: Những gì ta có thể làm
Trong cái lớp học ồn ào này, tôi đang hành động khá là loạn.
Có lẽ chính bản thân tôi đang tự động đánh lạc hướng bản thân ra khỏi cái linh cảm đáng sợ nào đó đang bao trùm lấy tôi, dù mọi chuyện đã chấm dứt.
Tôi chợt nhận ra…mình đã ngừng làm việc từ lúc nào rồi.
“……Ichinose?”
Ichinose đáng lẽ ra phải đang ở đây ngay lúc này, giờ đã mất tăm.
—Dokun
Chuyện gì thế này?
Cái linh cảm đáng sợ ấy lại càng lúc càng tăng lên.
Ngay sau đó……
“C-Cái gì thế kia…!?”
“NÀY!! NHÌN LÊN SÂN THƯỢNG KÌA!!!”
“Gì? Gì vậy chứ?”
“Kia là Sudo mà đúng không?”
“Ơ…Ichinose đang đi với Sudo kìa!”
“! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Ngay lập tức, tôi ngả người ra ngoài cửa sổ để nhìn lên.
Nhưng ở đây thì tôi cũng không biết rõ chuyện gì đang xảy ra trên đó.
Chết tiệt! Dù Ichinose đang ở bên cạnh tôi……tôi lại……
“Mọi người!”
Một nam sinh là thành viên của bên uỷ ban chạy vô với vẻ mặt đau đớn.
“Này cậu ổn chứ!! Mặt cậu…”
Khuôn mặt của nam sinh đó có một vết bầm tím thấy rõ.
—Dokun
Tim tôi càng lúc càng đập mạnh hơn.
Nam sinh ấy dốc hết sức rồi nói.
“Ichinose-san đã bị Sudo cưỡng ép lôi đi! Hắn ta lôi cậu ấy lên sân thượng của trường đấy!!”
“! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Ngay tức thì, tôi chạy thẳng ra khỏi lớp học.
Cơ thể tôi đã hành động trước khi tôi kịp suy nghĩ.
Tôi đang làm……cái gì vậy?!!
Sudo chắc chắn đã nhắm đến Ichinose ngay lúc tôi đang quá bận làm việc trong quầy.
Tôi thật thảm hại……QUÁ THẢM HẠI, NGU DỐT! ! !
Tại sao tôi lại cứ quá chủ quan trong khi đã biết quá rõ sự tàn độc và cáo già của Sudo chứ!!?
Ichinose là người rất quan trọng đối với tôi……
Hình ảnh căn nhà của tôi bị Sudo thiêu rụi vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi.
Tôi đã chỉ biết đứng nhìn trong bất lực.
Rồi giờ đây nó giống hệt như khi ấy!!
Tôi……M* NÓ! ! ! !
Nhanh lên! Nhanh lên nào…!!
“Ryosuke-kun!”
“Kujo!”
“Kujo-kun!”
Hananoi và những người khác đi đuổi theo tôi.
“Ichinose-san bị bắt cóc rồi kìa!”
“Trên sân thượng phải không?”
“Ừm!!”
“Nhưng…”
“!? Ugh…”
Hành lang giờ đây lại quá đông người.
Không có chỗ nào để đi qua cả.
Hơn nữa……
“Nè, cậu nghe về chuyện của Sudo chưa? Là chuyện của Sudo ấy!”
“Cậu ta cực kỳ rắc rối, đúng chứ?”
“Cậu có thể nhìn thấy toàn cảnh từ sân khấu đó!”
“Đi nào”
“Nhưng ta không thể tiến thêm được bước nào nữa…đông quá!!”
“Đừng có đẩy coi!”
“Đi nào, nhanh lên!”
“Mấy người đang làm gì vậy!?”
“Đi lên phía trước ấy!”
Dòng người đông đúc đang đi ngược về phía tôi, làm cho việc tiến lên phía cầu thang dẫn lên sân thượng trước mắt thực sự rất khó khăn.
Thêm nữa, việc đám đông lại còn đang bị bối rối giữa sự đông nghẹt ở đây và câu chuyện của Sudo, càng làm cho lối đi bị tắc nghẽn nghiêm trọng hơn.
Không ổn rồi……!
Nếu chúng tôi không làm gì đó nhanh chóng, mọi thứ sẽ là quá muộn!
Ít nhất nếu đám đông này có thể bình tĩnh lại thì……!
“Ichinose……!”
~~~
*Sena Miyako’s POV
Tôi cố gắng len lỏi qua khỏi đám đông, cố gắng để đi ngược dòng người.
Tuy nhiên, mọi thứ đều quá hỗn loạn, khiến chúng tôi chẳng tiến thêm được bước nào.
Kujo vẫn đang tuyệt vọng tìm cách tiến về phía trước để đến được cầu thang.
Nhưng hành lang này lại quá đông, cậu ấy dường như đang gặp rất nhiều khó khăn.
Cậu ấy phải đến chỗ Hokuto ngay lập tức.
Kujo đang rất muốn đến đó, nhưng nếu cứ như này, cậu ấy sẽ không thể……
“Ichinose……!”
“!!!!!!”
Biểu cảm của Kujo đanh lại với vẻ nghiêm trọng.
Đó là biểu cảm quen thuộc khi cậu ấy cố gắng giúp đỡ chúng tôi, nhưng nó có gì đó khác biệt lắm.
Không, rõ ràng là khác biệt hoàn toàn.
Đó chắc chắn là ánh mắt chứa đựng những cảm xúc ‘đặc biệt’ ấy.
“……mình hiểu rồi”
Tôi biết chứ.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị thuyết phục vào ngay khoảnh khắc này……nó đột ngột quá.
Tuy nhiên, tôi cũng đã sẵn sàng cho điều đó.
Và đó là những gì chúng tôi đã nghĩ khi dừng chân trước cánh cửa căn phòng học trống ngày hôm ấy.
Chúng tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất chính là người mà chúng tôi yêu phải được hạnh phúc.
Đó chính là hạnh phúc của tất cả chúng ta.
Và cũng là cách duy nhất tôi có thể đền đáp cho Kujo vì đã cứu tôi và khiến tôi phải yêu cậu ấy.
“Ayaka, Yayoi!”
“”…Ưmm!!!””
Tôi nhìn hai người họ, rồi lại quay sang nhìn vào đám đông.
Sau đó, tôi dựa người vào bệ cửa sổ và la lên thật to, cứ như tôi đang tỏ tình vậy.
Tôi la to lên bằng cả trái tim của mình.
“MỌI NGƯỜI BÌNH TĨNH LẠI!!!”
Giọng tôi vang vọng khắp hành lang đông đúc kia.
Chẳng mấy chốc, hành lang đã chìm trong im lặng.
“Nếu giờ chúng ta cứ loạn hết cả lên như thế, tình trạng sẽ còn tệ nữa, tệ nhất là sẽ có người bị thương đó, cho nên là hãy bình tĩnh lại!!”
“Ổn rồi mà! Cứ nhẹ nhàng, từ tốn thôi nhé!”
Ayaka và Yayoi lập tức hành động.
Bước chân của đám đông hỗn loạn kia đã gần như bước đều trong trật tự.
“Nãy giờ ta làm hơi lố nhỉ?”
“Xin lỗi nha, nãy lỡ đẩy cậu”
“Cứ từ từ, bình tĩnh nào!”
“Bị thương ở đây thì cũng khá là mệt đó”
Sự hỗn loạn trước đó đã dịu lại.
Nhờ thế, khoảng trống giữa đám đông càng được nới rộng.
Vừa đủ để có thể tiến lên!
“Kujo! Hãy đi đi, ngay khi còn có thể!!”
Tôi hét lên hết sức mình.
“Ryosuke-kun! Làm ơn!”
“Cứu lấy Ichinose! Kujo-kun!!”
Đó là tất cả những gì mà chúng tớ có thể làm.
Vậy nên đừng lo lắng gì hết và tiến lên đi nhé, Kujo……!
“Cảm ơn các cậu…!!”
Kujo gật đầu liếc nhìn chúng tôi rồi hướng về phía cầu thang.
Cậu ấy nhanh chóng tiếp cận cầu thang và chạy lên.
Cậu ấy di chuyển rất nhanh.
“…Cảm ơn cậu nhé, Kujo”
Tôi lẩm bẩm với chính mình.
Tôi nguyện cho lời thì thầm đó sẽ tiếp thêm sức mạnh cho Kujo dù chỉ là một chút.
~~~
Ichinose……ICHINOSE!!!
Tiếp tục chạy thẳng lên cầu thang.
Phải nhanh hơn! NHANH HƠN NỮA!!!
Vung tay, hơi thở rối loạn.
Cuối cùng, tôi đã nhìn thấy cánh cửa sân thượng. Tôi lao vào, dùng một lực thật mạnh đẩy bật cánh cửa ra.
“SUDO ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Bầu trời xanh ngát bao trùm cả tầm nhìn tôi.
Ở đó chính là Ichinose—……và Sudo.
“Hihii. Mày đến rồi sao, tốt đấy, Kujo……! ! ! ! ! ! !”
Đối mặt với Sudo, tôi và hắn trừng mắt nhìn nhau.
“Tao đã đợi mày đấy. Giờ thì bắt đầu thôi nhỉ……đây mới thật sự là……trận chiến cuối cùng!!!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)