Chương 81: Ai đó quan trọng hơn chính mình
Sân thượng rất thoáng đãng.
Tôi đối mặt với Sudo trong những cơn gió mạnh.
“Chuyện gì đã xảy ra với cái bản mặt của mày thế……? Hôm nay có chuyện gì không hay sao heh? Aah?”
“Ngay bây giờ……Thả Ichinose ra”
“Nào, nào, nói chuyện tí đê, được chứ? Hay sao nào? Hay là do những gì tao làm đều đã lộ ra làm cho mày ngại nói chuyện với tao à? HAHAHAHAHAHAHAHAHA!!”
Sudo cười lớn.
Tay phải của hắn đang đặt sau lưng như đang giấu một thứ gì đó.
Vì lí do này tôi không thể hành động khinh suất được.
“Nước đi hay đếy, ý tao là cái video đấy. Mày biết việc tao sẽ tung đoạn video giả ra nên dựa vào đó mà phản công sao, tao không ngờ đấy! Đó là những điều tao muốn nói! Mày cũng biết cách nhục mạ người khác lắm nhỉ!”
“……Tao không đến đây để nói chuyện với mày. Thả Ichinose ra ngay, bằng không—”
“—Nếu không thì sao? Mày tính làm gì đây? HAHAHA……Tao…đã chẳng còn gì Để MẤT NỮA!! TOÀN BỘ NHỮNG TỘI ÁC MÀ TAO LÀM GIỜ ĐÃ BẠI LỘ RỒI!! Giờ thì chỉ có nước bị bắt thôi……tương lai duy nhất của……tao……”
Sudo đã đúng.
Hắn ta đã không còn một tương lai nào nữa.
Biết là vậy, tôi……
“Này, nhìn kìa!!”
“Kia là Sudo với Kujo sao?!”
“Biết ngay mà!”
“Có phải Ichinose đang bị bắt bởi Sudo không?”
“Này, này, chuyện gì đang diễn ra thế?”
“Chẳng phải vậy là quá tệ rồi sao?”
“Cảnh sát đang làm cái gì vậy chứ?!”
Tôi có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của đám đông bên dưới sân trường.
Cảnh sát cũng đang ở đó.
Có vẻ họ đã nhanh chóng đến được hiện trường……Chết tiệt!
Đến quá muộn……!
“Bị bắt không đồng nghĩa với ngồi tù cả đời, mày biết chứ. Nên—”
“NẾU TAO BỊ BẮT, SẼ LÀ DẤU CHẤM HẾT CHO TAO! ! ! ! ! ! !”
Sudo lớn tiếng.
Đồng thời bên phía cầu thang, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân của một nhóm người đang đi lên.
“Nhưng tao cũng không có ý định kết thúc bằng một thất bại hoàn toàn. Mày đã ngáng đường tao quá nhiều rồi……không đời nào tao sẽ…… để mày toàn mạng mà thắng đâu …!!!!”
Dứt lời, hắn chĩa bàn tay phải vào tôi.
“!!!”
“Tao sẽ tiễn mày xuống địa ngục trước một đoạn — Kujo…! ! ! ! !”
Người tôi nặng trĩu trước họng súng lục đang chĩa thẳng vào người mình kia.
Cảm giác mạng sống của chính mình lại nằm trong tay của kẻ khác……
Đây là……sợ ‘chết’ sao?
“KYAAA! ! ! ! !”
“NÀY!! LÀ SÚNG KÌA!!”
“Sudo có súng!!?”
“Hắn sắp bắn cậu ấy rồi!!”
“Chúng ta làm gì đây!!?”
“Kujo-kun sắp bị bắn rồi!!!”
“Ichinose-san đang gặp nguy hiểm!!”
Tiếng la hét ở khắp nơi.
Sudo dường như không quan tâm, chỉ đang chăm chăm chĩa súng vào người tôi trong khi thở hổn hển.
Tiếng bước chân ở phía cầu thang lớn dần.
Và rồi,
“CẢNH SÁT ĐÂY!”
“Sudo Hokuto! Cậu đã bị—”
“ĐỪNG ĐẾN GẦN HƠN NỮA!”
“““““! ! ! ! ! ! ! ! ! !”””””
Cảnh sát dừng bước.
Sudo vung súng và lui lại.
“NẾU CÁC NGƯỜI DÁM BƯỚC THÊM BƯỚC NÀO NỮA, TÔI SẼ BẮN CÁC NGƯỜI NGAY!! TÔI NÓI THẬT ĐẤY! TÔI ĐANG NGHIÊM TÚC ĐẤY, CÁC NGƯỜI THẤY CHỨ?! TÔI CHẮC CHẮN SẼ BẮN CÁC NGƯỜI! ! ! ! ! !”
“………”
Điều này đồng nghĩa phía cảnh sát sẽ không thể hành động.
Thêm nữa, bên Sudo còn đang có Ichinose.
Chỉ cần họ mắc một sai lầm nào, chắc chắn sẽ có người gặp nguy hiểm đến tính mạng.
“Kujo……Shizuku quan trọng với mày lắm……đúng không?”
“……Cái gì?”
“Cô ta quan trọng hơn……cả cái mạng của mày, đúng không?”
“Mày đang muốn nói cái gì?”
“Well, tao đoán mày sẽ lại chặn họng tao khi tao đang luyên thuyên mất. Được thôi. Vậy thì, tao sẽ nói thẳng”
Cùng với một nụ cười rợn người trên khuôn mặt, hắn nói.
“ Mày hãy nhảy khỏi sân thượng và chết đi. Bằng không……tao sẽ bắn chết Shizuku ”
“! ! ! ! ! ! ! ! !”
Hắn ta đang thực sự nghiêm túc.
Nếu tôi không làm gì, người chết sẽ là Ichinose.
Nhưng sau khi tôi nhảy xuống thì sẽ ra sao?
Không có gì đảm bảo một kết cục có hậu cho cô ấy cả.
……Nếu Ichinose không bị bắt làm con tin.
Thì tôi sẽ……
“NHANH CHÂN LÊN!! HOẶC MÀY CHẾT, HOẶC CON Ả ĐÓ CHẾT!!!”
“………”
Đó không phải là một lựa chọn, vậy thì chỉ còn lựa chọn duy nhất.
Bước những bước đi nặng trịch đầu tiên.
Hướng về phía hàng rào nơi tôi có thể nhìn thấy rõ cả một bầu trời trước mắt.
“RYOSUKE! ! !”
Ichinose hét lên.
“ĐỪNG LÀM THẾ, RYOSUKE!! Đừng lo lắng cho tớ! Cậu hãy……!”
“Tớ không thể làm vậy được”
“T-Tại sao……?”
Không thể thế được.
Tôi không thể để bản thân mình sống bằng cách đánh đổi mạng sống của Ichinose được.
Không bao giờ tôi chọn như vậy cả.
“—Bởi vì tớ rất là mến cậu đó, Ichinose”
“!!!!”
Bởi tôi xem cô ấy còn quan trọng hơn chính bản thân mình mà. Tôi nghĩ vậy đấy.
“MÀY CÒN ĐỨNG ĐÓ TÁN TỈNH GÌ NỮA!!? NHANH LÊN! NHẢY M* XUỐNG ĐI! ! ! ! ! !”
Từng bước một.
Tôi không còn có thể làm gì được nữa.
Dù tôi có cố gắng hết sức lao vào hắn lúc này, hắn chắc chắn bóp cò nhanh hơn tôi.
Đó là lí do tôi không thể áp sát hắn được.
…Nếu Sudo……chỉ cần hắn ta sơ suất một chút…chỉ một chút thôi…
Tôi chắc chắn……sẽ tận dụng được nó!
“……!?”
Tôi dừng hẳn lại.
“NÀY! MÀY DỪNG LẠI LÀM Đ*O GÌ!!? NHANH CHÂN LÊN!! MÀY MUỐN CON Ả NÀY CHẾT À?”
Nghe ngóng thật kỹ.
Hay lắm, ‘nó’ đang đến gần, không nghi ngờ gì nữa!
“ĐỦ RỒI! TAO SẼ BẮN! TAO SẼ BẮN CHẾT CỤ MÀY! ! ! ! ! ! !”
Sudo vừa dứt lời — Thì ngay lúc đó.
Một tiếng cánh quạt vọng lại từ xa.
Âm thanh nhanh chóng to dần lên, và—
“Ryo-chan!!!!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nó không đến từ phía cầu thang, cũng chẳng phải từ sân trường.
“C-Cái quái gì thế này……một…chiếc trực thăng!!?”
Sudo ngước lên.
Một chiếc trực thăng xuất hiện ngay phía trên, cách một khoảng tính từ mặt sân thượng.
Hitomi-san, Arataki-san và Kanemitsu-san cùng tay phi công đều đang có mặt trên đó.
—CHÍNH LÀ LÚC NÀY! ! ! ! ! ! !
“! ! ! ! ! ! ! ! !”
Tôi bứt tốc lao thẳng vào hắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)