Chương 83: Hoàn toàn chấm dứt Sudo Hokuto
“—Tạm biệt, Kujo”
Ngay khi Sudo vừa dứt lời.
Không gian xung quanh như bị làm chậm lại.
Hành động bóp cò của Sudo.
Gương mặt tuyệt vọng của Hitomi-san.
Những cảnh sát xung quanh đã không thể đứng im được nữa mà chuẩn bị lao lên.
Tôi có thể thấy tất cả những điều trên, tuy nhiên toàn bộ sự tập trung của tôi đang đổ dồn vào họng súng của Sudo.
Một thứ âm thanh trầm đục vang lên.
Một viên đạn vừa ra khỏi đầu nòng và đang bay về phía tôi.
—Tôi đã di chuyển trước đó một nhịp.
Tôi đã dự đoán.
Tôi đã đoán trước suy nghĩ của hắn.
Từ góc đặt của khẩu súng, đến ánh mắt của Sudo.
Rồi cả chuyển động nhỏ nhất của ngón tay đang đặt trên cò súng.
Tôi đã dốc toàn lực để cảm nhận tất cả, và—
—BANGG! ! ! !
“RYOSUKE! ! ! ! ! ! ! !”
Tiếng hét của Ichinose vang lên cùng tiếng đạn bắn ra.
Một tiếng hét xé lòng.
—Tuy nhiên……
“?!?!?!?”
Viên đạn đã bay sượt qua má tôi.
Tôi……đã thành công né được nó.
“M-Mày n-né được…cả…đ-đạn sao…!!?”
Ngay lập tức tôi lao đến, rút gọn khoảng cách với hắn.
Và trước khi hắn có thể kịp khai hoả thêm phát nào nữa.
“GUHAHH! ! ! ! !”
Một cú đấm giáng thẳng vào mặt Sudo, khiến hắn như bị thổi bay.
Khẩu súng trên tay hắn đã bị văng và trượt dài trên sàn sân thượng.
—ĐÂY CHÍNH LÀ CƠ HỘI DUY NHẤT!!
“SUDO! ! ! ! ! ! ! !”
Chỉ trong nháy mắt, tôi đã lập tức thu hẹp khoảng cách với Sudo, đồng thời đè lên người hắn, khoá cả hai tay hắn lại.
“MÀY!!! BỎ TAO RA! ! ! ! ! !”
“—CÂM MỒM MÀY LẠI! ! ! ! !”
“! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Tôi sẽ không để hắn giở trò thêm bất kỳ lần nào nữa.
Tôi sẽ không để hắn làm hại đến bất cứ ai xung quanh tôi thêm nữa.
Tôi sẽ kết thúc nó ngay tại đây. Phải……
“Lần này thì kết thúc thật rồi — Sudo”
“CON M* MÀY! CÁI Đ—! ! ! ! ! ! ! KUK! CÚT RA NGAY! BUÔNG RA! THẢ TAO RA NGAYY! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Sudo vùng vẫy chống trả dữ dội.
Nhưng hắn còn không thể khiến người tôi nhúc nhích được một chút.
“ĐỐI TƯỢNG ĐÃ BỊ KHỐNG CHẾ, BẮT LẤY HẮN!!!!”
Cảnh sát xông đến và dùng thế khoá chặt đầu và chân hắn ta.
Lập tức tôi buông tay và tránh ra xa một khoảng.
“UGAAAAAHH! ! ! ! ! ! ĐỪNG ĐỘNG VÀO TÔI! ! ! ! ! ! UGH! GUAHHHHAHH! ! ! ! ! !”
Sudo cứ gào thét liên tục.
Nhưng hắn ta sẽ không còn có thể làm gì được nữa.
Cảnh sát đã bắt giữ được hắn.
Lần này thì kết thúc rồi.
Cuối cùng thì……nó cũng thực sự kết thúc.
Tôi ngồi bịch xuống đất và nhìn lên bầu trời.
Và sau đó,
“Ryosuke! ! ! ! !”
“Ryosuke-kun!”
“Kujo-kun!”
“Kujo!”
“W-Whoa!”
Cả bốn người đều nhảy bổ vào tôi.
Chỉ trong thoáng chốc, toàn thân tôi đều chìm trong sự mềm mại dễ chịu.
“Ryosuke-kun! Tớ mừng lắm……cậu không sao cả……!”
Hananoi nói, nước mắt cô ấy lăn dài trên má.
“Tớ xin lỗi nhé, làm cậu phải lo lắng rồi, Hananoi”
“Thật mà……!”
Không thể tin được là tôi lại có người lo lắng cho mình nhiều đến thế.
“Kujo-kun! Tớ cứ nghĩ cậu đã……!”
“Hazuki……tớ xin lỗi”
“Cậu không cần phải xin lỗi đâu! Bởi trên tất cả, cậu vẫn bình an mà~!”
Hazuki ôm chặt lấy tôi.
Cô ấy cứ giữ nguyên tư thế, cứ như thể cô muốn chắc rằng tôi vẫn còn sống vậy.
“Đồ ngốc Kujo ! Thật là ngu ngốc mà ! ! ! ! !”
“Sena……”
“……Nhưng tớ mừng lắm. Thật sự mừng vì cậu còn ở đây…!”
“Cảm ơn cậu nhé”
Những giọt nước mắt của Sena rơi xuống.
Qua cơ thể đang run rẩy này cũng đủ khiến tôi cảm nhận rõ sự lo lắng và sự quan tâm sâu sắc của cô ấy dành cho tôi.
“Ryosuke! Ryosuke…!!!”
“……Ichinose. Cậu có bị thương chỗ nào không?”
“Không sao hết, tớ hoàn toàn ổn! Bởi Ryosuke đã bảo vệ tớ mà. Cảm ơn cậu, Ryosuke! Cảm ơn cậu rất nhiều!”
“Đừng bận tâm nhé”
Bốn người họ lại càng ôm chặt tôi hơn nữa.
Dù vậy, cảm giác đó cũng rất dễ chịu.
Tôi mừng vì chính bản thân mình vẫn còn sống.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng thì, sau tất cả, nó thực sự đã kết thúc. Cuộc đối đầu giữa Sudo và tôi đã chấm dứt.
“Ryou-chan! ! !”
“Hitomi-san!”
Hitomi-san xuống trực thăng và chạy đến ôm tôi, bốn người kia cũng không nhúc nhích mấy.
Đôi mắt chị ấy đẫm lệ, tôi đã để chị ấy phải lo lắng nhiều rồi.
“May quá…em vẫn bình an…em vẫn còn sống ~~~~~~! ! ! ! ! !”
“Haha, em ổn mà, cảm ơn chị nhé”
Tôi được bao bọc bởi cả năm người con gái, cơn đau cũng đang dần dần biến mất.
“Ryosuke-kun, nhóc thắng rồi đấy, ‘thắng’ đậm luôn. Mà, ta thật sự rất biết ơn nhóc. Giờ thì, chúng ta làm được rồi”
“Vâng, Arataki-san”
Arataki-san mỉm cười.
“Giờ thì nhóc hãy cứ tận hưởng chiến tích này đi. Hít thở thật sâu, hãy cảm nhận bản thân mình vẫn đang sống và công sức đã bỏ ra để đạt được chiến thắng cuối cùng”
“…Vâng!”
Tôi sẽ tận hưởng dư vị ngọt ngào này.
Tôi sẽ ‘ngấu nghiến’ nó để cảm nhận tất cả.
Tôi đã thắng rồi.
Tôi đã có thể kết thúc mọi thứ thật trọn vẹn.
“A-Ayaka! Yayoi! Miyako! ……Shizuku!......! ! ! ! ! TRÁNH RA! ! ! ! N-Này! ! ! NÀYYY! ! ! ! !”
Sudo đang bị cảnh sát áp giải và đưa đi.
Khuôn mặt hắn ta nhem nhuốc những nước mắt, nước mũi.
“Higg……Ugh! Không phải thế này! Làm ơn mà! Thả tôi ra đi……NÀY! L-Làm ơn……!!!”
Sudo nhìn tôi như đang cầu xin sự giúp đỡ.
Tôi trừng mắt ngược lại Sudo.
Sudo đã hãm hại không biết bao nhiêu người, rồi hắn còn đụng tay vào những người xung quanh tôi, thậm chí thiêu rụi cả ngôi nhà của tôi.
Hắn đã khiến cho rất nhiều người phải chịu đau khổ.
Hắn ta luôn chỉ nghĩ cho bản thân hắn, luôn hành động theo ý của mình.
Không cách nào mà tôi có thể nương tay được với loại người như thế này cả.
“K-Kujo……Làm ơn mà! ! ! ! ! ! !”
“Này, đi thôi!”
“! D-Dừng lại! Buông tôi ra! Tôi……tôi là……!AAAAAAAAAAHHHHHHH! ! ! ! ! ! ! ! !”
Tiếng gào thét thất thanh của Sudo vang vọng khắp không gian.
Đây chính là những gì mà hắn buộc phải nhận.
Đúng hơn thì, sắp tới Sudo sẽ phải chịu những bản án rất nặng liên quan đến những tội ác của hắn.
Sudo đã bị cảnh sát đưa đi ra khỏi sân thượng.
Phần tôi thì bị năm người họ giữ lại thêm ít lâu.
Tôi muốn bảo vệ cho họ, và tôi nghĩ rằng đây chính là điều mà tôi đã bảo vệ được.
Và cứ như thế, Lễ hội văn hoá đầy biến động này cũng đã chính thức khép lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)