Chương 84: Tôi không biết phải nói thế nào

Sudo sau đó đã bị tống lên xe cảnh sát và đưa đi.

Hắn ta có lẽ sẽ phải chịu mức án rất nặng bởi số lượng và mức độ nghiêm trọng của những tội ác mà hắn đã gây ra.

Cũng có thể hắn sẽ sống hết phần đời còn lại trong tù.

Còn về phần chúng tôi ư?

“Ta xin lỗi, ta biết là các cháu đã trải qua quá nhiều chuyện rồi, ta cũng giữ các cháu lại có hơi lâu nhỉ”

“Không sao ạ”

Hanyu-san tiễn chúng tôi ra tới cổng đồn cảnh sát.

“Mấy phần còn lại cứ để cho ta. Việc duy nhất ta có thể làm là đi giải quyết mấy vấn đề hậu sự như này”

Tôi chắc chắn không chỉ hậu sự không đâu, bác ấy vẫn còn rất nhiều việc phải làm.

Nhưng bác ấy không để lộ ra bất kỳ sự mệt mỏi nào, cứ như không muốn tôi bận tâm vậy.

Tôi thực sự rất ấn tượng với bác ấy.

Những con người như Hanyu-san không chỉ đang cố gắng bảo vệ những người xung quanh mà còn bảo vệ cả nước Nhật nữa.

“Đi đường cứ hãy cẩn thận. Nhớ đưa cô gái trẻ này về nhà một cách tử tế và an toàn nhé”

“Vâng, tất nhiên rồi ạ”

Tôi nhìn Ichinose đang đứng bên cạnh mình.

Cô ấy cũng đáp lại ánh nhìn của tôi với vẻ mặt bình thản.

Ichinose cũng phải cung cấp lời khai cho cảnh sát bởi cô là nạn nhân bị Sudo bắt làm con tin.

Như dự đoán, tôi vẫn có thể thấy sự mệt mỏi trên khuôn mặt cô ấy.

“Vậy thì, chúng ta sẽ gặp lại nhau tại nơi đó nhé”

“Vâng, chào bác ạ”

Tôi vẫy tay tạm biệt Hanyu-san và bước đi.

Bây giờ ngoài trời đã hơi tối, Ichinose và tôi đang dạo bước cùng nhau.

“Tớ mệt quá”

“Un”

Đã có quá nhiều thứ.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra.

Chỉ trong khoảng thời gian là nửa năm thôi.

“Nhưng mà thật sự ổn chứ? Cậu không về với mẹ cậu, với mọi người ở quán sao?”

“Dường như Hitomi-san vẫn còn nhiều việc phải làm lắm, còn mẹ thì……Ừm thì, tớ đoán bà ấy đang ở nhà thôi? Dù gì bà ấy cũng thích loanh quanh trong nhà mà”

“Fufu. Tớ hiểu rồi”

Tôi cảm thấy như mình đang càng ngày càng trở nên giống bố.

Tất nhiên tôi vẫn chưa mạnh bằng ông ấy, và tôi cũng chẳng phải kiểu người sẽ được mọi người vây quanh như ông.

……Nhưng tôi rất muốn trở nên như thế ngay từ bây giờ.

Bởi tôi giờ đã có những người quan trọng mà tôi muốn ở bên và bảo vệ họ.

“Thêm nữa, tớ muốn tự mình đưa cậu về nhà mà. Tớ cũng muốn chúng ta cùng thong thả đi dạo và trò chuyện với nhau nữa”

Tôi dừng bước và nhìn về Ichinose.

“Ryosuke?”

Ichinose cũng dừng theo và nghiêng đầu thắc mắc.

Tôi lấy hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân.

Rồi tôi bắt đầu nói.

“Tớ thật sự rất biết ơn cậu, Ichinose. Ngày hôm ấy, khi mà cậu ôm lấy tớ ngay trong căn phòng học trống đó, chính tớ cảm thấy như được giải thoát và cứu rỗi. Tớ đã có thể vực dậy tinh thần và tiếp tục tiến về phía trước. Tất cả đều nhờ có cậu cả, Ichinose”

“K-Không, đâu có đúng đâu. Tớ chỉ đơn giản là ở đó với cậu thôi mà. Tớ chỉ ở bên cậu vào lúc đó, nói chuyện với cậu một chút, và những điều đó chẳng là gì khi so với tất cả những gì mà cậu đã làm cho tớ cả……”

“Điều đó như là một sự ‘chuộc tội’ giành cho tớ vậy”

“! Ryosuke…”

Tớ không biết phải nói như nào.

Trong khi tớ nói, cảm xúc trong tớ cứ dâng trào, làm tớ muốn nói với cậu nhiều thứ.

Tuy nhiên, chắc chắn trong tương lai, sẽ có nhiều thời gian hơn để diễn đạt tất cả những điều này thành lời nói.

Tôi không nghĩ đến việc sẽ cố gắng nói cho thật hay hay gì đâu.

Tôi chẳng phải người giỏi ăn nói.

Thay vào đó, tôi sẽ bày tỏ trực tiếp theo cách riêng của mình.

“Khi Ichinose bị Sudo bắt làm con tin, tớ đã rất sợ. Nếu khi đó chính tớ gặp nguy hiểm thì tớ đã không cảm thấy như vậy. Nên là, lúc bị buộc phải chọn giữa sống và chết, tớ đã chọn cái chết mà không chút do dự. Đến lúc đó tớ mới nhận ra rằng mình đang gặp nguy hiểm đến tính mạng……Không phải, tớ đã nhận ra điều đó từ trước rồi. Với tớ, Ichinose còn quan trọng hơn chính bản thân mình”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của Ichinose.

Tôi chắc chắn nếu chỉ bằng lời nói thôi thì không đủ để truyền đi thông điệp của mình.

“Ichinose. Tớ—”

Ngừng một chút, rồi tôi cũng nói ra.

“Tớ yêu cậu, Ichinose”

Những lời nói đơn giản nhưng chứa đựng cảm xúc thật lòng đã lấp đầy khoảng trống còn lại giữa tôi và Ichinose.

Mắt cô ấy mở to, cô ấy lấy tay che miệng lại vì kinh ngạc.

“Ryosuke thích tớ sao……?”

“Ừm,……Anh yêu em. Từ giờ trở đi, anh muốn bảo vệ cho em. Dù nghe có vẻ hơi thảm hại, nhưng thật lòng anh vẫn muốn em ủng hộ cho anh. Để anh có thể tiếp tục làm cho mọi người xung quanh anh được hạnh phúc”

Tôi khát khao được trở nên giống bố của mình.

Ichinose cúi đầu và im lặng một chút.

Ngay sau đó, cô ấy đáp lại.

“……Em vui lắm. Em hạnh phúc lắm”

Vài giọt nước mắt đã rơi trên má em ấy.

“Ichinose…”

“Chuyện này cũng thường hay xảy ra mà. Nghĩ mà xem, người mình thích cũng thật sự thích mình……”

“!!”

Ichinose ngẩng đầu lên và nhìn tôi.

Dù nước mắt lưng tròng, nhưng biểu cảm của em ấy lại vô cùng rạng rỡ.

——Ah, tôi hiểu rồi.

Nước mắt không chỉ rơi khi ta buồn, mà nó còn rơi khi ta hạnh phúc nữa.

“Ryosuke!”

Ichinose ôm chầm lấy tôi.

Tôi cũng đón nhận vòng tay của em ấy, một cảm giác hạnh phúc bao trùm lấy cả hai.

“Em cũng thích anh nữa! Em yêu anh, Ryosuke! Từ tận đáy lòng em muốn được ở bên anh mãi mãi!”

“Anh cũng vậy”

“Fufu, anh làm em hạnh phúc quá. Em rất vui khi được gắn kết với anh. Đó là một cảm giác khá lạ, nhưng……nó còn hơn cả hạnh phúc nữa!”

Tôi ôm lấy Ichinose.

Cảm giác cứ như mọi nơi tôi chạm vào đều chứa đựng một tình yêu mãnh liệt vậy.

Tôi ôm em ấy một lúc lâu.

Ước rằng thời gian này có thể kéo dài được mãi mãi.

Rồi……

“Hai người định ôm nhau đến bao giờ nữa?!”

Giọng nói này, lẽ nào là……

“Đây là…ngay giữa đường sao!?”

“Đúng, đúng~!”

Sena, Hazuki và Hananoi tiến lại gần.

Tôi và Ichinose tách nhau ra để trò chuyện cùng ba người họ.

“Các cậu làm gì ở đây vậy?”

“Tớ thấy có chút lo lắng, vậy nên tớ mới đi tìm hai cậu”

“Hiểu rồi. Buổi lấy lời khai hôm nay cũng lấy sức tớ kinh lắm”

“Và sau tất cả những chuyện đã xảy ra thì~”

“……thật không ngờ là tớ lại được chứng kiến cảnh tượng như này”

“Thật luôn~”

Vậy có nghĩa là……ba người họ đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện giữa tôi và Ichinose ngay từ đầu luôn sao?

Nhưng chúng tôi phải làm rõ thôi.

“Mọi người, tớ……”

“Cậu không cần phải nói gì đâu”

Sena ngắt lời tôi và thở dài.

“Tớ đã đoán trước được chuyện này rồi nên không ngạc nhiên mấy”

“Haha……cậu nói đúng đó”

Hananoi cười khổ.

Rồi cô ấy quay sang Ichinose bên cạnh tôi.

“Chúc mừng cậu nhé, Ichinose-san!”

“! Um…”

“Tớ không cần điều đó!”

Sena thẳng thừng lên tiếng.

“Vì chưa có kết thúc đâu nhé”

Hananoi và Hazuku cũng mỉm cười toe toét.

“Nó giống như một sự khởi đầu thì hơn nhỉ?~”

“T-Tớ hy vọng cậu đừng có đánh giá thấp chúng tớ. Nếu có cơ hội, tớ sẽ hành động ngay!”

“……Quả thực, cũng đáng để cạnh tranh đó”

Ichinose bỗng nhiên mỉm cười và nắm lấy tay tôi.

“Nhưng tôi sẽ không bao giờ giao anh ấy ra cho mấy cậu đâu♡”

“““! ! ! !”””

Ichinose mỉm cười rồi nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt chứa đựng những quyến rũ và mị lực.

Sự nguy hiểm nào đó đang bao trùm cả không gian.

Và không chỉ Ichinose không đâu, mà còn có cả……

“Em vẫn chưa có bỏ cuộc đâu! Fufu, hãy chuẩn bị tinh thần đi nhé!♡”

“Cuối cùng thì anh vẫn thuộc về em thôi, nhỉ~? Từ giờ trở đi hãy để em chăm sóc cho anh nhé, Kujo-kun♡”

“Em sẽ ôm trọn tất cả, được chứ, Kujo?♡”

Ánh mắt chưa đầy sự nguy hiểm của cả bốn cô nàng làm tôi bất chợt cảm thấy căng thẳng.

Tuy nhiên, tôi cũng dần dần thả lỏng ra.

Bầu trời cũng đang dần tối sầm lại.

Nhưng rồi khi bình minh lên thì nó sẽ sáng trở lại thôi, và một ngày mới sẽ bắt đầu.

Tôi tự hỏi sau ngần ấy thời gian khó khăn, một tương lai như thế nào đang chờ đợi mình ở phía trước.

Nhưng tôi nghĩ, dù không chắc chắn lắm, thì một tương lai tốt đẹp đang chờ đón tôi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trans: Sau khi mất cả tiếng đắn đo thì t quyết định sẽ đổi xưng hô, cơ mà nếu thấy không ổn lắm thì ae góp ý nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...