Chương 85 (End): Nụ hôn đầu
Một ngày mới đã đến.
“Con đi đây”
“Fuhaa, đi cẩn thận nghen~”
Giọng điệu ngái ngủ của mẹ cứ như muốn thúc giục đi nhanh lên vậy.
Tôi, mẹ tôi và Hitomi-san vẫn sống ở nơi chúng tôi chuyển đến sau khi căn nhà cũ đã bị cháy.
“Mình vẫn còn nhiều thời gian mà”
Sau khi xem giờ trên điện thoại, tôi không đi theo con đường đến trường thường đi mà rẽ sang con đường khác.
Và rồi…
“Ah, Ryo-chan! Chào buổi sáng~”
Hitomi-san vẫy tay chào tôi.
“Em biết ngay mà. Em cứ thắc mắc sao sáng không thấy chị ở nhà, hoá ra chị lại ở đây”
“Ừm thì, em biết đó~ Chị nóng lòng muốn nó được hoàn thành sớm lắm chứ, em cũng hiểu mà? Một quán Kozue mới toanh đó!”
“Phải rồi”
Nhìn lên toà nhà nơi từng bị Sudo thiêu rụi hoàn toàn.
Nhưng giờ nó đang được xây dựng lại.
Thực ra thì, từ sau vụ việc đó, công việc tái thiết đã lập tức được triển khai nhờ vào một khoản vay của những vị khách thường xuyên lui tới.
Không phải tôi, mà là Hitomi-san và mẹ tôi đã đứng ra gây quỹ.
Họ đã tự nguyện đứng ra kêu gọi, với Arataki-san là chủ chốt, và chỉ trong chốc lát đã gom được đủ tiền.
Có vẻ như chuyện này được thực hiện cùng lúc với chiến dịch truy quét gia tộc Sudo đang được triển khai……Tôi đến giờ vẫn chưa thể biết hết được năng lực thực sự của Aratakigumi.
“Vậy là, chúng ta lại có thể sống cùng nhau tại đây thêm một lần nữa rồi……Fufu ♡ Vậy thì, nhân dịp này, hãy cùng nhau làm cho tình yêu giữa chị em mình đơm hoa kết trái nào Ryo-chan……”
“—Này, bà chị tính làm gì vậy?”
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Một chất giọng lạnh lẽo y như không khí sáng sớm trước mùa đông vậy……
“Ah, Shizuku-chan! Chào buổi sáng nhé~”
“Chào buổi sáng, Hitomi-san. Thế, tại sao chị cứ thích đến gần Ryosuke ‘của tôi’ vậy? Tránh xa anh ấy ra”
“Eeh? Đúng là Shizuku-chan có thể là bạn gái của Ryo-chan thật, nhưng Ryo-chan và chị đây gần như một ‘gia đình’ vậy đó~”
“Dù có vậy thì chỉ có tình yêu giữa tôi và Ryosuke mới có thể đơm hoa kết trái thôi”
“Eeh~? Em có nghĩ tình yêu của chị em mình ngọt ngào hơn không nè?”
“Chắc chắn là không rồi, đúng không, Ryosuke?”
Tôi đang bị cả hai người áp đảo.
“Ừm, thì……ta bỏ qua mấy chuyện đơm hoa kết trái hay tình yêu ngọt ngào gì đó đi nhé, nó…ngại lắm”
Đây không phải chủ đề tôi muốn bàn luận vào một buổi sáng sớm như này.
“Ý là…! Ryosuke! Nếu chúng ta không nhanh chân lên, chúng ta sẽ muộn mất!”
“P-Phải rồi! Hitomi-san, gặp lại chị sau nhé”
“Unn~! Gặp em sau, Ryou-chan!”
Hitomi-san tiễn chúng tôi đi.
Rồi bất chợt chị ấy hét lên.
“Ah! Chị quên nói với em! Em có mang ô chưa đó?~ Trời có thể sẽ mưa đó!”
“Em có ô xếp rồi ạ, không đâu!”
“Fufu, đúng là Ryo-chan mà. Vậy thôi! Cả hai đứa, đi đường cẩn thận nhé!”
Và giờ thì tôi đang đi bộ cùng với Ichinose.
“Mà khoan, sao em lại biết là anh đang ở trước căn nhà cũ thế?”
“……Ừm thì, đại khái là vậy đó”
“………”
Không chắc lắm, nhưng tôi cũng không muốn hỏi đâu.
~~~
*Danjo Hitomi’s POV
Bóng lưng của Ryo-chan càng lúc càng xa dần đi.
Hiểu rồi, thằng bé đã đến tuổi có bạn gái rồi nhỉ.
Cuối cùng thì Ryo-chan cũng đã tìm được một con gái mà em ấy muốn ở bên, một người con gái mà em ấy muốn bảo vệ.
“Gặp lại em sau, Ryo-chan”
Và — Cảm ơn em nhé.
“Okay, cùng cố gắng nào!~”
Tôi vươn vai nhìn lên bầu trời.
~~~
Đi dọc theo hàng cây anh đào trước trường.
“……ummm, Ichinose này”
“Gì thế~?”
“Umm……sao chúng ta lại nắm tay nhau nhỉ?”
“Vì chúng ta là một cặp mà”
“Là một cặp thì chúng ta phải nắm tay nhau đến trường sao?”
“Em nghĩ vậy á”
“A-Anh hiểu rồi”
Em nói thế thì anh chịu luôn, không cãi được.
Tôi đã cảm nhận được khá nhiều ánh mắt hướng về phía này từ nãy đến giờ, thành thật mà nói thì tôi thấy không thoải mái lắm với nhiều ánh nhìn như vậy.
Tuy nhiên, nếu Ichinose đã nói là không sao thì tôi cứ làm theo em ấy thôi.
Hơn nữa, được nắm tay em ấy, tôi cũng thấy vui.
“Nhưng dù sao thì, em nghĩ nắm tay nhau vẫn rất là tuyệt. Có điều gì đó về việc này……khiến cho em cứ thổn thức mãi”
“Anh cũng vậy”
“Thật sao? Em nghĩ biểu cảm của anh đâu có thay đổi gì nhiều đâu”
“!!”
Ichinose đưa mặt lại gần.
Khoảng cách gần đến nỗi, chỉ cần tôi di chuyển nhẹ một chút là hai đứa sẽ dính mặt vào nhau.
“………”
Ichinose nhìn chằm chằm vào tôi.
“……I-Ichinose?”
“……Oh, nghĩ lại thì, chúng ta vẫn chưa hôn nhau nhỉ?”
“Eh?”
“Đúng là em đã từng hôn nhẹ lên má anh, nhưng hôn môi thì chưa bao giờ……”
Ichinose nhìn tôi với vẻ hơi tiếc nuối.
Không phải là tôi không hiểu những gì em ấy nói đâu, cơ mà……
“Ichinose này, ở đây có nhiều người lắm, lại còn đang ở trước cổng trường nữa, nên là……”
“………”
Không ổn rồi.
Ichinose đã hoàn toàn sẵn sàng để làm điều đó.
“Umm……”
Tôi không biết phải làm gì cả, ánh mắt tôi cứ lúng túng cả lên.
Tôi hoàn toàn không hề có kinh nghiệm cho chuyện này, nên tôi chẳng biết phải làm gì……
Trong khi tôi đang vắt óc suy nghĩ,
“Hmm”
Ichinose nhắm mắt lại và chu môi về phía tôi.
Điều này có nghĩa là tôi nên hôn em ấy ngay và luôn.
Nhưng đúng như dự đoán……không, nếu em ấy muốn thì……!
“Cậu đang cố gắng làm cái gì thế?”
“!”
Tôi cảm thấy một luồng aura lạnh lẽo phía sau và bất giác nhìn lại.
Hananoi, Hazuki và Sena đã đứng ở đó.
“Đây là đường chính vô trường đó”
“Tớ không nghĩ nên làm mấy chuyện không trong sáng ngay tại đây đâu~”
“K-Không được, nó không tốt tí nào! Nó chỉ nên làm sau khi kết hôn thôi……!”
“Ayaka, chuyện đó khác nha”
“Eh!?”
“Nếu cậu đã là một học sinh cao trung, thì cậu đã có thể ‘làm tới bến’ rồi đó~”
“Xa quá rồi nha, Yayoi!”
“Ehh~!”
“……Đúng thật mà!”
“Hahaha……”
Ichinose quay mặt đi, bĩu môi hờn dỗi.
“Dù sao thì Kujo! Hãy nghĩ về vị trí hiện tại đi đã! Ý em là, đừng có làm thế! Chỉ vậy thôi!”
“Tôi sẽ làm tới bến luôn”
“Đừng có làm thế~!”
“T-Thật hư hỏng mà!”
“Im đi, đồ Bò sữa”
“Tớ không phải Bò sữa!!”
…lại cãi nhau rồi……
—Kin kon kin kon (tiếng chuông)
Tiếng chuông đã vang lên.
“Thôi chết, tiết sinh hoạt chủ nhiệm sắp bắt đầu rồi!”
“Nhanh lên, Yayoi!”
“Yeah~! Tớ đến đây, ngay sau hai cậu!~”
“O-Ou…”
Tôi cũng hốt hoảng chạy theo.
“—Ryosuke”
Thì tay áo tôi bị kéo lại.
Ngay lúc tôi quay người lại.
—Chuu
Môi chúng tôi chạm nhau.
Một cảm giác ấm áp và mềm mại lan toả.
“!?!?!?!?”
Ichinose nhí nhảnh cười cứ như một tiểu quỷ vậy.
Rồi em ấy ôm lấy cánh tay tôi và nói.
“Nụ hôn đầu là của em nhé. Fufu♡”
……Thật luôn.
Ichinose đúng là lắm chiêu mà.
Dù sao thì, đáng yêu thật đấy.
Vẫn luôn như vậy, Ichinose vẫn vô cùng dễ thương và đáng yêu.
Theo sau ba người họ, tôi và Ichinose cũng bắt đầu đi theo.
Cùng nhau, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của mình.
The End.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)