Thế Giới Sau Cái Chết/Chapter 11: Bóng tối đến từ rừng sâuChapter 11: Bóng tối đến từ rừng sâu
20px

Chương 11: Bóng tối đến từ rừng sâu

Cảm giác êm ái và an toàn bảo bọc tâm trí dần rời xa, phó mặc lại cho sự thanh tỉnh quyền chủ động.

Cô mở mắt.

Trần gỗ sồi mơ hồ chậm chạp hiện rõ ràng hơn sau từng cái chớp mắt, từng xoáy vân gỗ cuộn tròn như những con mắt đang nhìn xuống cô đầy giễu cợt. Hơi bụi bặm, mùi mục nát của gỗ lâu ngày dần khuếch tán trong khứu giác, và cái yên lặng của căn nhà gỗ dần ùa vào từng giác quan.

Một hơi thở nặng nề đột nhiên vang lên bên trong không gian yên tĩnh. Từng hơi đều đều mang theo thứ mùi hôi hám của máu tươi và thịt thối. Nó vang lên ngay sát bên tai, từng hơi nóng xuyên qua lớp vải chạm đến gáy khiến Deselm không khỏi rùng mình. Đầu óc trống rỗng nháy mắt vận chuyển nhanh chóng.

Deselm lập tức bật dậy khỏi tại chỗ, ánh mắt nhanh chóng mà dò xét từng ngóc ngách trong căn phòng. Nhưng đáp trả lại trong tầm mắt không có gì ngoài vài đồ vật gia dụng và bộ bàn ghế gỗ, không quái vật, không kẻ đột nhập nào cả.

Chỉ là tiếng thở trầm đục vẫn đâu đó quanh quẩn.

Deselm dần bình tĩnh rồi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cô cúi đầu xuống, để nhìn thấy lồng ngực đang rung lên theo từng nhịp thở không của chính cô. Lớp da thịt loang lổ mỡ trắng và từng thớ cơ không còn nguyên vẹn của chiếc áo đang phập phồng một cách nhịp nhàng. Những bàn tay bám trên vai cổ không còn hơi lạnh lẽo như trước, chúng trở nên ấm áp, từng ngón tay khẽ co bóp khi hơi thở của lớp áo trôi đi.

Khi nhận ra không phải nguy hiểm, Deselm bình thản như chưa có gì xảy ra ngồi lại trên ghế mà kiểm tra lại đồ đạc, sau một hồi phân loại đồ vật. Cô thử đem quyển nhật ký nhét vào trong lớp túi bao tử, miệng túi vốn chỉ nhỏ bằng bàn tay thình lình giãn ra một cách kỳ lạ, sau khi nuốt vào quyển sách lần nữa trở lại kích cỡ ban đầu.

Sau khi xong xuôi mọi việc, Deselm không chút chần chờ bước khỏi nhà, tiến thẳng đến bìa rừng nơi hàng loạt chiếc lá vàng cam thay nhau chảy xuôi xuống thảm lá không bao giờ đổi thay. Deselm vừa đi nhưng cũng thời khắc chú ý môi trường xung quanh, cô cho rằng vẫn cần đối mặt một nguy hiểm thực sự để kiểm tra hứa hẹn của Sylas về tấm áo. 

Không mất quá lâu để cô lần nữa gặp lại thứ khổng lồ đó. Một cơ thể vặn vẹo hình người đang quay lưng với cô, nó sừng sững nơi thảm lá chỉ đứng đó cũng như có áp lực nặng trĩu đặt lên mặt đất, tựa như ngọn tháp thịt nén lại từ nhiều tảng đất sét chắp vá, chỉ là toàn thân thay vì màu nâu đen của đất sét thì nó lại trong suốt mờ ảo như linh hồn, bên trong lẫn lộn vô số chiếc lá khô vàng, cam đan xen chặt chẽ. 

Như nhận thấy ánh mắt của cô, Kẻ Thu Hoạch quay đầu, trên gương mặt không có ngũ quan là từng đường vân đỏ, cam đập theo nhịp tựa mạch máu. Deselm trước tiên ném về phía con quái vật một con dao làm bếp, cơ thể như bóng tối mờ ảo di động trong không gian.

Con dao không chút tác dụng mà xượt ngang qua đầu nó, Deselm theo sau ném ra hai Dây Bẫy Tù Đọng trong thoáng chốc mắc thẳng vào chân Kẻ Thu Hoạch , rắn chắc mà đem hai chân nó cố định. Mà cũng trong lúc đó, Deselm cũng đã ở sau lưng Kẻ Thu Hoạch , tay trái đã cầm chặt Viên Đá Phẫn Nộ , lập tức liền cảm giác có không hết bạo lực muốn phát tiết ra. Tay phải cô nắm chắc ra một cây dao chặt xương, không sai lệch mà chém thẳng vào gáy Kẻ Thu Hoạch.

Keng!

Lực chấn động khủng khiếp làm cả cổ tay cô đều muốn bị trật sang một bên, thứ vừa chặt vào tựa như cũng không phải cơ thể sinh vật mà là một tấm kim loại rắn chắc. Cô không có bất cứ thứ gì có thể xuyên qua lớp da thịt linh hồn của nó, trận chiến này chỉ là một hồi va chạm vô vọng.

Hai sợi dây chỉ kiên trì chưa đến vài giây liền đứt đoạn, Kẻ Thu Hoạch bất chấp mọi lẽ thường xoay cả người về sau, như chiếc giẻ lau bị vắt nước. Bàn tay khô khốc lá cây rất nhanh liền muốn thu hoạch lấy đầu của cô. Một Giọt Lệ Thời Gian bị ném vào lòng bàn tay nó, Deselm thong dong đạp mạnh hai bước thoát khỏi phạm vi đóng băng thời gian, sau đó vừa lùi ra sau thân cây, vừa đếm thời gian.

"Một... Hai... Ba... Bốn..."

Chưa tới mười giây Kẻ Thu Hoạch lần nữa chuyển động, cơ hồ là gấp ba lần thời gian ngưng đọng suy nghĩ của cô. Sau thử nghiệm nhỏ này Deselm cũng liền hiểu rõ ràng Giọt Lệ Thời Gian . Dừng lại thời gian đối với tư duy của cô là gần ba mươi giây, với môi trường thì chưa đến mười giây.

Tiếng gió rít cuồng bạo đập tới, trong khi suy nghĩ thì một bóng đen đã dần lấp đầy tầm nhìn của cô. Ngay sau đó là tiếng rễ cây bật gốc và thân cây vỡ nát khi Kẻ Thu Hoạch lao qua tàn bạo mà xé nát mọi thứ. Dù đã cố tình chỉ để nó sượt qua, Deselm vẫn lập tức bị thô bạo mà hất tung.

Cả cơ thể cô như viên pháo đánh xuyên nhiều thân cây, nhưng kỳ lạ thay chấn động truyền vào cơ thể lại không bao nhiêu. Nhiều lắm chỉ như bị những tấm gỗ mỏng đập vào người. Deselm nhanh chóng điều chỉnh tư thế trên không trung, sau khi đáp đất bằng việc lăn lộn vài lần, cô nhanh chóng đứng dậy. Ném con dao vô dụng sang một bên rồi chạy trốn.

Mục đích thử nghiệm đã đạt tới, cô không cần giằng co vô nghĩa với thứ này. Rồi như nghĩ tới gì đó, Deselm lắc nhẹ cổ tay mà ném ra sau người viên thủy tinh đen, cũng không quay đầu chạy đi.

...

Sau khi rời đi, cô lần nữa tiến sâu vào khu rừng. Từng thân cây nhỏ bé trong lặng lẽ bước xa nhau, những thảm lá dần thưa thớt đi chừa chỗ cho mặt đất nổi lên, sau hồi lâu di chuyển thì khi nhìn lại chỉ thấy từng thân cây khổng lồ vươn cao quá tầm mắt, những cành cây thon dài như tơ nhện che phủ phía trên đầu.

Rồi cô dừng lại khi nhìn thấy một thân hình, trên người khoác chiếc áo da che kín thân thể, trên đầu đội chiếc mũ da, quanh vành mũ thả xuống lớp vải nâu lâu đời, bóng hình lúc này đang đứng lặng lẽ trên một cành cây khô héo của cây đại thụ, có lẽ đây là Kẻ Canh Gác mà Sylas và quyển nhật ký đã nhắc đến.

Deselm nhanh chóng tìm kiếm chiếc đèn lồng mà người trong quyển nhật ký nhắc đến, nhưng những gì thấy trong mắt cũng chỉ là tà áo nâu, từng đường cong họa tiết trên chiếc áo khoác da như những cái miệng cong vênh đang cười nhạo hành vi nực cười của cô khi tìm kiếm một đồ vật không ở bên ngoài. Kẻ Canh Gác đứng tại chỗ chờ đợi như đang suy ngẫm, sau đó từ trong vạt áo dần vươn ra cánh tay phải đang cầm lấy một chiếc đèn dầu cổ, một loại áp lực khổng lồ đột ngột mà đè chặt lên cả không gian khi ánh đèn vừa tỏa ra.

Nó không giống một thứ đồ vật được chế tác bởi sinh mạng mà càng gần sát trông một tạo vật ô uế bị nôn ra từ bụng của con quái vật kim khí cổ xưa. Chiếc đèn dầu chỉ ở đó, tỏa ra một sự hiện diện nặng nề, lạnh lẽo, bóp nghẹt không gian xung quanh nó.

Toàn thân kim loại là thành phẩm từ thứ kim loại tối màu không biết, nó không hề trơn láng hay được đúc khuôn, trông càng giống bị một nghệ nhân điên điêu khắc ra. Cả bề mặt vặn vẹo, sần sùi và lồi lõm tựa như lớp da thịt cháy khét đã trải qua hàng thiên niên kỷ. Vô số đường gân kim loại đen đúa nổi cộm lên, chạy chằng chịt khắp thân đèn những mạng lưới mạch máu đã bị hoại tử và xơ cứng.

Trải dài thân đèn là một sắc đen sâu thẳm của vực sâu, những lốm đốm tụ thành nhiều mảng màu xanh rêu bệnh hoạn và tím bầm như vết tụ máu, tựa như kim loại đang bị một thứ ung thư trong vô hình ăn mòn. Trong bầu chứa dầu, nếu thứ bên trong có thể coi là dầu, lớp kim loại phình to một cách dị dạng, đôi lúc lại hơi phập phồng yếu ớt như một vật sống.

Nơi quai cầm bao phủ lớp rỉ sét dày nặng mang màu nâu xỉn của máu khô trộn với đất chết. Quai cầm không phải hình vòng cung nên có. Nó vặn vẹo đến phi lý. Từng đường nét méo mó không khác những ngón tay gầy guộc của một xác chết cố bám víu, siết chặt lấy thân đèn trong cơn hấp hối vĩnh cửu. 

Không có lớp bảo vệ nào, tầng kính từng ngăn cách ngọn lửa bên trong, đã vỡ vụn từ một quá khứ xa xăm nào đó. Phần kính còn lại thì quỷ dị cong vênh mà cắm lởm chởm xung quanh như hàm răng thú, trên đó vẫn còn bám lấy bụi than đen và một loại chất nhờn bóng lưỡng không rõ.

Ngọn lửa không còn ngăn cách, luôn có những tia lửa nhỏ len lỏi khỏi thân đèn tràn ra ngoài như muốn chạy khỏi cây đèn nhưng cuối cùng vẫn chỉ nằm gần trong bấc đèn. Ánh sáng từ chiếc đèn không phải thứ sẽ soi sáng hi vọng, nó cháy lên nhưng lạnh lẽo, cháy một cách chậm rãi và uể oải. Ánh sáng ám trầm màu xanh xám của tuyệt vọng, đục ngầu như tro tàn xương cốt. 

Từ trong ngọn lửa đó cô không hề thấy một thứ đang cháy. Đó là cái gì đó khác, mà khi nhìn vào nó, thời gian như không quan trọng.

Khi cô nhìn chăm chú.

Khi cô chấp nhận nó.

Khi cô nghe câu hỏi.

"Tồn tại bao giờ một thắc mắc? Ngọn lửa vì sao lại cháy? Quy luật vì sao tại đó, vật chất tại sao tuân theo? Chân Lý có quan trọng không, nếu Vô Lý có thể đem thế giới định hình?"

Vô lý.

Ý tưởng duy nhất vang vọng.

Deselm như con bù nhìn vô vọng, bị kẹt trên một cái ô đất vĩnh viễn không thể thoát ra, đôi mắt không thể rời đi nhìn vào ngọn lửa xanh xám, cô đang thấy được. Một, nhiều thứ, mà cô không hiểu.

Rồi đột nhiên mọi thứ vụt tắt.

Ánh sáng như biến mất hoàn toàn trong một khoảnh khắc. Trong tầm nhìn lần nữa tồn tại sự vật, không có khu rừng lâu đời với hàng cây rơi đầy lá thu, màu cam vàng hỗn tạp vừa rời đi. Bóng tối như thác nước đen ngòm ập xuống.

Những hàng cây xung quanh đã biến thành những cột trụ đen ngòm. Cành cây vươn trên cao tựa cánh tay ma quỷ dài ngoằng rũ bỏ sự sống. Lá cây xum xuê rũ xuống tóc như của người chết che khuất bầu trời. 

Bầu trời chẳng có ngôi sao, bầu trời nằm lặng một hòn trăng. 

Tròn vành vạnh mặt trăng, núp sau mây mù không rõ, màu trăng xanh xám hắt ra sự bí ẩn, trên mặt phủ lớp vải làm từ tầng mây dày đặc, từ nơi cao xa rơi xuống thứ ánh sáng nhợt nhạt, nơi ánh trăng đi qua lạnh lẽo hơn cả gió đêm.

Âm thanh rì rào từ lá cây khô và cành quất cây vào nhau lũ lượt rời đi, để lại chốn không gian yên áng lạ lẫm, nơi từng hơi thở rõ đến được nghe thấy, cô nghe tiếng tim như trống vang bên tai.

Trước mặt vẫn là hình dáng mờ, chân đạp cỏ dại tay cầm đèn cổ, phảng phất là bóng ma. Lẳng lặng đợi cô nhìn.

Kẻ Canh Gác chầm chậm đặt cái đèn lồng xuống đất, chân nhẹ nâng lùi về sau. Chỉ thoáng cái cả người đã chìm vào bóng tối quên lãng. Mà khi vừa thấy hắn lùi lại, cô liền cảm thấy một cảm giác kỳ dị dâng lên, một loại cảm giác hồi hộp xen lẫn bình thản.

Deselm trong thoáng chốc lao lên. Trong đầu không kịp định hình kế hoạch, cô chỉ đơn giản là muốn cắt đứt chuỗi hành động của Kẻ Canh Gác , chỉ như thế cô mới cảm thấy chút an tâm.

Nhưng Kẻ Canh Gác không quan tâm, cơ thể hắn xoay về sau nhẹ nhàng, tan biến vào màn đêm như luồng khói bụi. Deselm chỉ kịp chới với chụp vào khoảng không.

Giờ đây chỉ còn Deselm đứng giữa rừng đen. Dưới chân nằm chiếc đèn cổ bập bùng cháy tỏa sáng màu xanh xám. Mà cô lần nữa chú ý đến cây đèn dưới chân. Cúi xuống nhặt lên cây đèn, cô cẩn thận quan sát ngọn lửa cháy leo lét. Nhìn thẳng vào ngọn lửa cô không khỏi nghi ngờ.

"Sao cảm giác này tựa như ta đã gặp cảnh này một lần rồi, ta có từng quan sát ngọn lửa này sao?"

Nhưng lục lọi trong ký ức thì Deselm cho ra kết quả phủ định, từ trước đến giờ cô chưa từng thấy cây đèn nào dị dạng thế này chứ đừng nói đến ngọn lửa kỳ ảo này. Nhưng kết luận sau, Deselm lại do dự.

"Thật sự không có sao? Tại sao ta cảm giác mình đã nhìn thấy nó rồi. Nhưng từ bao giờ?"

Deselm cưỡng chế chặt đứt suy nghĩ, không còn quan tâm vấn đề này nữa, sau một hồi chậm chạp lấy lại tinh thần, cô cầm lên cây đèn dầu cổ tiến bước vào khu rừng. Giờ cũng không phải lúc để nghĩ xem vấn đề vô bổ này, lúc này cô cần lấy ra tinh thần đối phó khảo nghiệm.

Theo thời gian trôi, ánh sáng yếu ớt dần bị bóng tối hòa tan, xung quanh bóng đêm dần bao trùm tới muốn bóp nghẹt giác quan. 

Mặt trăng xám trên cao sớm đã bị tầng tầng lớp lớp mây mù rách nát nuốt chửng hoàn toàn, không một tia sáng có thể xuyên qua để đi tới mặt đất. Thế giới trong giác quan Deselm dần bị co rút lại, nhỏ bé bao bọc thành một vòng tròn mờ ảo lấy tim đèn xám xanh làm trung tâm. 

Ngước nhìn lên cao, những thân cây khẳng khiu vươn ra, đan vào nhau thành hàng vạn cánh tay xác chết đang rũ xuống. Đám cành lá điêu tàn ấy, gầy guộc và đen đúa, chính là những sự sống vặn vẹo đang chực chờ cô sơ hở để đồng loạt lao xuống, cào xé và chôn vùi cô vào cõi hắc ám vô tận.

Sự tĩnh lặng nơi đây tàn nhẫn hơn bất cứ lúc nào. Không tiếng gió, không tiếng côn trùng, đến cả âm thanh bước chân cũng bị không gian này nuốt chửng. Đây chính là một nấm mồ cổ đại, nơi thời gian đã chết và âm thanh bị chôn vùi cả thiên niên kỷ.

Trong cái im lặng chết chóc đó, tiếng máu chảy trong tai trở càng chói tai, tiếng khớp xương khô khốc va vào nhau lạo xạo. Từng thớ thịt co rút nhịp nhàng, tiếng thở nặng nề, khò khè từ lớp da thịt khoác trên người cũng vọng lại rõ mồn một. Cùng với nhịp tim điên cuồng, đó là chút sinh khí duy nhất còn sót lại, dù đặc quánh mùi thối rữa, càng khiến bầu không khí thêm ngột ngạt.

Bóng tối trước mắt đặc sệt, chảy tràn như nhựa thông. Tầm nhìn cụt lủn, cô chỉ lờ mờ nhận ra vài thân cây phía trước, những bóng ma lầm lũi đang kiên nhẫn đợi chờ hồi kết của một linh hồn lạc lối.

Càng dấn sâu, cảm giác đi trong rừng biến mất, thay vào đó là sự ghê tởm khi len lỏi trong ruột của một con quái vật khổng lồ. Bóng tối xung quanh ép chặt lại thành những bức tường thịt, từ từ co bóp để tiêu hóa kẻ xâm nhập.

Nghiêng đầu nhìn xuống, cô hiểu ra vì sao bước chân mình lại im bặt. Lớp lá mục đen kịt không còn độ giòn của thực vật mà đã hóa thành một thứ bùn nhão nhoẹt. Mỗi bước chân lún sâu xuống thảm đen ấy mang lại cảm giác nhớp nháp, ghê rợn, cứ như cô đang giẫm đạp lên tàn dư nát bét của những cái xác thối rữa từ lâu. Sự bí bách vô hình đè nặng lên vai, bóp nghẹt từng hơi thở khó nhọc.

Vút–

Tiếng rít gió vang vọng xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Deselm lập tức lao nhanh tới phía trước theo bản năng. Quay đầu vừa nhìn, chỉ thấy một thanh gỗ hình trụ được mài nhẵn mịn, thuôn dài phủ màu đen láy. Lúc này đang ghim chặt vào thân cây đúng ngay vị trí cô vừa đứng một tích tắc trước. Thanh gỗ xuyên thẳng thân cây, để lộ ra bên kia thân cây đầu mũi tên cũng mang một màu đen kịt. Phần đuôi tên run lên bần bật, vang vảng tiếng u u của linh hồn đang than khóc.

Tim cô lập tức không thể ngăn cản mà đập loạn xạ, tiếng máu chảy dưới da lập tức ắt đi cả hơi thở của lớp áo choàng da. Deselm nhanh chóng nâng đèn soi về hướng mũi tên bay tới, nhưng đáp lại cô chỉ là những khoảng đen sâu hoắm và những cánh tay cây đung đưa đầy quỷ quyệt. Kẻ Canh Gác không có ở đó. Không có bóng dáng nào cả.

Cô căng thẳng mà chôn chân tại chỗ, chờ đợi cuộc tấn công tiếp theo ùa đến. Một phút. Rồi năm phút. Mười phút trôi qua.

Thời gian lúc này như bị kéo dãn đầy phi lý. Trong sự tĩnh lặng đến gai người, mỗi giây trôi qua trong suy nghĩ đều căng thẳng cực độ, dài đến như cả thế kỷ. Sự lo âu bắt đầu gặm nhấm tâm trí cô, nếu mũi tên bắn ra dồn dập cô vẫn có thể dựa vào nhịp điệu trong đó hoặc dự đoán để phản xạ.

Nhưng cái khoảng lặng lâu dài này càng là giáng đòn chí mạng vào khả năng ứng biến nhanh của cô. Deselm không biết mũi tên tiếp theo sẽ tới sau một bước chân hay sau một khoảng lặng lâu dài nào khác. Nó sẽ nhắm vào tim, mắt hay vào chân? Tất cả đều không biết, cô chỉ có thể bị động mà ứng đối với từng lưỡi dao trong đêm.

Không dám chờ lại tại chỗ, Deselm nhanh chóng chạy đi, đèn dầu đung đưa dữ dội theo mỗi lần rẽ lối, mỗi cú đạp mạnh trên mặt đất bùn nhão, ánh sáng yếu ớt bám lấy bấc đèn rên rỉ không muốn biến mất, con đường sáng rồi lại tối, tâm trí căng thẳng rồi lại nghi ngờ.

Kẻ đó ở đâu? Tại sao mũi tên vẫn chưa đến? Hắn đang chờ ta sụp bẫy hay còn toan tính gì lớn hơn?

Sau một quãng thời gian mà chính cô cũng không thể đong đếm, vẫn không có gì đến sau màn đêm, Deselm dần chậm lại bước chân đi trong sự yên bình giả tạo, khi cảnh giác của cô chỉ vừa chùng nhẹ xuống khi đang suy nghĩ.

Bộp!

Tiếng bàn tay tát mạnh vào nhau đồng loạt vang lên, nửa người trên Deselm không khống chế được mà hơi nghiêng qua một bên bởi một lực đẩy mạnh bạo, có giây lát như thế cô ngừng lại việc thở, đầu cô cứng ngắc nhìn sang bên cạnh, nơi đó hơn có bốn bàn tay đang bấm chặt vào nhau, một mũi tên đen láy bị một bàn tay trong đó cầm chặt lại, chỉ kém khoảng cách một ngón cái là nó thể chạm tới cổ họng cô.

Không tiếng động, giờ đây mũi tên đã biến thành rắn độc, thậm chí ngay cả bản năng của cô đều không thể nhận ra. Deselm chỉ còn có thể mang lấy cảnh giác tiếp tục đi càng xa trong nơi này.

Tâm trí giờ tựa như lồng giam, đem cô treo giữa ngọn lửa nghi ngờ, khi màng sương mang tên hoang mang làm mờ đi lý trí, Deselm đột nhiên cảm thấy bàn tay run rẩy, cô cảm thấy mình đang lạc lối. Không biết phía trước nên đi đến nơi nào, khi nào mới kết thúc con đường dưới chân. Từng con chữ lần mò theo hồi ức xông lên trí não.

"Viên đá, nó có tác dụng định vị tâm trí. Khi ngươi chắc chắn mình lạc trong sương mù hoặc ảo giác, nắm chặt nó để biết mình đang đứng ở đâu."

Bàn tay run rẩy của cô đưa vào trong túi áo, chậm rãi lấy ra một viên đá.

Đá Trầm Tích Ý Chí.

Thời khắc Deselm đem năm ngón tay siết chặt lại, một dòng nước mát mẻ chảy ngược vào tâm trí đang cháy âm ỉ của cô. Tâm trí cô dần ổn định trở lại, lý trí không còn mơ hồ, mà dòng nước chảy từ viên đá cuộn mình giữa tâm trí, thả neo xuống đáy vực để giữ cho con thuyền tinh thần không chao đảo.

Từ trong viên đá, một cảm giác phương hướng mơ hồ truyền tới, cô thấy nó. Một lối đi, một mảnh tơ sợi vô hình vắt ngang qua màn đêm, chiếu rọi linh hồn lạc lối, dẫn đường tới phía trước.

Deselm có thoáng do dự nhưng rồi vẫn đi theo hướng viên đá chỉ dẫn, sự hiện diện của viên đá mang lại cho cô chút an tâm mỏng manh. 

"Đã có lối đi dưới chân, hiện tại ta chỉ cần chú ý những mũi tên kia là đủ."

Mang lấy ý nghĩ này, bước đi của cô nhanh hơn một chút, càng cảnh giác bóng tối xung quanh. Deselm vừa đi vừa quay người cẩn thận quan sát xung quanh, toàn bộ giác quan đều bị thả ra để ứng phó. Cô dồn toàn bộ sự tập trung vào phía trên, nơi một mũi tên sắc lẹm có thể bất kỳ lúc nào tiến tới.

Cũng chính vào lúc đó, khi mà cô quá tập trung vào "phía trên" mà quên mất "phía dưới". Đi theo sợi dây dẫn đường vô hình, gót giày Deselm đạp lên thảm lá mục dày trên con đường đi tới.

Cạch.

Tiếng cơ khí khô khốc, yếu ớt đến tưởng không thể nghe vang lên, nhưng trong không gian yên tĩnh này thì tiếng động đó không khác gì pháo nổ.

Cảm giác rợn tóc gáy chạy dọc sống lưng, đầu óc hoàn toàn không kịp phản ứng. Cũng không cần phải nghĩ, cô giật cả người lùi về phía sau, ngã ngửa ra sau đất một cách thô bạo.

Ngay chỗ đứng vừa nãy của cô lúc này đang bật ra một giàn chông tre vót nhọn hoắt, đen sì, chúng bật mạnh lên từ mặt đất theo phương chéo. Lực bật mạnh đến tạo ra tiếng gió rít rợn người, hất bay cả thảm lá dày lên trên không trung.

Dưới mưa lá bay đầy trời, Deselm từng ngụm thở dốc nằm dưới đất, đối diện với những đầu nhọn chỉ cách mình vài gang tay. Một hình ảnh man rợ bị cô tưởng tượng đến, đó là cô không kịp né tránh, đó là dàn chông xuyên thủng từ bụng đến lồng ngực, triệt để đem cô biến thành một cái xác bị xiên thịt.

Chút an tâm vừa có được từ viên đá lập tức bị phá tan, Deselm cũng nhanh chóng hiểu rõ rồi. Nếu đã là thợ săn thì thứ nổi bật của hắn không bao giờ là săn bắn trực diện, thợ săn càng giỏi ở đặt bẫy và tiêu hao con mồi đến chết.

"Có lẽ ngay từ đầu những mũi tên kia chính là dùng để gây sao nhãng, trong vô hình dẫn dắt ý nghĩ ta rằng mối nguy chính ở đây là mũi tên mà lơ là. Để khi đạp bẫy sẽ đạt tới hiệu quả bất ngờ, đem ta tử hình tại chỗ."

Thâm độc.

Tố chất thần kinh được rèn giũa sau nhiều lần cận kề sự kết thúc giúp cô cưỡng ép trấn tĩnh lại, Deselm lồm cồm bò dậy, phủ đi lớp lá mục trên người. Nhưng lúc này đây đôi chân cũng không có lập tức bước ra. Cô đưa ra một lựa chọn đầy bản năng của một sinh vật khi gặp nguy hiểm. Đứng yên. 

Sau một hồi đánh giá tình hình xác định thật sự không còn nguy hiểm sau. Deselm theo bản năng muốn lật quyển sổ ra để xem có gợi ý gì không nhưng lập tức ngưng lại. Quá nguy hiểm. Không nói đến đọc thì có cái nhắc nhở nào không, hơn nữa có thì còn phải xét tính đúng sai.

Cho dù có thuận lợi tìm tới chỉ dẫn thì khả năng cao là sẽ có mũi tên từ đâu đó hoặc một cái bẫy ập tới, tuy nói cũng có thể là không có gì cả nhưng trong giờ khắc này, tâm trí chỉ cảm thấy xung quanh cũng là nguy cơ, cô không dám đánh cược vào khả năng này.

Sự chú ý của cô đảo loạn quanh môi trường xung quanh, nhìn vào bóng tối, cây cối, tảng đá, lá mục, đá vụn...

Đá vụn?

Một giải pháp dần hình thành trong ý nghĩ cô, bên tay kia vẫn cầm chặt viên đá trầm tích, tay còn lại Deselm vung mạnh Dây Bẫy Tù Đọng ra xung quanh, khéo léo mà thu lại từng hòn đá vụn, sau một hồi thì đã gom lại thành nắm đá trong tay. 

Từng viên một bị cô nhét vào túi áo cho đến khi trong tay đã không còn gì khác. Cô cứ thế lặp lại hành vi thu nhặt đá vụn, mãi đến khi xung quanh không còn gì.

Lấy ra trong một hòn đá to bằng lòng bàn tay, cô ném mạnh về phía trước năm bước chân. Viên đá va chạm vào cái nền lá mềm nhũn rồi đứng lại. Cô cứ thế đứng yên, chờ đợi tiếng kim loại của cơ quan, tiếng rít của dây thừng. 

Không gì cả.

Deselm vẫn không bước tới. Cô tiếp tục ném viên thứ hai sang trái, viên thứ ba sang phải, viên thứ tư ra xa một chút. Năm, sáu, bảy,... hai mươi ba lần ném. Chỉ khi một vùng đất trước mắt rải đầy đá vụn và vẫn im lìm, cô mới dám đặt mũi giày tới phía trước, cơ thể dồn trọng tâm từ tốn và sẵn sàng rụt lại bất cứ lúc nào.

Tốc độ di chuyển của cô lúc này có lẽ không nhanh hơn một con sên già đang bò qua bãi muối là bao. Sự cẩn trọng lúc này đã vượt qua cả thói quen, biến thành căn bệnh u uất trong tâm trí. 

Sau khi thành công đi qua một đoạn nhỏ Deselm lại tiếp tục dùng dây bẫy thu thập lại đá vụn, lại hao phí một thời gian dò đường lâu dài. Cuối cùng cô lại chầm chập cất lên bước đi của những kẻ hành hương đang quỳ lạy trước thần chết, mỗi bước chân đạp đều là đang đánh cược với số phận.

Đi qua. Nhặt lên đá. Ném đá dò đường. Đi qua...

Deselm không chút thiếu kiên nhẫn nào, không khác một con rối đang lặp lại hành động cẩn thận quá mức. Vừa đi, cơ thể cũng không bao giờ dừng di động qua, đầu liên tục quay xung quanh quan sát. Trên trời, dưới đất, trái phải, bốn phương tám hướng đều là cái chết.

Mọi thứ cứ lặp lại nhàm chán, một lần, mười lần, trăm lần, mãi đến cô đã không còn thiết đếm số lần nữa.

Một lúc nào đó, cánh tay vừa vung ra viên đá vụn bỗng cứng đờ. Không có tiếng dây cung bật ra, không có tiếng cơ quan khô khan. Không chút dấu hiệu nào từ môi trường.

Nhưng cô lại nhận ra có gì đó khác biệt, trực giác bị mài bén qua nhiều lần nguy cơ đánh lên chuông kêu tang, đi trước cả bản năng mà gào thét từ bên trong. Bản năng lập tức đáp lại, đầu gối cô lập tức chùng xuống, cả cơ thể vặn mạnh sang bên phải theo một tư thế gần như phi lý, cưỡng ép đem cổ nghiêng tới một góc cực đoan.

Bộp!

Không có tiếng da thịt bị xé toạc, chỉ là tiếng chộp lấy mạnh mẽ vang lên. Một lực khủng khiếp gần như đem cả cơ thể cô ép quỳ xuống đất, cô trước tiên cưỡng ép đem thân thể đứng thẳng, sau đó mới cẩn thận nhìn sang bên cạnh. Một bàn tay khô ngoét từ cổ áo đang vươn lên, cả bàn tay tóm chặt lấy thân mũi tên thẳng đứng, ngăn mũi nhọn của nó chạm tới lớp áo ngoài.

Làm sao có thể?

Deselm ngước nhìn lên phía trên đen ngòm, chỉ có tán cây đen xen không thấy khe hở. Kẻ Canh Gác mang hình người, đi trên đất. Mà mũi tên lại bay thẳng đứng xuống đỉnh đầu cô thế này. Theo lý thuyết. Hắn phải đứng ngay trên đầu, nhưng cành cây mỏng manh này rõ ràng không thể chống đỡ nổi một người đứng, chỉ có thể là kẻ bắn tên đang lơ lửng... hắn biết bay? Có thể sao?

Là cái rừng này không tuân theo không gian ba chiều? Là mũi tên có thể bẻ cong quỹ đạo? Hay vốn dĩ ngay từ đầu chẳng có một Kẻ Canh Gác nào đang bắn ra mũi tên?

Deselm ngắn ngủi cảm thấy không thở nổi, hoảng sợ không ngăn được mà trào dâng. Cô cảm thấy mình không khác gì một con kiến nằm trong hộp kính, và phía trên có một bóng hình khổng lồ đang cầm kim chọc xuống bất kỳ đâu nó muốn.

"Nếu có ngay cả phương vị này cũng có thể công kích ta thì liệu có khi nào, một mũi tên cũng sẽ bắn ngược từ dưới đất lên không?"

Theo suy nghĩ điên rồ nảy ra, cách cô nhìn nhận mặt đất cũng không còn bình thường nữa, giờ đây trong ý nghĩ của cô thì cả không gian đều không đáng tin, nỗi hoài nghi ôm ấp lấy cô nhẹ vỗ về mỗi khi suy nghĩ lóe lên.

Ý tưởng vừa xuất hiện lại bị bác bỏ, suy luận nhìn vừa đúng lại vừa sai. Nghĩ mãi vẫn không ra đáp án, Deselm quyết định cũng không nghĩ nữa, tinh thần lần nữa nhấc lên, đem nỗi sợ dứt khoát gạt bỏ.

Bên cạnh vai bàn tay vẫn đang nắm, khi trước nguy cấp khiến cô không thể chú ý đến mũi tên, lúc này mới cẩn thận quan sát. Deselm gỡ mũi tên ra khỏi bàn tay, nó lạnh lẽo và nặng trịch, đầu mũi tên có vẻ rèn từ một kim loại đen không ánh kim, từng đường nét uốn cong đều sắc bén đến đau mắt.

"Là món đồ tốt."

Cô đem nó nhét vào túi hành trang. Dù không có cung nhưng với lực xuyên phá mạnh thế này thì sẽ có lúc cô dùng đến. Ít nhất thì cũng là một con dao găm thô thiển trong lúc nguy cấp, dù nó chỉ có thể dùng duy nhất đòn đâm.

Quay đầu lần nữa nhìn bàn tay gầy guộc, Deselm nghĩ tới một khả năng. Tấm áo choàng này nếu có thể tự động bảo vệ cô, vậy nó có trí tuệ không? Dù rằng có chút hoang đường. Hơn nữa chúng có lực nắm mạnh thế này thì nó có thể dùng như vũ khí của cô sao?

Deselm kéo ra một bàn tay nằm trên vai, bàn tay xám xịt lập tức liền buông thõng ra. Cô đem một Giọt Lệ Thời Gian đặt trong lòng bàn tay sau đó đem nó nắm lại. Thả tay ra sau, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế nắm chặt giọt lệ.

"Như vầy chắc là có thể."

Nghĩ đi nghĩ lại, vì ổn thỏa cô vẫn là lên tiếng dặn dò áo choàng.

"Đây là Giọt Lệ Thời Gian, nó có thể giúp ta tránh né công kích hiệu quả hơn, khi ta gặp nguy hiểm ngươi liền giúp ta đem nó bóp nát."

Bàn tay như cũ không chút động tĩnh nào. Thấy thế cô cũng không quan tâm nữa, dù sao cũng chỉ là một lần thử nghiệm.

Cuộc hành trình lại tiếp diễn.

Deselm cố gắng đếm thời gian trôi qua, nhưng việc cảnh giác liên tục và dò đường bòn rút tinh thần cô trống rỗng, cô cũng không còn biết đã bao lâu trôi qua. Một tuần? Một tháng? Một năm? Khu rừng dường như ban cho cô sự tỉnh táo vĩnh hằng, vì dù liên tục căng thẳng, kỳ diệu thay tâm trí cô vẫn duy trì ở mức tỉnh táo, thậm chí có thể nói là sung túc. Một tỉnh táo để cảm nhận trọn vẹn nỗi sợ hãi và lo âu nơi đây.

Thói quen ném đá dò đường vẫn không dứt. Chỉ khác là do lâu dài lặp lại cô đã có kinh nghiệm hơn, tốc độ cũng nhanh hơn. Cứ vài quãng đường thì những viên đá lại kích hoạt một cái bẫy chông hoặc làm nổ tung một túi khí độc. Sự hoang tưởng về nguy hiểm lúc này đây lại là một loại phản xạ để sống sót.

Mũi tên đã rất lâu chưa từng xuất hiện, có vẻ như đã rời đi và để mặc cô vật lộn với khu rừng. Nhưng chưa phút giây nào cô lơ là, những mũi tên trước đó cũng đều là như thế xuất hiện, chỉ chờ đợi cô mất cảnh giác.

Cô tiến đến trước bãi lá mục và ẩm ướt. Như thường lệ ném hết nắm đá trong tay ra. Những viên đá ghim nửa mình trong đất mềm. Không có gì xảy ra. Cô ném thêm vài lần nữa, mạnh hơn. Vẫn im lìm. An toàn.

Deselm bước chân trái lên mặt đất, lại bước tiếp chân phải. Một bước, rồi hai bước, vẫn không có gì.

Nhưng khi lần nữa trọng tâm cô vừa chuyểm dồn vào chân trái...

Sụp. Mặt đất đang sụp.

Mặt đất dưới chân cô, bao gồm cả chỗ những viên đá đang nằm đồng loạt sụp xuống. Nó không phải loại sụp xuống do đạp gãy cành cây chống đỡ, cũng không phải do đạp phải ván lật mà rơi xuống, mà là biến mất, như thể mặt đất nơi đó chưa từng tồn tại.

Răng rắc!

Thủy tinh vỡ vụn, thế giới ngưng đọng.

Những viên đá dò đường rơi trước cô dừng lại giữa không trung. Cơ thể cô thì đang rơi tự do, lơ lửng giữa miệng hố. Đèn dầu cổ tán phát ánh sáng xanh xám lạnh lẽo trên vách hố xung quanh. Bên dưới như cũ là bóng tối không đáy, vực thẳm vô tận như mời gọi khách lạ.

Lợi dụng chỉ có gần mười giây ngưng đọng quý giá, cô đạp lên trên không khí đang đông cứng lại, mượn lấy một loại lực vốn không tồn tại vọt lên trên, nhảy khỏi cái hố rồi lăn tròn một vòng ra ngoài.

Thời gian có vẻ đang trôi trở lại. Nhưng môi trường cũng lại sẽ không nói ra. Deselm quay lại nhìn cái miệng hố sâu hoắm, nơi cô rõ ràng đã dò đường kỹ càng. Cảm xúc của cô đan xen giữa bất ngờ và hoài nghi.

"Đúng như ta đoán, nếu tấm áo này là sinh vật sống thì nó cũng khả nâng cao sẽ có trí tuệ."

Đây không thể nghi ngờ là một niềm vui ngoài ý muốn. Deselm cảm giác hành trình về sau sẽ nhẹ nhõm hơn chút, mặc dù cô không biết trí tuệ nó cao đến đâu nhưng chỉ bằng hành động ban nãy thì vẫn có khá nhiều cách để tận dụng những bàn tay này.

Nhưng niềm vui cũng không đại biểu bây giờ liền có thể thả lỏng. Cô nhanh chóng xem xét cái hố, xung quanh không có dấu hiệu bị đào bới hay ngụy trang nào, đơn giản là nơi này vô căn cứ bị lụt xuống một cái hố tròn.

Mà theo phát hiện này, một sự thật tàn khốc dần hiện rõ trong đầu cô. Rằng đây cũng là một cái bẫy.

Những lần trước cô cũng không phải chưa từng gặp bẫy hố, chỉ là lực ném của cô vẫn đủ mạnh để làm chúng lộ ra, mà lần này thì cho dù có làm thế nào thì cũng không khác đang ném trên mặt đất bình thường, cách cái bẫy kích hoạt càng là không tuân theo bất kỳ quy luật nào. Nói cách khác, cái bẫy này được thiết kế dành cho Cô. Hơn hết là... nó là đặc biệt xuất hiện vì cô đã trì hoãn quá lâu để dò đường.

"Không thể đứng yên sao..."

Deselm lẩm bẩm, trong đầu vẫn tại nghĩ đối sách. Tay vẫn không quên lần nữa đem một giọt lệ giao cho bàn tay bên vai.

Cánh rừng này không chừa chỗ cho sự chần chừ. Mũi tên trên trời ép cô cúi đầu, hố bẫy ép cô không thể đứng yên và bóng tối phai mờ đường sống.

Cô đang bị lùa. Như một con mồi bị chó săn lùa vào hố chết. Mọi sự cẩn trọng, cách làm tự cho là đúng của cô đều vô dụng, mọi mưu tính và cố gắng đều nằm trong đoán trước của gã thợ săn vô hình kia.

Deselm không có dư thừa phản ứng mà là bình thản tiếp tục hành trình trong rừng sâu, lặp lại ném đá, dò đường và quan sát xung quanh. Chỉ là đôi lúc có hơi chăm chú vào những thân cây xung quanh, hai bàn tay trên vai bị cô nới lỏng ngửa ra sau, mà đèn dầu cùng đá trầm tích không biết khi nào đã bị cô trong yên lặng nhét cho hai bàn tay đó cầm.

Deselm chăm chú quan sát xung quanh, để rồi chờ đến khi đi tới một gốc cổ thụ to lớn thì cô lập tức hành động. Cô lao tới mỏm đá cao bên cạnh cây, chốc lát liền leo lên sau đó lại đạp mạnh để nhảy tới trên thân cây, cùng lúc đó tay phải ném mạnh ra dây bẫy thẳng lên cao, dây bẫy nhìn ngắn gọn thoáng liền dài ra, thoáng chốc bám chặt vào vào lớp vỏ xù xì của cây.

Deselm dựa vào dây bẫy làm điểm tựa, như người đi trên đất bằng mà chạy lên cây, tay phát lực mạnh mẽ kéo dây về trong khi chân thì nhanh nhẹn chạy tới, chỉ chưa tới chục giây đã chạy tới trên cao, khi tầm nhìn chạm tới cành cây trên cao cô một tay thu lại dây bẫy, tay còn lại ném mạnh thêm một dây bẫy lên. Dây bẫy vô hình lặp tức dính chặt vào một điểm trên cành cây, cô lặp lại thao tác cũ nhanh chóng chạy lên. Mà rất nhanh cô đã đến gần thân cây, tay trái bám lên trên cành cây to lớn vững chắc nhưng khi cô vừa định kéo cả người lên thì cơ thể lại chùng xuống một khoảng cách.

Rắc!

Cành cây to bằng thân người đột ngột gãy lìa một cách yếu ớt, một cái cành cây nhìn như vững chắc lại lấy độ mềm của một cái bánh xốp mà vỡ vụn. Cùng lúc đó, Deselm thấy một cái bóng đen rậm rạp đẩy ra hàng lá rậm rạp mà phóng đại dần trong mắt cô. Mang theo hồi gió áp lực đay nghiến thính giác.

Một khối đá tảng.

Bản năng sinh tồn lúc này đến chậm rít lên. Cô buông tay, chân đạp mạnh vào thân cây cổ thụ, đẩy cơ thể hết sức rời xa thứ trước mắt. Mà theo đó cô cũng như một mũi tên cong vênh rơi xuống. Cô cẩn trọng móc ra trong túi một viên thủy tinh rồi nắm chặt trong tay, sau đó mới điều chỉnh lại cơ thể đem bàn chân làm điểm tiếp đất, mà khi chỉ còn cách mặt đất trong vài giây thì Deselm bóp nát viên thủy tinh trong tay.

Răng rắc!

Thời gian ngưng nghẹn nháy mắt, cảm giác bị rơi thẳng xuống biến mất khỏi cô, mà khi nó trôi lần nữa. Cơ thể cô đã cách không xa mặt đất, lực kéo mới lại đến nhưng Deselm cũng không đoái hoài tới. Vững chắc đem hai chân duỗi thẳng làm cơ thể cô như cây đinh đóng thẳng vào mặt đất làm cả bàn chân đều chôn bên dưới.

Rầm!!!

Đá tảng khổng lồ nện lún của đất đá xung quanh, nghiền nát cành cây gãy và lún sâu hơn cả cơ thể người xuống. Đất đá bắn tung tóe khắp nơi, cô cũng không thoát khỏi mà dính phải một khối bùn vào nửa thân trên, may mắn rằng nó không lớn lắm cũng không có đá tảng bên trong.

Deselm chật vật đem chân nhấc khỏi bãi đất đen dưới chân, đem bùn trên người dọn đi sau, cô đi tới gần đá tảng quan sát, chỉ thấy đống đất đá nát bét vung vãi xung quanh, ở trung tâm nằm một cái hố nông, rộng không kém cái bẫy hố khi trước.

Lập tức cô lại chạy đi, cô muốn thử lại. Chạy sang một thân cây cách đó khá xa. Vừa chạm tay vào thì một thanh giáo phóng vù ra từ hốc cây làm cô phải lăn lộn tránh đi. Lại chạy sang một thân cây bên cạnh, còn chưa chạm tay vào thì một mũi tên lại sượt qua trước mắt cô.

Cô hiểu rồi, không có đường trốn. Trên cây, dưới đất, bầu trời, mặt đất đều là tuyệt lộ, đứng yên là gia tốc đi đến hồi kết. Chỉ còn một khả năng duy nhất là đi tới phía trước nhưng cũng chỉ là kéo dài hơi tàn.

Deselm bò dậy, đem bụi đất trên áo phủi đi, tay trái lần nữa cầm lên viên đá trầm tích, một tia sáng mờ nhạt hiện lên trong đầu kêu gọi con đường. Cô tiếp tục đi.

Đoạn đường tiếp theo vẫn là một hồi đoán tìm bẫy đầy ác ý, các loại bẫy đôi khi cũng không còn chờ cô thăm dò mà sẽ chủ động phóng ra, điều này không thể nghi ngờ là ép cô vào thế bị động dù rằng cái bẫy đó không chạm tới cô.

Đôi lúc mũi tên như vị khách quen đi ngang qua muốn xẻ thịt cô, đôi lúc là một sợi thòng lọng bất ngờ rơi tới trước chóp mũi rồi lại lập tức kéo lên cao. Nếu không phải cực độ chú ý thì rất nhiều lần cô đã bị treo cổ.

Chúng xuất hiện lâu dài nhưng tuần tự, chỉ một thứ mỗi lần, một cái bẫy, một mũi tên. Mà tất cả như đang truyền tải một thông điệp tới cô: "Cứ giãy giụa đi, ta luôn ở đây. Cứ thỏa thích chạy trốn, cứ ấp ủ niềm hy vọng nực cười của ngươi đi."

Cô không còn biết rõ khi nào bản thân bắt đầu lết thay vì đi bộ như thường nữa, tâm trí bị giày vò đến kiệt quệ dù cơ thể không biết mệt. Từng cái nhìn và từng bước đi không giờ khắc nào không bào mòn từng sợi thần kinh căng thẳng của cô.

Để rồi khi cô cúi xuống trong lúc đi qua một canh cây thấp, cô vô tình liếc mắt nhìn đến chiếc đèn trên tay. Cả cơ thể cũng vào lúc đó cũng như rơi vào hầm băng.

Ngọn lửa xám xanh, thứ duy nhất bảo vệ cô khỏi sự nuốt chửng của bóng đêm, đang nhỏ dần. Mức dầu trong bình chứa hoặc thứ gì đó tương tự đã sắp cạn đáy.

Cổ tay cô lắc nhẹ. Chiếc đèn đung đưa theo vang ra iếng lách cách yếu ớt. Bóng tối xung quanh dường như nhận chiếc đèn yếu đi, chúng bắt đầu trườn tới gần hơn, há những cái miệng vô hình chờ đợi khoảnh khắc ngọn đèn tắt lịm.

Deselm quay đầu đối mặt với chúng, bóng tối đến từ rừng sâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...