Thế Giới Sau Cái Chết/Chapter 12: Thất bại chỉ là hoài nghi của trái timChapter 12: Thất bại chỉ là hoài nghi của trái tim
20px

Chương 12: Thất bại chỉ là hoài nghi của trái tim

Đau.

Đây là cảm giác đã bao lâu cô không cảm nhận đến rồi?

Ý thức tan rã của cô nhanh chóng tụ lại, cái đầu đang mải nhìn theo hướng mũi tên đính chặt trong thân cây máy móc mà cúi xuống. Trong cảm nhận của cô, dưới chân mình vừa đạp một lùm cỏ khô hơi nhô lên.

Nhưng giờ nhìn tới chỉ thấy một cái bẫy gấu đen sì và rỉ sét, ba hàng răng méo mó của nó ngoạm chặt lấy chân của cô. Cơn đau vặn xoắn tri giác đến méo mó, hàng chục chiếc răng nanh kim loại đóng sâu qua vải thô thẳng đến thịt, cô thậm chí nghe đến tiếng rắc tàn bạo của xương chân không chịu nổi vang lên. Nỗi đau rên rỉ tựa như trong hệ thần kinh bị rót vào bình mực tím loang lổ, nhuộm đem cả tâm trí bằng màu mực lạnh lẽo.

"Vẫn là đạp bẫy rồi sao..."

Deselm khô khan nghĩ đến, cô đã quá mệt mỏi để cảm thấy kinh hoàng, thậm chí tuyệt vọng không mảy may chạm đến cô.

Rột... Rột...

Cơ quan bên trong bẫy gấu xoay chuyển từng hồi hoang dại, tầng răng kim loại bên dưới cơ quan dần xoay tròn theo lò xo nhún nhảy.

Vết thương lập tức bị nong rộng, ngay lập tức cả tảng thịt cổ chân đều bị lóc sạch sẽ, lộ ra vài đường gân đứt gãy và màu đỏ pha trắng đến từ máu và xương. Deselm không còn gào nổi mà khuỵu xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, khu rừng như mở ra cái miệng chết chóc để nuốt chửng con mồi. Không gian yên tĩnh bị khủng bố bởi vô số âm vang xé gió.

Vút!– Vút!– Vút!– Vút!–

Hàng chục mũi tên đồng loạt ào tới từ mọi hướng, chúng không trêu ngươi nữa. Lần này tất cả mang theo sự thô bạo và điên cuồng hướng đến như muốn băm vằm cô ra.

Deselm vừa định đưa tay che chở đầu thì Áo Choàng Phàm Ăn đã trước tiên bung ra, bao trùm đầu và nửa thân trên của cô. Mũi tên cắm phập phập vào lớp áo da liên tục nhưng cũng không thể xuyên thủng.

Không do dự, cô lập tức đưa tay muốn thô bạo gỡ bẫy gấu ra. Nhưng dưới chân lúc này lại cảm giác trống rỗng, mặt đất biến mất.

Deselm khó nhọc bóp nát Giọt Lệ Thời Gian trong tay, cái chân lành lặn còn lại đạp mạnh vào không khí thoát khỏi hố chết, cả người và cái bẫy gấu nặng trịnh cùng nhảy vọt khỏi hố sâu. Lưng cô nặng nề đập trên đất lạnh, hơi thở chưa đứt thì một cơn gió điên lao tới ngay trước mặt.

Thứ dần to lớn trong tầm nhìn là tấm ván gỗ khổng lồ, cắm đầy gai nhọn và tẩm thứ dịch xanh lè nhầy nhụa, khi này đang lao thẳng vào mặt cô theo quỹ đạo vòng cung. Thân cây dẻo nối đằng sau bị bẻ cong hết cỡ tạo thành một cú tát tử thần.

Răng rắc!

Thủy tinh ngân vang, tấm ván gai dừng lại khi cách lớp vải mặt của cô chỉ còn một đốt ngón tay, dịch lỏng xanh lá phản chiếu lớp vải che đầu cùng chi chít mũi tên cắm trên áo da.

Hơn chục Dây Bẫy Tù Đọng bị cô thô thiển ném ra cành cây ngoài xa, cả hai tay gồng đến đau nhức kéo cả cơ thể lết nhanh ra xa bên ngoài.

Nhưng khi chỉ rời đi vừa đủ thoát khỏi ván gai thì Giọt Lệ Thời Gian lại sớm kết thúc.

Ầm một tiếng, tấm ván gai đập mạnh mặt đất ngay cạnh đôi chân cô. Cùng lúc đó, hố sụt mở rộng, từ trên cao rơi xuống cơn mưa mũi giáo và đá tảng hành quyết.

Cuộc săn đuổi bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Cô cắm đầu lao đi như con thú bị thương, trong lúc chạy trốn để lại vệt máu dài ngoằn trên đất do kéo lê cái bẫy gấu. Khu rừng không hề khoan dung.

Phía trước chờ đợi cô là hàng chục, hàng trăm sợi dây thòng lọng làm từ dây leo ngụy trang. Trong tầm nhìn tất cả đều là thòng lọng, vừa né dây này thì cái tiếp theo đã chờ sẵn trước mặt chờ cô tự lao đầu vào.

Deselm liên tục vung tay ném ra dây bẫy, thủy tinh không so đo số lượng bị tiêu hao liên tục, từng cây dao làm bếp vừa bị cô cầm lên tay cắt đi dây thòng lọng thì nháy mắt sau liền bị bỏ lại trên đất.

Máu không ngừng chảy, ý nghĩ cô bắt đầu mù mịt khi cơn đau không những không giảm mà còn tăng lên. Cảm giác một bên chân dần tê rần, nóng ran rát làm tâm trí cô phải vật lộn mà giành giật từng giây tỉnh táo để không ngất đi.

"Độc... là độc..."

Deselm thở từng hơi nặng nhọc, bước chân cô tập tễnh loạn xạ. Khi né khỏi một viên đá phóng ngang đầu sau, chân trái cô đạp chân phải té ngã tại chỗ. Deselm liên tiếp bóp nát hơn mười Giọt Lệ Thời Gian lần nữa đứng vững.

Ngay trong cơn hỗn loạn điên rồ cô dần nhận ra một sự thật bết bát.

Những mũi tên đó đang nhắm vào chiếc đèn lồng.

Choang! Mũi tên đen sượt qua làm nứt vỡ một góc kính đèn, ngọn lửa theo đó chao đảo dữ dội. Ngọn lửa vốn đã nhỏ yếu nay càng chỉ còn lốm đốm chiếu được quanh người cô.

Đôi tay run rẩy nhanh chóng che lại thân đèn, thậm chí cô bắt đầu dùng cả thân người che chắn nó.

Phập!

Mũi tên xuyên qua vai trái. Deselm cố không phân tâm chuyên chú bảo hộ lấy ánh đèn le lói, tốc độ di chuyển của cô cứ thế chậm lại rõ rệt. Bẫy rập như bầy châu chấu gặm nhấm ùa đến. Chông tre dưới đất, lưới gai trên trời, búa tạ từ thân cây, thòng lọng từ cành cây.

Cô như một con mồi sắp chết điên cuồng lao đi cho đến tận cùng. Nhưng cuối con đường lại chỉ có vách đá cao lại che chắn toàn bộ hi vọng của cô, không còn đường đi, mưa bẫy và cung tên cứ thế dí sát đổ ập xuống.

Đứng trước đợt sóng bẫy dày đặc, cơ thể cô dần tê liệt, cảm giác tê dại đến tuyệt vọng lan tỏa khắp cơ thể lẫn tư duy. Tầm nhìn dần mờ nhòe đi, dù ý chí vẫn như rễ cây bám trụ nhưng ý nghĩ cô đều không còn bình tĩnh nổi nữa.

"Không! không! không! không!"

"Chưa thể kết thúc, không phải lúc này, ta chưa thể! Ta không được! Ta không cho phép mình ngã xuống!"

"Đứng dậy... đứng dậy, tiếp tục,... ta vẫn có thể tiếp tục."

"Làm gì có độc, chỉ là lừa dối, chỉ là tư duy của ta lừa dối. Cơ bắp ta vẫn hoạt động, trái tim này vẫn đập. Ta vẫn có thể. Vẫn có thể... haha, vẫn có thể..."

Deselm mặc kệ cơn mê man tuôn trào, mặc cho sự kiệt quệ đỉnh điểm, bỏ qua cả những nỗi đau đã chết lặng.

Ba mươi mũi tên cùng lúc phóng ra phong tỏa mọi đường chạy. Bóng đen dưới chân dần phóng đại báo hiệu cho một viên đá khổng lồ sắp đè bẹp cô.

Năm mũi tên không sai lệch đính năm nhát trên lưng cô. Deselm oằn mình đứng dậy, chưa kịp có động tác thì liền thấy một thanh giáo bay tới.

Nhìn ngọn giáo tẩm dịch tím đang lao tới bên hông, máu cô như sôi lên, đầu óc tối mịt đi, không khí xung quanh cô đột ngột ngưng trệ một chốc, cả cơ thể cô như một con thú dại nhào lên, một cánh tay vung ra đập văng gãy ngọn giáo sang một bên.

Hai tay luồn nhanh vào từ túi đồ rồi vung ra. Tất cả dây nhợ, dây thừng và Dây Bẫy Tù Đọng đồng loạt bị ném ra xung quanh, đồng loạt nối thành một tấm mạng lưới tạm thời cản đi mối nguy tầng thấp.

Cô cúi gập người xuống, đầy tàn nhẫn quả quyết lấy ra thanh dao chặt thịt, tay trái đè chặt phần chân dính bẫy gấu, tay còn lại vung chặt liên tục lên chính chân phải bản thân, chỉ vài chục nhát chặt liền đem phần xương chân vốn lỏng lẻo do bẫy gấu chặt rụng đi.

Phập! Phập! Phập!

Những mũi tên đen lọt lưới cũng không vì cô điên lên liền dừng lại, chúng xuyên qua tấm mạng lưới, đâm xuyên cả áo da. Áo Choàng Phàm Ăn oằn oại kêu rên, từng thớ thịt của nó đang bị xé toạc, dù vậy nó vẫn cố sức che chắn, gáy và đầu và phần giữa lưng cô. Nhưng dưới áp lực mũi tên thì vẫn có ba mũi tên xé rách lớp thịt mỡ bảo hộ cắm sâu vào lưng và đùi cô.

Máu bắn tung tóe từ cái chân cụt nhuộm đẫm cả đám cỏ dưới chân.

Deselm không quan tâm. Cô dùng cả hai tay bấu lên đất liên tục bò nhanh đi.

Ngay sau đó, một tảng đá khổng lồ rơi ngay vào chỗ cô vừa ngồi, đè nát cái bẫy gấu cùng đống dây nhợ thành sắt vụn.

Cô không quay đầu, cứ chạy, chạy cho đến khi tiếng gió rít không còn ở bên tai, chạy đến khi không còn tiếng dây cót từ bẫy rập.

Cô vẫn chạy, chạy không cần biết gì khác, không quan tâm chân cụt rồi thì chạy làm sao, không để ý cả việc thân xác lẫn lý trí quằn quại. Cô cứ chạy, như kẻ điên lao mình trong màn đêm tối cùng chiếc đèn lồng yếu ớt.

Xung quanh trở lại sự tĩnh lặng vốn có của nó.

Cô mệt mỏi ngã nằm dưới một gốc cây cổ thụ, cơ thể đã sớm chẳng còn tri giác. Tình trạng cô rất nát vụn, nhưng ít nhất... cô vẫn còn tại.

Deselm xoay người nhìn xuống bên chân phải. Máu vẫn tuôn xối xả một cách vô lý, miệng vết thương thì đen xì vì hoại tử và độc, xương trắng lộ ra thậm chí có khuynh hướng ngả sang màu xám đen. Cô xé một phần vải thừa trong túi ra băng bó. Vừa định băng lại chân thì cô chạm đến một thứ mềm nhũn, là vạt trước của Áo Choàng Phàm Ăn.

Lúc này nó thảm hại không khác gì cô. Tấm áo da thủng lỗ trống do hơn trăm vết tên bắn, rách bươm như tổ ong, nhiều cánh tay xác chết bị đứt lìa. Nhưng nó vẫn sống.

Phần thịt ở vạt áo trước, nơi lúc này dày dặn nhất hơi run rẩy, co giật một hồi rồi co rút lại, cuối cùng... rụng ra một tảng thịt tươi. Tảng thịt sống đó rơi xuống ngay vết thương ở chân cô, nó tựa như con đỉa tìm được mồi, tảng thịt dần lộ ra hàm răng lởm chởm rồi ấn chặt vào phần chân cụt đang chảy máu.

Cô không hiểu lắm nó đang làm gì, chỉ thấy sau một lúc thì những vết đen, tím tái bên chân đã mất, từ phần cụt mọc ngược ra một cái chân... Nói đúng hơn là một mảng thịt vặn vẹo, bàn chân của cô cứ như thế mọc lại.

Ngay lúc cô còn đang kỳ lạ nhìn xem bàn chân mới, một mũi tên đen láy đã lặng yên không tiếng động lao nhanh tới gáy của cô, ngay cả áo da cũng chẳng phản ứng tới.

Chỉ thấy cơ thể tự động dời nhẹ sang một bên, mũi tên bay sát ngay mép áo cô rồi cắm mạnh trên đất. Deselm không hoảng loạn cũng không bất ngờ, cô cảm giác đây là điều tự nhiên, giống như không cần cô quan tâm thì cơ thể vẫn tự thở. Một cảm giác hiểu biết khó hiểu dâng lên trong đầu cô, Deselm như hiểu gì đó nhưng nghĩ kĩ thì vẫn chả hiểu gì.

Cô nhàn nhạt lắc đầu xua đi nghi hoặc, câu hỏi đối với chốn quái thai này thực sự nhiều lắm, nếu mỗi cái cô đều chăm chú mọi cách tìm lời giải thích thì không biết sẽ đến khi nào. Cô để ý nghĩ trống rỗng, không quan tâm có nguy hiểm gì nữa không, quá mệt mỏi.

Trong lúc thả không đầu óc, cơn tê liệt không tri giác đã rời đi, mang trở lại một cơn đau buốt óc dịu nhẹ, cuối cùng lại chậm rãi chuyển biến thành cảm giác tê dại và mát lạnh.

Deselm nhẹ sờ lên phần thịt áo ở vai, chờ đợi hồi lâu cuối cùng vẫn không nói gì. Cô ngả đầu ra nằm trên đất, nhìn bóng tối đen láy không lối ra.

Không biết thời gian. Cô ngồi dậy, rời đi cùng ánh sáng không đủ chiếu quá thân người. Trong tay bất giác đã cầm lên Đá Trầm Tích Ý Chí , một con đường sáng dần hiện rõ trong tâm trí.

...

Deselm lần nữa từ cơn mê man vô tận tỉnh lại khi né một bẫy chông, tầm nhìn cô dời xuống ngọn đèn dầu từng là vầng sáng che chở an toàn, giờ đây nó đang cố bỏ ra những nhịp thở cuối cùng. Từ ban đầu, ánh sáng còn đủ rộng để hắt lên những thân cây vặn vẹo hình người đang nhảy múa. Nhưng giờ đây theo mỗi lần cô nhận thức lại thực tại này, vòng tròn ấy dần nhỏ lại, chỉ còn bao bọc lấy vạt áo choàng rách nát của cô. Một lúc sau, thực tại biến mất, chỉ còn là ánh sáng thấp thoáng, run rẩy bao quanh trên găng tay đang nắm chặt lấy bầu đèn.

Chiếc đèn dầu cổ chiếu ra màu xanh xám lạc lõng với môi trường xung quanh, hiện ra giữa bóng đêm như thể đó là thứ duy nhất còn tồn tại trong vũ trụ này.

Cô di chuyển không còn nhờ vào đôi mắt nữa, giờ đây cô thấy mà như mù. Cô biết hai mắt mình vẫn mở, cũng cảm giác đến tia sáng yếu từ bấc đèn chỉ là thứ truyền đến trong đầu chỉ là màu sắc đơn giản, không có hình ảnh. Bóng tối đã lấy đi thị giác của cô, thế giới quanh cô giờ chỉ còn là bức tường đen hở một tia sáng xanh xám. Dù vậy, trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của thị giác, một loại thị giác khác dần nổi lên.

Cô không nhìn thấy mũi tên đang lao tới, cô nhìn thấy mũi tên đang lao tới. Cảm giác này rất kỳ diệu, đến nỗi cô không nghĩ ra bất kỳ câu từ nào để diễn tả nó, không phải cảm, ngửi hay nghe mà chính xác là " nhìn ".

Cô không nhìn thấy hố sâu dưới chân

nhìn thấy hố sâu dưới chân.

Cô không hiểu nỗi ra sao, cô không tài nào biết được đây là chuyện gì. Cô chỉ đơn giản là nhìn thấy.

Mỗi bước chân của cô lúc này chuẩn xác tới mức đáng sợ. Cô lần nữa nghiêng người né tránh mũi tên trong yên lặng. Cô bước nhanh qua mặt đất, một ngọn giáo đâm ra từ mặt đất lại chỉ có thể đụng sát gót chân cô. Đôi mắt không còn quan trọng nữa, giờ đây cô đang di chuyển bằng thứ bản năng thuần túy của một con mồi đã bị dồn vào đường cùng.

Viên Đá Trầm Tích Ý Chí trên tay cô lại bắt đầu rung động. Từ trong khối đá, giọng nói của Sylas vang lên, hơi ồm ồm nhưng run rẩy như một người cha đang đứng bên bờ vực thẳm nhìn đứa con mình chới với, xưng hô không biết từ lúc nào đã chuyển từ "ngươi" sang "cô".

"Deselm nghe ta, ta biết cô nghi ngờ ta nhưng một lần này thôi, hãy nghe ta. Cô đang thực sự đi vào vùng lõi của sự mục rỗng. Đừng tin vào cảm giác của mình nữa, cái cảm giác chết tiệt đó là của tên Thợ Săn đang đánh lừa cô đấy! Nó vẫn cần một thời gian nữa để hòa nhập với tâm trí để trở thành giác quan của cô."

Deselm vẫn yên lặng, đôi chân bước theo một nhịp đập riêng rẽ, không hề đi theo hướng ánh sáng mà viên đá vạch ra trong đầu.

Thấy cô giả vờ như không nghe thấy, giọng nói Sylas cấp bách hơn, khẩn thiết bên trong bao hàm lo lắng và không hiểu nổi.

"Bên trái! Mau! Nhanh! Ta biết là cô có thể thấy được ánh sáng đó!"

"Bên đó là Hồ Tri Giác ta vô tình tạo ra trong khi chạy trốn trước kia. Chỉ cần rẽ vào đó ta có thể giúp cô phục hồi, thậm chí là thắp lại cây đèn này!"

Deselm như cũ không nghe khuyên, bước chân như trước kiên định đạp lên lá mục, né qua bẫy gấu nhô lên dưới tán lá.

"Phải để ta nói bao nhiêu lần cô mới chịu hiểu đây? Đừng bướng bỉnh nữa Deselm... khó khăn lắm ta mới gặp được người khác giống mình sau không biết bao nhiêu lâu ở chỗ này... đừng bị lừa nữa, cô không cần phải gục ngã lúc này, theo cái cách oan ức như thế này"

Trong bóng tối đặc quánh, Deselm không chỉ đang chiến đấu với những cái bẫy của khu rừng, cô đang chiến đấu với chính sự tỉnh táo của mình.

Ban đầu, giọng nói của Sylas là điểm tựa duy nhất. Giữa hư vô, thực tại của cô chỉ còn là âm vang kinh dị nhưng an toàn đến từ hắn. Cô tin hắn, tựa như đồng loại gặp mặt, những người cùng chung cảnh ngộ gặp nhau, như một kẻ sắp chết đuối tin vào sợi dây thừng duy nhất. Sylas bảo cô rẽ, cô rẽ. Hắn bảo cô dừng, cô dừng. Khi ấy, ánh sáng từ viên đá trong mắt cô là cứu cánh, là sự thật hiển nhiên.

Nhưng rồi, một sự bất ổn bắt đầu nảy sinh.

Càng tiến theo con đường ánh sáng ấy, một tiếng còi báo động vô thanh vang lên trong tủy xương cô. Sylas bảo: "Bên trái", nhưng khi Deselm hơi nghiêng người về phía đó, da gà cô nổi lên từng cơn, một bên cảm giác lạnh lẽo như thể đang bước vào miệng một loài thú khổng lồ, một bên khác cảm giác lại là an toàn như đang đi về tới nhà.

Ngược lại, phía bóng tối mịt mùng bỏ lại sau lưng cho cô một cảm giác kỳ lạ, nó vô cùng khả nghi và tràn đầy không biết nhưng nó chân thật. Cô không cảm nhận an toàn nhưng cũng không thấy chút nguy cơ nào từ chúng.

Nhớ đến lời cảnh báo từ quyển sổ... đừng tin Sylas, cảm giác bất an khi rẽ ngoặt theo ánh sáng... cô cất bước về một hướng vô định khác, không đi theo ánh sáng nữa.

Mỗi bước đi là một cuộc hành hình về tâm lý. Cô run rẩy giữ chặt ngọn đèn dầu cổ. Cô không hiểu. Tại sao một người đã đồng hành, vô điều kiện bảo vệ cô như Sylas lại có thể sai? Cho dù theo lý trí để nói thì cũng không nói rõ được, muốn hại cô cũng không đến phải tại lúc này. Về tình về lý Sylas đều là đang toàn lực giúp đỡ cô thoát khỏi nơi này, mà cô thậm chí cái giá gì đều chưa bỏ ra.

Nghe tiếng hắn hơi nâng cao đi vì lo lắng: "Deselm, dừng lại mau! cô đang đi vào chỗ chết đấy!"

Lòng cô hơi hồi hộp. Sự chân thành trong giọng nói đó không thể là giả. Nó quan tâm, nó chứa đựng cả sự tuyệt vọng của một người bạn không muốn mất đi đồng bạn, nó có thể xen lẫn giữa lợi ích và có phần giả dối nhưng tuyệt đối có sự chân thành bên trong.

Cô bắt đầu cảm giác dao động bởi quyết định này, mỗi tiếng khuyên bảo của Sylas đều như chặt bớt một phần quyết tâm đi tới. Cô quay người lại nhìn về phía con đường sáng được vẽ ra. Nhưng đôi chân cô vẫn đứng khựng lại trước vạch sáng ấy. Cô mâu thuẫn đến mức nghẹt thở. Một bên là lòng biết ơn, cảm giác tin tưởng và phán đoán lý trí đang thúc giục cô bước theo Sylas, một bên là bản năng sinh tồn đang gào thét rằng ánh sáng kia là một cái bẫy.

Đầu óc cô không thể chịu nổi sự giằng xé này, vào một lúc, cô lật ra áo choàng, dùng dao đem một phần áo choàng da cắt ra làm nó co rút, thịt thối của nó bị cô bỏ vào bấc đèn, nhưng cũng không có gì khác, nó chỉ cháy lên và bấc đèn vẫn tắt dần.

Cô run rẩy vén lên lớp áo dày để lộ phần thịt cánh tay đỏ xen xám, một con dao nằm trong tay, ý tưởng điên loạn không lý do cắm vào đầu, cô quyết định xé thịt mình để nuôi ngọn đèn.

Lát thịt từ cánh tay rơi xuống, cùng với máu tươi chảy từ miệng vết thương vào bầu đèn. Ngọn lửa bùng lên một tia xanh lét, rồi lại lịm đi. Cô xé thêm thịt của chính mình, nhét vào bấc. Đau đớn không làm cô kêu lên, nó chỉ khiến hơi thở cô thêm nặng nề. Chỉ dựa vào chút thịt trên tay Deselm không thể đi quá lâu, chỉ lát sau trên bàn tay đã chỉ còn lại xương trắng bệch, ngọn đèn thì lạnh lẽo sắp tắt ngấm.

Theo con đường cô đi càng xa, Đá Trầm Tích Ý Chí đã có thêm rất nhiều vết nứt, lúc vừa vào khu rừng nó chỉ có một vết xước nhỏ, giờ đây lại trải rộng khắp mặt viên đá những mạng lưới nứt nẻ. Cô biết nó đã sắp tới giới hạn.

Giọng nói Sylas bắt đầu yếu ớt dần khi cô đi xa khỏi ánh sáng, âm vang lúc này không còn vững chãi mà yếu ớt như đã cạn sức.

"Không còn kịp... nữa rồi... Mau dừng lại... Đừng làm thế... Deselm... Mau... Đi... Theo... Viên... Đá."

Viên đá trong tay cô lúc này nóng rực lên, rung bần bật như một trái tim đang đập nhanh vì sợ hãi. Sylas dường như đang dồn hết chút tàn lực cuối cùng để cứu cô khỏi bóng tối.

"Ta không thể kiên trì được nữa rồi... cô cũng sắp gục ngã rồi... để ta giúp cô... ta sẽ giúp cô thắp sáng toàn bộ khu vực này, nhưng chỉ được một lúc thôi..."

"Đừng bỏ cuộc, mau chóng đi theo ánh sáng còn sót lại của viên đá... hoặc làm theo bất kỳ cái cách chạy trốn nào cô muốn... Chỉ có một điều... T-a cần cô làm theo..."

"Sống... Sót..."

Giọng nói đứt quãng của Sylas tàn lụi đi, như nến tàn trong gió, cuối cùng biến mất vào màn đêm.

Uỳnh!

Theo một tiếng nổ vang, viên đá hoàn toàn biến thành bụi bặm nhưng nó không phải là một vụ nổ hủy diệt, mà là một sự bùng phát năng lượng chói lòa chiếu sáng khắp khu rừng, một nỗ lực cuối cùng để xua tan bóng tối xung quanh cô.

Một khắc Sylas thực sự cho nổ tung viên đá để dẫn đường cho cô, Deselm lâm vào sững sờ nháy mắt. Bước chân lại không chút do dự chạy về một hướng càng sâu trong khu rừng, cô đạp mạnh né viên đá tảng vừa rơi xuống thì bên dưới đã là hố sâu. Đôi chân có gắng đạp mạnh thoát khỏi hố sâu.

Sự chân thành ấy tàn phá cô hơn cả bóng tối. Trong khi chạy trối chết, cô luôn có một cảm giác quấn quanh tồi tệ khi nghi ngờ Sylas. Cô cảm giác nghẹt thở quấn quanh lồng ngực làm cô cảm thấy mình như một kẻ phản bội. Cô cũng muốn tin tưởng, cô cũng khao khát được buông xuôi để hắn dẫn dắt, muốn có một lối thoát khỏi cơn mê man vô tận này, để thoát khỏi cơn đau này.

Nhưng cô có thể làm sao đây? Tin tưởng là thứ quá xa xỉ ở nơi này, cô thậm chí ngay cả mình đều có lúc không tin, cô chỉ có bản năng làm chỗ dựa duy nhất mà sống tới tận bây giờ. Và nó đang reo vang liên tục cảnh báo cô nguy hiểm để giật phăng cô lại.

Sự giằng xé đó làm cô phân tâm, khiến bước chân cô trở nên loạng choạng, hẫng nhịp. Cô lần nữa nhảy qua một hố sâu.

Chính trong khoảnh khắc cô bị nhấn chìm bởi sự khó tin, rối rắm và nghi ngờ khi không nghe lời Sylas, sự tập trung của cô tan vỡ. Cô chỉ trong một khoảnh khắc đã dao động, đã khựng lại. Và trong bóng tối này, chỉ một giây dao động giữa hai luồng tin tưởng đã đủ để lưỡi giáo kết thúc tất cả.

Phập!

Thân thể còn chưa đi phóng hết qua hố sụt thì một ngọn giáo dài, đen kịt phóng ra từ góc tối mà ánh sáng chưa kịp chạm tới. Nó xuyên thẳng qua sọ cô với một lực không thể ngăn cản, cơ thể cô gắng gắng hết sức mà vặn vẹo để né tránh trên không trung nhưng tất cả đã muộn màng.

Ngọn giáo xuyên thẳng qua sọ, đem cơ thể cô treo lơ lửng giữa hố sâu thăm thẳm.

Trong những giây phút phai mờ cuối cùng, cô thấy một vệt ánh sáng trắng mờ ảo phía trên cao. Hình bóng một đứa trẻ hiện ra, quen thuộc đến đau đớn. Giọt nước mắt muộn màng lăn dài trong hốc máu, xen lẫn với máu nhuộm ướt cả tấm vải che đầu.

"Co... n... t... a... De-..."

Cô mấp máy môi, muốn gọi tên đứa con của mình, nhưng cái tên ấy đã bị bóng tối nuốt chửng từ lâu. Đôi tay cô giơ lên, chới với giữa không trung như muốn bắt lấy một ảo ảnh, trước khi hoàn toàn buông thõng vào cõi chết.

Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối nơi hố thẳm, xác thân của Deselm treo lơ lửng trên ngọn giáo đen, một con rối đứt dây giữa sân khấu của hư vô.

Sự im lặng kéo dài một giây hoặc có lẽ một thiên niên kỷ, một thời gian vô định.

Rồi, một cái gì đó bên trong cái xác rỗng tuếch ấy cựa quậy ?

Nó không phải là sự trở lại của sự sống. Nơi này không có sự sống, chỉ là một thứ tư duy tính toán lạnh lẽo đã nằm im lìm dưới tầng tầng lớp lớp cảm xúc con người. Sự Lý Trí mở đôi mắt đờ đẫn của Deselm ra. Không có đau đớn, không có hoảng loạn, không có cả sự thất vọng của con người.

Chỉ có một sự đánh giá tàn nhẫn vang lên trong hộp sọ trống rỗng

"Lại thất bại rồi sao..."

Bàn tay phải của cái xác cứng đờ và lạnh lẽo từng chút một co lại. Từ trong lòng bàn tay tái nhợt, một vật thể đen tuyền, sần sùi chậm rãi trồi lên khỏi da thịt.

Hạt Giống Không Nở.

Deselm đã nhặt được nó ở căn nhà khi trước, có lẽ cô đã quên mình đã từng nhặt lên thứ dị vật này, nhưng Sự Lý Trí nhớ. Nó nằm đó, im lìm, hấp thụ chút hơi ấm cuối cùng của tử thi.

Sự Lý Trí điều khiển cánh tay, luồn qua vải che và đưa hạt giống vào khoang miệng. Một hơi nuốt chửng hạt giống vào cái bụng không còn khả năng tiêu hóa.

Tiếng nói của Sự Lý Trí vang lên nhỏ nhẹ như có thể biến mất bất cứ lúc nào, âm thanh thầm thì nhẩm đọc lúc này trở thành âm thanh duy nhất trong rừng.

"Vãng sự câu tận xả..."[note88918]

Thanh âm lập tức bé đến không thể nghe, tất cả lại lâm vào tĩnh lặng.

"Tuệ trầm ngu muội giới..."[note88921]

Tốc độ lầm bầm chậm đến rõ rệt sau từng con chữ, Sự Lý Trí dần phai tàn.

"Táng Trí, Táng Tình, Táng Thân Ta..."[note88919]

Thân xác bên dưới lớp vải và tầng tầng trang phục lập tức mục rữa, bốc lên mùi hôi thối, phần chân vừa mọc lại lập tức rụng xuống dưới đáy hố.

"Trần trủng thực "Hồi" hoa..."[note88920]

Lẩm bẩm xong lời cuối cùng Sự Lý Trí hoàn toàn tĩnh lặng, tựa như chưa từng xuất hiện qua.

Chỉ có cái xác bắt đầu chuyển động, bàn tay trái lạnh lùng tìm đến thân ngọn giáo đang xuyên qua sọ. Không một chút do dự vận lực vào các ngón tay bấu chặt lấy kim loại lạnh buốt.

Xoẹt!

Tiếng xương sọ vỡ tan đi theo một lực kéo tàn bạo tan biến trong rừng. Cái xác tự giải thoát mình khỏi sự đóng đinh. Cái lưỡi của vực thẳm lập tức bắt lấy nó. Cả cơ thể Deselm cùng với ngọn giáo đen, thứ vẫn đang cắm một nửa trong đầu song song mà rơi thẳng xuống bóng tối không đáy bên dưới.

Hố sâu đón nhận vật tế bằng sự im lặng hoàn toàn. Phía trên cao, cả khu rừng dường như cũng nín thở, chìm vào một giấc ngủ đông vĩnh cửu không có bình minh.

Thời gian ở đáy hố bị xé bỏ. Không còn ngày hay đêm, chỉ còn sự mục rữa và biến đổi.

...

Ở một thời điểm không xác định trong sự vĩnh cửu đó, đáy hố bắt đầu ướt át. Một thứ chất lỏng đen đặc, nhớp nháp máu của rừng. Nó lấp đầy cái hố, biến nơi này thành một hồ nước đen nhỏ, tĩnh lặng như gương, phản chiếu một bầu trời không tồn tại.

Trong sự tĩnh lặng đó, một sự chết chóc kỳ dị bắt đầu cựa mình từ lòng đất đen.

Một mầm hoa.

Không giống bất kỳ loài thực vật nào từng được biết đến, từ từ trồi lên. Nó không có màu sắc dịu của hoa hồng, hay màu trắng của hoa cúc trắng mà là một sắc đỏ bầm, nhớp nháp như thịt sống. Từ những kẽ hở và lỗ máu trên cánh hoa nát, những chiếc miệng nhỏ xíu, lởm chởm răng, hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt. Những cánh hoa nhỏ, vặn vẹo, bám chặt vào đất, thì thầm những âm thanh đứt quãng.

"Hạt giống không nở... Suốt sinh mệnh không nở... Nảy nở không ý nghĩa..."

Hoa Hồi nảy mầm...

Từ giữa nụ hoa, mầm cây lớn lên, nhưng không theo quy luật tự nhiên. Thân cây hình thành từ vô số sợi rễ đen cuốn chặt vào nhau, tạo nên một khối trụ vững chắc, màu đen đúa như cơ bắp đang căng cứng.

"Giờ khắc này nhưng nở rộ... Hạt giống không nở vì sống... Hạt giống không nở vì ai... Hạt giống không nở do đâu..."

Trên đỉnh thân cây, một khối thịt màu hồng nhạt bắt đầu phình to, tạo thành một đài hoa quái dị. Những con mắt đỏ ngầu, không có mí, xuất hiện trên đài hoa, nhìn chằm chằm vào bóng tối.

Ở trung tâm thân cây xoáy rộng ra một lỗ đen, từ bên trong những bông hoa thịt màu đỏ sẫm vươn ra, ẩm ướt, bắt đầu nở rộ, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, lợm giọng, trong nụ hoa chảy xuống thứ dịch đỏ ghê rợn. Tiếng lẩm bẩm trở nên rõ ràng hơn, xen lẫn tiếng cười khúc khích.

"Hạt giống lại nở rồi... Nở mầm rồi nở hoa rồi... Nở hoa rồi nở mầm rồi... Haha haha..."

Từ đài hoa, những cành cây màu hồng nhạt, trơn láng, vươn cao như những mạch máu khổng lồ. Chúng không có lá, mà phân nhánh thành những đầu mút nhỏ giọt chất lỏng nhớp nháp. Toàn bộ Hoa Hồi đứng sừng sững trong bóng tối, một tác phẩm kinh hoàng của phi tự nhiên.

Tiếng lẩm bẩm trở nên điên loạn, một bản giao hưởng của sự phi lý.

"Hoa nở cùng hạt giống... Haha haha... Cùng là hạt giống, Chắc chắn vô nghĩa... Haha haha. Không nở thành vật... Bung rễ thành chân giường... Mở cánh hoa làm mái che... Haha..."

Những bóng đen vô định lẩn khuất trong khu rừng dường như bị thu hút bởi sự hiện diện của Hoa Hồi . Chúng đứng yên, quan sát, như những khán giả câm lặng trước một màn trình diễn ma quái. Tiếng lẩm bẩm tiếp tục, như một lời nguyền rủa sự tồn tại.

"Hút ánh sáng làm làm dinh dưỡng... Đem bóng tối làm nước uống... Haha haha... Nhân nhân thực nhân... Tính tính vô tính... Vô tri vô trí vô thân... Vô ức vô thực vô neo... Haha haha..."

Cuối cùng, tiếng lẩm bẩm hòa vào nhau thành một tràng cười điên dại, vang vọng khắp khu rừng.

"Cùng nhảy một điệu không cần thân xác... Cùng nhảy một điệu không di chuyển.... Haha haha... Cùng nhảy một lần cùng phát điên... Haha haha..."

Cây Hoa Hồi đứng đó, chìm trong cơn điên không thể kiềm chế, những con mắt không bao giờ nhắm và những cái miệng không bao giờ ngừng thì thầm, chờ đợi những linh hồn lạc lối tiếp theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đem chuyện cũ mà buông bỏ.
Chôn đi trí tuệ, chôn đi tình cảm, chôn đi thân này của ta.
Trên mộ bụi cắm bông hoa "Trở lại"
Để trí tuệ chìm sâu vào cõi ngu muội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...