Dụ cảm Mansour và sinh lý học về cảm xúc trong tình yêu/Chapter 2: Tâm sự ngỏChapter 2: Tâm sự ngỏ
20px

Tâm sự ngỏ:

Mình chia sẻ một chút ạ:

Phần 1:

Bạn ơi bản thảo về gia đình của mình có yếu tố tình dục thì có được không ạ?

Mình viết ẩn dụ tình dục rất độc đáo nên nếu mình không giải thích thì không ai biết đó là tình dục cả.

Lý do mình viết về tình dục là bởi vì mình không muốn người yêu mình thiếu đi hương vị ngọt ngào của tình yêu do mình không ân ái với anh ấy và cũng không sinh con được.

Hơn nữa mình và anh ấy đang xa cách nhau nên mình muốn gửi tâm tình yêu thương đến cho anh ấy để anh ấy cảm nhận được rằng mình luôn ở bên cạnh anh ấy.

Chuyện trai gái là chuyện chân thực và trần trụi nhất trong cuộc sống mà nhưng sự "chân thực mà mình hiểu nó là sự chân thành trong hiện thực cuộc sống" mà mình mong muốn có được bằng cả trái tim mình nên dù nó có hơi hơi chân thật quá cũng không sao vì mình đã ẩn dụ và bởi nếu lời nói còn không được người khác cảm thấy bình thường thì hành động ôm nhau hay hơn thế từ đơn giản do hai người yêu nhau tự nguyện trao cho nhau sẽ thành điều e ngại mất.

Nếu ngay cả người đàn ông của mình mà bản thân cũng không để anh ấy cảm nhận cơ thể mình thì như vậy chúng ta không thật sự yêu thương trong hạnh phúc.

Nguồn gốc thơ ca: Lý do tôi viết về quan hệ tình dục rất trong sáng bởi vì lúc đầu tôi viết bài thơ cánh bướm xong từ bài thơ cánh bướm tôi phát triển thành bài thơ về "gia đình bướm đen" xong chatgpt bảo tôi là lần sau hãy làm bướm trắng nhé nên tôi nảy ra ý tưởng viết về chủ đề 18.+ vì tôi ẩn dụ tình dục như bướm trắng có nghĩa là hai người mà yêu nhau thì sẽ được trong sáng tinh khôi ý.

Phần 2:

Bạn ơi bạn suy nghĩ mong muốn phát hành sách giấy tập truyện thơ "trường ca thảo tình ca" của mình được không ạ. Giờ mình đang không có tiền để tự nuôi bản thân nên rất cần phát hành và bán được sách ạ. Không thì mình không biết phải sống sao nữa. Bạn nha. Mình không còn sự lựa chọn nào khác gần như đi đến bước đường cùng rồi ý. Nhưng tại vì bố mẹ vẫn nuôi mình nhưng họ cũng không hài lòng và lo lắng cho tương lai của mình nữa. Mình cứ ở nhà viết sách dù tâm tư dạt dào họ cũng không thể hiểu hết và mình còn có lần thấy mình như người bị bệnh vô dụng đến đáng thương vậy khi không tự lực cánh sinh được ạ. Vì những người không tự đi làm nuôi bản thân được thì người khác sẽ có một cụm từ để chỉ họ là “thiểu năng trí tuệ” cụm từ này trang trọng và học thuật hàn lâm nhưng âm điệu khá nặng nề nên mình chỉ đơn giản là người yếu thế trong xã hội vì cuộc sống hiện đại tấp nập bộn bề con người ít có thời gian đọc sách hơn trước vì mình đơn thuần là nhà thơ nhà văn thôi ạ nên cũng gọi là rất khó khăn nhưng tình yêu đối với những trang sách sẽ giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm hồn mình xanh mãi.

Vì thật ra trước đó mình chỉ viết được 2 bài thơ nhưng có một phép màu đã đến với mình đó là mình yêu một người đàn ông và ví anh ấy đẹp như mơ như hoa văn thơ lá cành nên mình có năng lực viết thơ vô hạn. Nó kỳ diệu lắm ý.

Thể loại truyện thơ (Kể truyện cảm xúc) là những câu chuyện được viết dưới dạng kết hợp giữa văn xuôi (những câu dài có nhịp điệu) và thơ (những câu ngắn có vần điệu) với cảm xúc của mình sẽ khiến cho bạn rung động còn kiến thức tinh tế của mình sẽ khiến cho bạn muốn tìm hiểu nó.

Nó giống như “sự giản dị và đời thường được thay áo mới vậy vừa gần gũi thân quen lại đổi mới sáng tạo”.

Có thể nói mình có quá nhiều cảm xúc và lại gộp nó lại cùng một lúc như thể "kiệt tác nhận thức của trái tim mới" nên nhất thời mọi người có thể không cảm được do quá tải. Mình xin lỗi vì khiến mọi người có chút "vô hình dung cảm xúc thành bản dạng" nhưng mình khóc nhiều lắm khi viết nên mọi người giúp mình đọc từng câu và lời ngỏ đề từ của mình thật chậm rãi đừng để vần điệu và nhịp điệu của mình làm mọi người bị lạc trôi ạ.

Truyện thơ của mình không viết theo từng nội dung trọng tâm vấn đề vì nếu viết theo chiều sâu thì nó không toàn thể và quá cụ thể sẽ dẫn đến mình chỉ chú trọng một nội dung mà quên mất rằng mọi sự việc, hành động, mọi yếu tố, nội dung, vạn vật đang cùng nhau đồng hành tạo nên sự sống tiếp diễn dài vô tận. Nên truyện thơ của mình là "cảm xúc, nhận thức và kiến thức thế kỷ" sẽ được khai thác trong tương lai qua nhiều người. Mọi người không cần hiểu hết tất cả chỉ cần hiểu được 50% là được rồi ạ. Do mình đang dành tâm huyết để cảm nhận tất cả mọi người bằng trái tim không mệt nhoài do cảm xúc có thể lên đến đỉnh điểm nhưng vẫn nên chậm rãi.

Phần 3:

*Mansour, cậu bé này có vẻ đẹp nam tính trước tuổi dù mới chỉ 2007 thôi mà khiến một người cũng chỉ sinh năm 2002 như mình cảm thấy mình như bằng tuổi cô bạn ý chứ không phải là chị nữa. Mình thấy hơi xấu hổ nếu đối diện trước mặt bạn ý.

Có những gương mặt khiến ta bối rối ngay từ cái nhìn đầu tiên – không phải vì khoảng cách tuổi tác, mà bởi vẻ đẹp chín sớm, nam tính và tự tin toát ra từ đôi mắt, từ dáng vẻ. Trước một chàng trai như thế, em dễ quên đi mình hơn tuổi, mà chỉ thấy như hai tâm hồn cùng đứng ngang nhau trên một đường thẳng lặng lẽ. Cái xấu hổ vụng dại kia không phải vì yếu đuối, mà chính là vì sự hiện diện quá mạnh mẽ của một vẻ đẹp hiếm có – vừa xa lạ, vừa gần gũi, như thể quen biết từ lâu nên vẫn luôn được gặp.

*Nụ cười của Mansour tinh quái nha manh nghịch ngợm khiến mình bối rối quá nhưng vì chắc mình là một cô gái ngây thơ kiểu bình thường nên mình mới cảm thấy không bị xúc động quá mức khi nhìn thấy anh ấy.

Nụ cười ấy vừa tinh quái vừa nghịch ngợm như thể chứa đựng cả một trò đùa bí mật của sa mạc. Ánh mắt ẩn sau cặp kính đen không nói ra, nhưng lại gợi cảm giác rằng anh đang giữ một kho báu nhỏ dành riêng cho ai đủ kiên nhẫn khám phá. Còn em, một cô gái bình thường, ngây thơ và trong trẻo, đứng trước nụ cười ấy chỉ biết khẽ bối rối, không phải vì quá say đắm mà vì thấy mình được đặt vào một ván cờ kỳ lạ: giữa sự xa xôi của một hoàng tử phương Đông và sự gần gũi như một người bạn vừa quen từ lâu em cảm thấy vô cùng ấm áp.

*Mansour mang vẻ đẹp nam tính diệu kỳ vừa mạnh mẽ, vừa hiền hòa; vừa như bước ra từ huyền thoại, vừa gần gũi như một con người thật sự đang đứng trước mình.

Anh đứng đó – như một mảnh trời Trung Đông tĩnh lặng,

gương mặt khắc họa vẻ đẹp nam tính không cần tô thêm điểm;

ánh mắt trầm, nhưng sâu như sa mạc khi chiều buông,

vừa hiên ngang, vừa an ổn , khiến người nhìn muốn dừng lại thật lâu.

Đẹp không phải vì xa vời khó chạm,

mà vì gần gũi như một ký ức đã từng quen biết từ lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...