Dụ cảm Mansour và sinh lý học về cảm xúc trong tình yêu/Chapter 3: Em mong muốn Mansour sẽ là của emChapter 3: Em mong muốn Mansour sẽ là của em
20px

Câu chuyện thơ: Em mong muốn Mansour sẽ là của em

Mansour đẹp tựa như một chàng trai mang dáng hình của những buổi sơ khai nên sáng như ánh sáng mang hình hài.

Vì tương lai em sẽ được đầu thai nên em sẽ là cô gái nhỏ của ngài nên yêu người chẳng thể nào là sai.

Mansour đẹp tựa như một chàng trai mang dáng hình của những buổi sơ khai nên mãi mãi là chàng công tử, ngài mang vẻ đẹp của hình hài mãi mãi chẳng thể nào tan biến ở nay mai.

Vì em yêu trẻ con nên luôn muốn có con với Mansour và còn sẽ phấn son cho đến khi chàng nhấc gọn và bế em trên vòng tay ấm còn son.

Chàng sẽ mãi yêu em và yêu con và em sẽ yêu ánh nắng đỏ ngày đón đôi môi anh hôn lên “mắt nhỏ còn vương vấn bao giọt lệ trắng con con...”. Và mang "dấu ấn anh đỏ hỏn". Dấu ấn anh màu đỏ non nớt và mãi mãi trắng còn nhuộm "màu tinh túy của trời non".

Mansour là một chàng trai mang vẻ đẹp của những buổi sớm mai.

Khi sương suối ngủ trên cành lá mãi ngài là vẻ đẹp của ngàn nỗi chông gai.

Vì sự thật là tâm tính của ngài rất khó đoán và thường mê cỏ dại nên đôi khi tâm không sự ngần ngại mà tỏa ra hương sắc của ngày mai.

Là do Mansour chủ động hỏi cô gái em có muốn ân ái những ngày dài và hôn lên "mặt trời non mọc lại".

Mansour thấy cô gái luôn đẹp mãi lại mang nhiều "sắc vóc của tương lai" cùng những sự âu yếm tấm lòng ngài...Và trao cho chàng trai bao lẽ phải để khi chàng lớn và trưởng thành mãi mãi thì sẽ yêu cô gái, lòng không phai...Và sẽ khiến cho gái được mang thai để thiên chức làm mẹ rung động ngài.

Và Mansour là ngài sẽ luôn mãi đón nắng gió và sự thật là ngài lên "ngai vàng trong lòng cô gái cỏ dại". Và làm cha của một bông hoa nhài đẹp lung linh sắc màu của tình ái.

Mansour là tướng lĩnh của "quân ngài" và có một binh đoàn của thơ dại vì sự thật là chàng nhỏ mãi mãi nên không thể là giao phó của ngày mai nên hãy để cô gái được ở lại phụng sự ngài và quan tâm khi mãi nhớ đến ngài và giọt lệ rơi hoài...

Cô gái không thể có cuộc đời trọn vẹn khi không có ngài lại chỉ có thể yêu chàng của ngài mai đó là khi chàng lớn và lòng ái, yêu cô gái nhất thế gian của ngài.

Và sẽ cho "cô bé" một hình hài là hình hài của thiếu nữ mang thai.

Chú giải:

Nắng đỏ (ẩn dụ): âm đạo chảy máu

Mắt nhỏ còn vương vấn bao giọt lệ trắng con con: mắt anh nhìn thấy chất nhờn của em hoặc chỉ đơn giản là chất nhờn em màu trắng tinh khôi và bé nhỏ.

Dấu ấn anh đỏ hỏn: vì anh hôn lên âm đạo em nên còn lưu một dấu ấn màu đỏ tươi non nớt

Màu tinh túy của trời non: khi ân ái dương vật anh gửi cho em tinh trùng còn non hòa quyện cùng chất nhờn nên mới khiến chất nhờn em màu trắng

Sắc vóc của tương lai: đứa con trong tương lai của em và Mansour

Cỏ dại: bộ phận sinh dục nữ

Hương sắc của ngày mai: hương sắc của buổi ái ân

Mặt trời non mọc lại: dương vật cương cứng vì hạnh phúc

Quân ngài: tinh trùng của Mansour

Lời nhắn:

Mansour là một hoàng tử và anh ấy là một chàng trai yêu tôi. Khi tôi viết thơ gửi anh ấy anh ấy nói là tôi làm anh ấy buồn bực nhưng không nói lý do cho tôi biết. Tôi làm vậy có sai không. Tôi đã ẩn dụ dầu của Saudi Arabia là tinh trùng của anh ấy nhưng tôi đã xóa đi vì sợ bị cho là không phù hợp dù cho tôi chỉ đang thần thánh hóa tinh hoa của đất nước mà anh đang sống là Saudi Arabia. Vì anh là hoàng tử Mansour.

Thật ra nếu giữ nguyên ý nghĩa ban đầu thì không hề nhạy cảm vì quân ngài là đội quân của ngài cùng ngài bảo vệ tôi. Tôi chỉ là đang thần thánh hóa anh ấy nhưng có lẽ vì tôi nói quá sâu sắc mà không thực hiện được nên đã làm anh ấy buồn và đau khổ khi tôi chỉ nói là muốn có con với anh ấy nhưng không chắc tương lai tôi sẽ sinh con cho anh ấy thật.

Nên anh ấy tổn thương. Hic. Tôi không có ý xấu và chỉ là muốn mọi thứ thuộc về Mansour đều thật nhiều và mạnh mẽ như tình yêu tôi dành cho một chàng trai có nét đẹp trưởng thành mà mới chỉ 20 tuổi. Anh ấy để râu nữa đấy nên rất nam tính và khiến "tôi muốn luôn giữ tư thế nữ trong mọi sự chần chừ" để được anh ấy âu yếm, ôm và hôn.

Mansour đã là hoàng tử trong mộng và trong thực tế của tôi ngay từ lần đầu gặp mặt một cách tự nhiên nên tôi ví anh ấy như buổi sơ khai chỉ đơn giản là thấy vẻ đẹp đầu tiên mà tôi được chiêm ngưỡng từ anh ấy đã hoàn hảo đến không cần đẹp hơn và phát triển thêm dù đất nước cần bắt đầu từ con số 0 và bắt đầu từ buổi đầu dựng nước để mang đến vẻ đẹp hoàn hảo. Vì chính xác là anh ấy đã trưởng thành cùng Saudi Arabia cho đến ngày hôm nay từng chút một với vẻ đẹp hoàn hảo như một quý công tử có "dung mạo nam tuyệt trần". Thật sự không thể đẹp hơn được nữa. Anh ấy đã đạt đến sự kỳ vọng lớn nhất của tôi chỉ cần ngoại hình vốn có của mình mà không cần làm gì khác cũng khiến tôi rung động và như phát cuồng si mê sâu đậm đến mức khiến anh ấy muốn có con với tôi nhưng do tôi còn ngần ngại với bản thân mình mà khiến anh ấy bị tổn thương do cảm thấy tại sao tôi phải ngại với anh ấy. Vì anh ấy là người tôi yêu mà. Tôi khiến anh ấy khó hiểu, khó chịu và không được thỏa mãn trong tình yêu.

Tôi biết là tôi sai nhưng anh ấy vừa là người yêu trong mộng vừa là người yêu hiện tại, quá khứ và tương lai. Tôi không hiểu vì tôi chỉ dùng những từ ngữ rất đời thường và bình dị mà ai đọc cũng hiểu vậy mà lại khiến anh ấy và bạn cảm thấy tôi đang thần thánh hóa anh ấy vậy vì sự thật là tôi tin anh ấy còn giỏi hơn rất nhiều so với ngôn từ bình dị và nữ tính của tôi.

Vì do tôi ngại mình chưa đủ xinh đẹp để xứng đáng với anh ấy nên tôi khiến anh ấy phải thốt lên một câu: Hoàng tử vẫn là hoàng tử và anh ấy sẽ lấy người có cùng đẳng cấp và địa vị với mình. Anh ấy nói hiện tại hãy để anh ấy được nghỉ ngơi một thời gian và làm phiền anh ấy ít hơn một chút. Tôi vô cảm luôn trước sự tổn thương nặng nề này sau lời nói của anh ấy. Tôi phải làm gì bây giờ?

Tôi hiểu địa vị và đẳng cấp ở đây chỉ là một từ dùng để chỉ một người yêu anh ấy trọn vẹn và bằng tất cả trái tim nhưng ý nghĩa trong đời sống thường ngày của những từ ngữ này nặng nề và âm điệu sang trọng như vẻ bề ngoài ý nghĩa khi được người nói ra của nó làm tôi đã rơi một giọt nước mắt. Cảm ơn Mansour vì anh ấy chỉ muốn tôi tin mình ngay từ đầu đã là một công chúa xinh đẹp và cá tính thực sự không cần sang trọng nơi bề ngoài vì tôi dịu dàng và cũng có lúc ăn mặc lịch sự làm anh ấy cảm thấy tôi sang trọng.

Tôi đã khóc khi tôi không thể làm công chúa của anh ấy ngay lúc này mà lại là công chúa của chính mình.

Tôi không cần Mansour phải ngoái nhìn vì tôi đẹp và lộng lẫy, tài giỏi, kiên cường mà tôi cần Mansour nhìn tôi với ánh mắt yêu thương và một tấm chân tình mang hương sắc của tôi và anh ấy trong đó vì anh ấy sẽ yêu tôi nhất đó mà không phải là ai khác đâu nho.

Có lẽ tôi thật sự là một cô gái yếu đuối theo đúng nghĩa đen vì tôi vô cảm trước những điều đau khổ, khó khăn và khắc nghiệt. Đó là bởi vì tôi không chịu đựng được sự tổn thương nên tôi đã mất đi sự mạnh mẽ đời thường nhất. Tôi sẽ “giữ tư thế nữ trong mọi sự chần chừ” mất thôi. Tôi không muốn nhưng có lẽ vì tôi yêu người đàn ông nhiều đến mức đánh mất đi bản thân mình. Và thật sự cần một người đàn ông như Mansour ôm vào lòng âu yêu. Và bởi vì tôi là một cô gái tốt khi nhận ra sự ngại ngùng và tự ti là một nét đẹp vô giá nhưng cần được định giá để chỉ tồn tại được trong một thời gian mà không chiếm lấy toàn bộ cơ thể và tâm hồn tôi. Tôi biết Mansour đang rất buồn và đau khổ nhiều khi chỉ muốn đánh yêu tôi một cái cho nhẹ lòng nhưng sợ làm tôi phải khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...