
TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 20: VẠN GIA ĐĂNG HỎA
Giới Thiệu
Tôi từng hỏi sư phụ một câu.
“Điều gì mạnh nhất trên đời?”
Khi đó, sư phụ chỉ xoa đầu tôi, cười mà không trả lời.
Sau này tôi mới hiểu.
Mạnh nhất không phải thiên phú.
Không phải linh lực.
Cũng không phải Mệnh Đăng.
Mà là trái tim của những người dù đã khóc, đã đau, đã tuyệt vọng, vẫn lựa chọn bước tiếp.
Từ ngày bị bỏ lại trên Hắc Hổ Sơn, tôi gặp bạch hổ, gặp sư phụ, gặp ba mẹ, gặp ba người anh, gặp Quỷ Thành, gặp Thiên Cung, gặp những Người Giữ Đèn của các đời trước.
Tôi đã từng cho rằng mình là người được chọn.
Nhưng càng đi xa, tôi càng hiểu.
Tôi chưa bao giờ là người duy nhất.
Sau lưng tôi luôn có vô số người âm thầm chống đỡ.
Có Thành chủ Quỷ Thành giữ một tòa thành suốt ba trăm năm.
Có Kẻ Săn Đèn mang tiếng phản bội chỉ để đổi lấy một tia hy vọng.
Có đời đầu tiên của Người Giữ Đèn dùng cả cuộc đời để chuẩn bị con đường cho những người đến sau.
Có tám Người Giữ Đèn đã ngã xuống, để tôi có thể cầm ngọn đèn cuối cùng.
Có anh cả luôn đứng chắn trước mặt tôi.
Có anh hai dùng nụ cười che giấu nước mắt.
Có anh ba thức trắng vô số đêm chỉ để tìm thêm một cơ hội.
Có sư phụ, người chưa từng nói rằng sẽ bảo vệ tôi, nhưng lại luôn xuất hiện mỗi khi tôi ngoảnh đầu.
Và còn có hàng ngàn, hàng vạn con người bình thường.
Họ không biết pháp thuật.
Không biết trận pháp.
Không cầm kiếm.
Không cầm bùa.
Nhưng chính họ mới là lý do khiến thế giới này đáng được cứu.
Đại Kiếp không sinh ra vì thù hận.
Thiên Đạo cũng chưa từng thiên vị ai.
Thứ quyết định kết cục của thế giới, chưa bao giờ là sức mạnh.
Mà là lựa chọn.
Thành chủ chọn kiên trì.
Kẻ Săn Đèn chọn gánh tội.
Người Giữ Đèn đời đầu chọn chờ đợi.
Còn tôi…
Tôi sẽ chọn tin tưởng.
Tin rằng chỉ cần còn một người không từ bỏ, bóng tối sẽ không thể thắng.
Bởi một ngọn đèn chỉ có thể soi sáng một người.
Nhưng nếu ngàn vạn ngọn đèn cùng sáng…
Thì nơi đó chính là nhân gian.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)