
Giới Thiệu
Mười bảy năm sau khi thất lạc, tôi được nhà họ Lục nhận về.
Trong tiệc nhận thân, cha mẹ ruột giới thiệu thiên kim giả trước, rồi mới miễn cưỡng nhắc đến tôi. Anh trai đứng trước mặt cả giới thượng lưu, lạnh giọng c//ảnh c//áo tôi: “Huyền Âm, Vãn Vãn ở nhà họ Lục mười bảy năm, không ai được phép b//ắt n//ạt em ấy. Em tốt nhất nên biết điều.”
Tôi không cãi.
Chỉ nhìn chiếc vòng ngọc trên tay Lục Vãn Vãn rồi hỏi: “Đồ lấy từ quan tài, cô cũng dám đeo?”
Cả sảnh tiệc lập tức im phăng phắc.
Lục Vãn Vãn đỏ mắt, cha mẹ ruột mắng tôi ác độc, anh trai ép tôi xin lỗi trước mặt mọi người. Bọn họ nói tôi quê mùa, mê tín, lòng dạ hẹp hòi, vừa về nhà đã không dung nổi em gái.
Sau đó, nhà họ Lục mời đại sư đến vạch trần tôi.
Không ngờ vị đại sư kia vừa nhìn thấy tôi đã q//uỳ xuống.
“Huyền đội trưởng, tôi không biết đây là hiện trường của cô!”
Ngay lúc đó, đèn trong sảnh tiệc vụt tắt. Gương lớn sau lưng Lục Vãn Vãn nứt toác, một cô gái mặc váy đỏ bò ra từ trong gương, ôm lấy cổ cô ta, khàn giọng cười: “Cô chiếm phòng của ta, chiếm tên của ta, chiếm cả mệnh của ta. Bây giờ, trả lại đi.”
Cả nhà họ Lục s//ợ đến mềm chân.
Mười phút sau, xe đen của Cục Quản Lý Sự Kiện Tâm Linh Đặc Biệt phong tỏa biệt thự. Đội viên mặc đồng phục đen bước qua đám hào môn đang run rẩy, đồng loạt cúi đầu trước mặt tôi.
“Cục trưởng Huyền, sự kiện Lục gia đã thăng cấp A. Xin cô chỉ huy.”
Lúc ấy, cha mẹ ruột mới biết, đứa con gái mà họ chê quê mùa là người duy nhất có quyền tiếp quản hiện trường.
Anh trai mới biết, người hắn ép xin lỗi là cấp trên trực tiếp của vị đại sư hắn tôn kính.
Còn Lục Vãn Vãn mới biết, thứ cô ta c//ướp suốt mười bảy năm không chỉ là thân phận thiên kim nhà họ Lục.
Mà là một cái mạng.
Tôi bước qua đám người từng khinh thường mình, nhìn cả nhà họ Lục q//uỳ xuống cầu cứu, chỉ khẽ cười.
“Bây giờ tin rồi?”
“Muộn rồi.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)