
Giới Thiệu
Năm thứ ba sau khi Cố Từ An qua đời, ta lên núi tảo mộ cho chàng.
Vô tình thoáng thấy giữa đám cỏ hoang lộ ra nửa tấm bia mộ.
Nét chữ đã nhạt đến mức không còn nhìn rõ họ tên.
Hẳn là đã rất lâu rồi không có ai đến tế bái.
Ta nghĩ ngôi mộ ấy nằm ngay bên cạnh mộ Cố Từ An, coi như láng giềng sát vách, bèn thuận tay dựng thẳng lại bia mộ.
Dọn sạch cỏ dại xong, ta lại chia bớt ít lễ vật đặt trước mộ.
Lúc đốt giấy tiền, hốc mắt ta đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.
Đều do ta.
Nếu hôm Cố Từ An xuống thuyền đi Dương Châu, ta cũng đi cùng chàng.
Có lẽ chàng đã không chết.
Cố Từ An vốn không biết bơi.
Khi còn nhỏ, chàng từng giẫm vỡ mặt băng, rơi xuống hố băng. Chính ta đã liều mình cứu chàng lên.
Chàng bình an vô sự, còn ta thì bệnh nặng một trận.
Sau khi tỉnh lại, người nhà họ Cố từng hứa sẽ để Cố Từ An chăm sóc ta cả đời.
Đã nói là cả đời.
Vậy mà chàng lại rời đi quá sớm.
Ta lau khô nước mắt, lưu luyến nhìn tấm bia mộ, khẽ thì thầm:
“Ca ca Từ An, đã ba năm rồi, A Oánh vẫn chưa một lần nào mơ thấy huynh.”
“Nếu huynh thật sự nghe được lời ta, tối nay… huynh có thể đến gặp ta một lần không?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)