Sau Cơn Mưa, Ta Gặp Lại Chàng
01
Năm thứ ba sau khi Cố Từ An qua đời, ta lên núi tảo mộ cho chàng.
Vô tình thoáng thấy giữa đám cỏ hoang lộ ra nửa tấm bia mộ.
Nét chữ đã nhạt đến mức không còn nhìn rõ họ tên.
Hẳn là đã rất lâu rồi không có ai đến tế bái.
Ta nghĩ ngôi mộ ấy nằm ngay bên cạnh mộ Cố Từ An, coi như láng giềng sát vách, bèn thuận tay dựng thẳng lại bia mộ.
Dọn sạch cỏ dại xong, ta lại chia bớt ít lễ vật đặt trước mộ.
Lúc đốt giấy tiền, hốc mắt ta đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.
Đều do ta.
Nếu hôm Cố Từ An xuống thuyền đi Dương Châu, ta cũng đi cùng chàng.
Có lẽ chàng đã không chết.
Cố Từ An vốn không biết bơi.
Khi còn nhỏ, chàng từng giẫm vỡ mặt băng, rơi xuống hố băng. Chính ta đã liều mình cứu chàng lên.
Chàng bình an vô sự, còn ta thì bệnh nặng một trận.
Sau khi tỉnh lại, người nhà họ Cố từng hứa sẽ để Cố Từ An chăm sóc ta cả đời.
Đã nói là cả đời.
Vậy mà chàng lại rời đi quá sớm.
Ta lau khô nước mắt, lưu luyến nhìn tấm bia mộ, khẽ thì thầm:
“Ca ca Từ An, đã ba năm rồi, A Oánh vẫn chưa một lần nào mơ thấy huynh.”
“Nếu huynh thật sự nghe được lời ta, tối nay… huynh có thể đến gặp ta một lần không?”
02
Nửa đêm nổi gió.
Ta sợ trời sắp mưa, định ngồi dậy đóng cửa sổ.
Vừa mở mắt.
Một bóng đen đã đứng sừng sững trước giường.
Quỷ khí âm u, lạnh đến tận xương.
Hỏng rồi, hẳn là vì nán lại trên núi quá lâu nên rước phải thứ không sạch sẽ về nhà.
Sau lưng toát mồ hôi lạnh, ta nhắm chặt mắt.
Kinh Tâm, Kinh Địa Tạng, nhớ được câu nào thì lẩm nhẩm câu ấy.
Đúng lúc đó, con quỷ kia u u cất giọng:
“Khụ, hôm nay cô dâng hương cho ta, lại còn gọi ta một tiếng ca ca.”
“Tiểu gia trước nay không thích nợ ơn người khác, vậy thì giúp cô thực hiện một điều ước.”
“Nói đi, cứ việc mở lời.”
Ta ngẩn người.
Lúc này mới nhớ đến những lời mình nói trước khi rời núi.
Sau đó mới muộn màng nhận ra, hắn chính là chủ nhân của ngôi mộ cô độc kia.
Ta suýt nữa bật khóc.
Ta gọi rõ ràng là Từ An ca ca mà!
Đúng là xui tận mạng, lại gặp phải một con quỷ lãng tai bám theo về tận nhà.
Từ bé ta đã sợ quỷ.
Giờ con quỷ ấy đứng ngay đầu giường, còn bình thản nói chuyện với ta.
Ta nằm thẳng đơ giả chết, chỉ mong hắn mau rời đi.
Ai ngờ hắn chờ hồi lâu, thấy ta không nhúc nhích lấy một cái, bèn mất kiên nhẫn chậc lưỡi.
“Không biết bao nhiêu người cầu xin tiểu gia giúp đỡ, tiểu gia còn chẳng buồn liếc mắt.”
“Cô đừng có không biết điều.”
Xí.
Đã thành quỷ rồi mà còn thích khoác lác.
Lúc còn sống thì có thể là hạng người tử tế gì chứ?
Nếu thật sự lợi hại như lời hắn nói, cớ sao cỏ trên mộ đã mọc cao quá đầu người mà chẳng có lấy một ai đến thắp cho hắn nén hương?
Ta tiếp tục giả vờ không nghe thấy.
Trong lòng đã quyết, sáng mai sẽ lên chùa Pháp Hoa mời cao tăng về siêu độ hắn.
Đúng lúc ấy…
Một luồng khí lạnh âm u chầm chậm áp sát.
Toàn thân ta nổi đầy da gà.
Đến thở mạnh cũng chẳng dám.
Ta nhắm chặt mắt, không ngừng lẩm nhẩm trong lòng:
“Đừng lại đây… đừng lại đây… đừng lại đây…”
Im lặng hồi lâu.
Bỗng nghe hắn khẽ cười.
“Đừng giả vờ nữa.”
“Cô nghe thấy ta nói.”
03
Xuân lôi chợt nổ.
Mưa lớn ào ào trút xuống.
Trong phòng chỉ còn nửa ngọn nến leo lét.
Gió vừa thổi, bóng quỷ cũng theo ánh nến mà lay động.
Ta co rúm ở cuối giường, cung cung kính kính dập đầu.
“Hôm nay thật sự không có ý mạo phạm, xin vị gia đây nể tình ta đã quét mộ cho ngài, tha cho ta lần này, đừng bám theo ta nữa!”
Nghe ta van xin như vậy, hắn lại chẳng hề vui vẻ.
Hắn lững thững bay đến bên bàn, cúi người ngồi xuống.
“Tiểu gia trước nay không nợ ai.”
“Đã nói sẽ giúp cô thực hiện một điều ước thì cứ mạnh dạn nói.”
“Kẻo sau này dây dưa mãi chẳng dứt.”
Người ta vẫn bảo cô hồn dã quỷ là thứ thích quấn lấy người sống, hôm nay xem như ta được mở mang tầm mắt.
Nếu không chiều ý hắn, e rằng hắn sẽ chẳng dễ dàng chịu rời đi.
Nghĩ đi nghĩ lại.
Mộ của hắn nằm sát bên mộ Cố Từ An, biết đâu thật sự có thể giúp được ta.
Ta lấy hết can đảm ngồi thẳng dậy, dè dặt hỏi:
“Vậy… ngài có thể giúp ta hỏi thăm một chút được không?”
“Chủ nhân ngôi mộ bên cạnh ngài… dưới đó sống có tốt không?”
Thân ảnh mờ như khói của nam quỷ khựng lại trong thoáng chốc.
Rồi hắn hỏi ngược:
“Hắn là gì của cô?”
Từ sau khi Cố Từ An qua đời.
Ta chưa từng nhắc đến chàng với bất kỳ ai.
Bây giờ bị một con quỷ hỏi như vậy, ta lại không biết phải trả lời thế nào.
Lặng im rất lâu, ta khẽ thở dài:
“Huynh ấy…”
“Là thanh mai trúc mã của ta.”
“Cũng là… vị hôn phu của ta.”
04
Cố Từ An lớn hơn ta hai tuổi, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Ta đầu óc không nhanh, đọc thơ đối vế, lúc nào cũng không bằng muội muội.
Thầy đồ mắng ta, bọn trẻ trong học đường cười ta.
Ta lén trốn sau núi giả mà khóc.
Cố Từ An lúc nào cũng là người đầu tiên tìm thấy ta.
Chàng lấy từ trong ngực ra bánh đường, vừa lau nước mắt cho ta vừa nói—
“Không sao đâu A Oánh.”
“Không học được cũng chẳng sao, ta không chê nàng ngốc.”
Trên đời này, ngoài mẫu thân, chỉ có Cố Từ An là không chê ta.
Mẫu thân vẫn thường nói, làm người không thể quên ơn.
Cố Từ An đối tốt với ta, ta đều nhớ.
Năm ta mười tuổi, chiếc khăn tay của muội muội bị gió lớn thổi ra mặt hồ.
Cố Từ An bảo bọn ta đứng chờ trên cầu, chàng xuống nhặt.
Mặt hồ đầu đông, băng rất mỏng.
Cố Từ An mới đi được hai bước đã rơi xuống hố băng.
Ta và muội muội sợ đến phát hoảng, đứng trên bờ lớn tiếng cầu cứu.
Cố Từ An vốn không biết bơi.
Giữa lúc giãy giụa, chàng gần như sắp chìm xuống đáy.
Ta không nghĩ ngợi gì, nhảy xuống ngay.
Ta biết bơi, nhưng áo quần mùa đông quá nặng.
Thân hình Cố Từ An lại cao.
Sau khi dốc hết sức nâng chàng lên, ta kiệt sức mà buông tay.
Cuối cùng thì mất sạch tri giác.
Lần rơi xuống nước đó, ta bệnh nặng một trận, sốt cao không lui.
Lại mang chứng hàn bệnh.
Cố Từ An thường xuyên đến thăm ta, nhưng ta mới nói được mấy câu đã ho sù sụ không ngừng.
Chỉ đành ngồi bên cạnh, nhìn chàng nói chuyện với muội muội.
Chàng ngày nào cũng chạy qua nhà ta.
Thời gian lâu dần, nhà họ Cố nhớ ơn ta đã cứu chàng một mạng, bèn dứt khoát định luôn hôn ước.
Hứa rằng sẽ chăm sóc ta cả đời.
Ta mừng rỡ khôn xiết, còn Cố Từ An thì chẳng vui vẻ mấy.
Chàng tránh ánh mắt ta:
“A Oánh, nàng cứ dưỡng bệnh trước đi, đợi thân thể khá hơn rồi hãy bàn chuyện cưới hỏi.”
Chàng nói đúng, ta ngày nào cũng ho, thỉnh thoảng còn sốt nhẹ.
Chaporia
Bình Luận (0)