Một kẻ bệnh tật như ta, sao có thể làm tân nương được?
Ta ngoan ngoãn nghe lời.
Thuốc đắng mấy cũng bịt mũi uống xuống, đến châm cứu cũng cắn răng chịu.
Chỉ đợi đến tuổi gả cưới, rồi sẽ lấy chàng.
Năm mười lăm tuổi.
Cố Từ An nói muốn tự tay làm cho ta một chiếc ngọc tỏa làm lễ cập kê, bèn đến Dương Châu bái sư học nghề tìm thợ.
Ta thân thể yếu, mẫu thân ngăn không cho ra ngoài xa.
Muội muội muốn đi theo mua son phấn, mẫu thân liền đồng ý.
Năm ấy mưa nhiều.
Ngày họ trở về, mưa to như trút, gió lớn cuộn dữ.
Con thuyền Cố Từ An và muội muội ngồi gặp nạn, từ đó không bao giờ cập bến nữa.
Một lần mất đi hai người thân.
Nghe tin xong, ta ngất ngay tại chỗ.
Tỉnh lại rồi, ngày nào ta cũng chạy ra bến tàu đợi.
Mẫu thân nhìn mà thở dài, khuyên ta đừng đợi nữa.
Nhưng ta không tin.
Hai người đang yên đang lành, sao lại bị nước lớn cuốn đi?
Về sau, thấy mẫu thân lén lau nước mắt sau lưng ta, mỗi ngày mỗi tiều tụy, còn gầy hơn cả ta.
Ta không đành lòng để bà lo thêm, từ đó không nhắc đến Cố Từ An nữa.
Nghe lời bà, dọn khỏi trấn.
05
“Ý cô là, hai người chưa từng bái đường thành thân?”
Ta gật đầu, nhỏ giọng biện giải:
“Tuy chưa bái đường, nhưng ta và chàng đã định hôn ước.”
“Gọi chàng là vị hôn phu, cũng không sai.”
Con quỷ khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt xem thường.
Tựa như mấy chuyện tình tình ái ái này vô cùng vô vị, làm bẩn tai hắn.
Mặt ta nóng lên, lại chẳng dám chọc hắn.
Giọng điệu càng thêm cẩn thận:
“Đại gia ngài nếu thấy không tiện, coi như ta chưa nói gì.”
Bản thân ta vốn cũng chẳng trông mong hắn giúp được gì.
Chỉ mong hắn mau chóng rời đi.
Nến chập chờn, bóng quỷ lững thững đứng dậy.
Thân thể vẫn nửa ẩn nửa hiện trong màn sương, không nhìn rõ mặt.
Giọng điệu hờ hững:
“Được, ta đi hỏi thăm thử.”
“Có tin tức rồi sẽ quay lại tìm cô.”
Ta vừa mừng vừa sợ, đến cả sợ hãi cũng quên mất.
Mở to mắt nhìn hắn:
“Thật sao?”
“Nếu ngài thật sự tìm được chàng, ngày ngày ta sẽ dâng hương cho ngài!”
“À đúng rồi, xin hỏi tôn tính đại danh của ngài là gì, sáng mai ta sẽ lên chùa Pháp Hoa thắp cho ngài một ngọn đăng trường minh.”
Con quỷ khựng lại.
Hắn lặng lẽ nhìn gương mặt ta.
Ta ngượng ngùng cười, cúi đầu xuống.
Nhìn chằm chằm một nam tử xa lạ như vậy, quả thật không ổn.
Cho dù hắn là một con quỷ.
Một lát sau, trên đầu ta truyền đến giọng hắn lạnh nhạt:
“Chỉ là cô hồn dã quỷ, không cần phiền phức.”
Gió nhẹ lướt qua.
Ta ngẩng đầu lên lần nữa, ngoài cửa sổ đã là một khoảng đen kịt.
Ngoài bóng cây lay động, không còn chút bóng dáng nào của hắn.
Ta nghi mình nghe lầm.
Vừa rồi, ta thế mà nghe ra trong giọng một con quỷ có chút cô quạnh.
06
Sáng sớm ta cho mẫu thân uống thuốc xong, liền vội vã lên núi.
Chùa Pháp Hoa có một vị lão hòa thượng đức cao vọng trọng.
Giống như thần tiên.
Ta muốn hỏi ông, nếu muốn thắp một ngọn đăng trường minh cho cô hồn dã quỷ thì phải làm thế nào.
Nhưng mà.
Ta quỳ lạy nửa ngày.
Lão hòa thượng vẫn không gặp ta.
Thời gian không còn sớm, ta còn phải về nấu cơm cho mẫu thân.
Đành xoay người xuống núi.
Vừa bước ra khỏi cổng chùa, một tiểu sa di chạy tới, cung kính thi lễ với ta:
“Thí chủ, sư phụ bảo con chuyển cho thí chủ một câu——”
“Muôn vàn duyên pháp đều do nhân quả, tâm không vướng mắc thì tự an nhiên.”
Ta nghe mà đầu óc mơ hồ.
Trên đường xuống núi, vẫn còn đang ngẫm câu nói của lão hòa thượng.
Mẫu thân thấy ta tâm thần bất định, hỏi:
“Con làm sao vậy?”
Ta hoàn hồn, nhìn gương mặt gầy đến hõm sâu của mẫu thân, trong lòng lại đau.
Hai ngày này mẫu thân cứ luôn gặp ác mộng.
Giọng khàn đặc, thê lương gọi tên muội muội.
Lang trung đổi thuốc cũng không đỡ.
Nói là ưu tư thành bệnh, tâm bệnh khó chữa.
Ta biết, mẫu thân đang nhớ muội muội.
Ta và muội muội đều là hài tử được mẫu thân nhặt về nuôi.
Nhưng muội muội thông minh lanh lợi, miệng lại ngọt, hơn ta rất nhiều.
Ngay cả vị thầy đồ nghiêm khắc nhất cũng thích nó.
Mẫu thân nuôi nó bao nhiêu năm, đột nhiên mất đi, sao có thể không đau lòng.
“Không sao.”
“Nương, người ăn nhiều hơn một chút, dưỡng cho thân thể khá lên.”
“Tháng sau con đưa người đi chợ trấn.”
Mẫu thân nhắm mắt lại:
“Con đi đi, ngày nào cũng canh chừng ta, quá buồn bực.”
Ta cười, lau đi nước canh bên khóe môi bà.
“Bầu bạn với nương, sao lại buồn bực được?”
Mẫu thân thở dài một tiếng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
07
Liên tiếp mấy ngày, ta đều lén đốt giấy tiền cho con quỷ kia.
Mong hắn mang về tin tốt, nhưng hắn lại như bốc hơi khỏi nhân gian.
Đêm nay, tiếng mưa ầm ầm làm ta trằn trọc không ngủ được.
Bỗng bên tai truyền đến giọng nói lười nhác ấy.
“Nửa đêm không ngủ, lăn qua lăn lại trên giường làm bánh sao?”
Ta giật mình ngồi bật dậy, vén màn giường.
Mừng rỡ nói:
“Ngài đến rồi!”
Trong phòng thắp hai cây nến lớn.
Bóng dáng hắn dường như thật hơn lần trước một chút.
Không còn như khói như sương mà phiêu đãng nữa.
Nhờ ánh nến, đã có thể mơ hồ nhìn ra hình dáng.
Mày kiếm, mũi cao, mắt phượng.
Giữa mày mang vẻ ngông nghênh của thiếu niên.
Không ngờ lại thanh tú đến vậy.
Hắn liếc ta một cái.
“Nàng không ngủ, là đang đợi ta?”
Ta mạnh mẽ gật đầu.
“Nàng gặp được Từ An chưa?”
“Chàng vẫn ổn chứ?”
“Có thiếu thứ gì không?”
“Còn nhớ đường về nhà không?”
“Vì sao mãi không đến gặp ta?”
“Có phải đang trách ta…”
“Nếu ngày đó ta cũng ở trên thuyền, chàng và muội muội đã không chết…”
Giọng ta càng nói càng nhỏ.
Day dứt cuộn lên, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống.
Hắn lặng lẽ nhìn ta khóc, hồi lâu sau mới mở miệng.
“Người nàng nói, ta không tìm thấy.”
Ta ngẩn ra, thấy sắc mặt hắn không vui, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ lẩm bẩm:
“Vậy à, đã ba năm rồi, chắc hẳn chàng đã sớm đầu thai chuyển thế rồi——”
“Không, hắn chưa đầu thai.”
“Vậy… vậy là có ý gì?”
Hắn nhìn vệt nước mắt trên mặt ta, khẽ nhíu mày.
Như thể ta lại chọc hắn không vui.
“Đừng khóc nữa.”
“Hắn căn bản chưa chết.”
Ta sững người.
“Nhưng mẫu thân chính miệng nói với ta, chàng và muội muội cùng nhau bị chết đuối, thi cốt vô tồn——”
Một tiếng cười lạnh, chói tai vô cùng.
Hắn nhếch môi, giễu cợt:
“Thi cốt vô tồn.”
“Đó chẳng phải là câu trả lời sao?”
08
Ta cúi mắt.
Siết chặt góc áo, ngón tay không khống chế được mà run.
Sao mẫu thân có thể lừa ta?
Sao họ lại lấy tính mạng ra nói đùa?
Nếu chàng chưa chết… vì sao không đến gặp ta?
Có phải là còn ẩn tình gì không?
Con quỷ kia dường như nhìn thấu tâm tư của ta, khẽ hừ:
“Hừ, nam nhân giả chết, còn có thể có ẩn tình gì nữa?”
“Không ngoài việc thay lòng đổi dạ, quên ơn phụ nghĩa.”
“Cũng chỉ có cô ngốc đến mức ấy, chưa bái đường thành thân mà vẫn ngây ngốc giúp hắn để tang ba năm.”
Chaporia
Bình Luận (0)