Hắn nói không lưu tình chút nào.

Ta lại không thể phản bác, thậm chí còn lờ mờ cảm thấy hắn nói có lẽ là thật.

Mẫu thân vẫn luôn khuyên ta, đường đời phía sau còn dài, thời gian lâu rồi sẽ quên.

Nhưng người đã để trong lòng, sao có thể nói quên là quên được?

Chỉ là không nhắc tới nữa mà thôi.

Đêm nay biết Cố Từ An chưa chết.

Ta bỗng mất hết chủ ý.

Chỉ cảm thấy hoang đường đến cực điểm.

Nước mắt sắp rơi xuống, đã bị ta vội vàng lau đi.

“Vị tiểu gia này, đa tạ ngài đã giúp ta hỏi thăm, lời hứa với ngài ta sẽ không quên.”

“Sau này đến ngày lễ tết, ta đều sẽ đi tế bái ngài.”

“Ngài đi đi.”

Con quỷ khựng lại một lát, giọng lạnh đi:

“Nàng cứ thế mà bỏ qua sao?”

Ta nén tiếng nấc, trong đầu rối loạn thành một mớ, thật sự không biết phải đáp thế nào.

Hắn bỗng nổi cáu.

“Ngu xuẩn!”

“Hắn phụ nàng, nàng phải trả lại gấp mười gấp trăm lần!”

“Khóc thì có ích gì? Phải khiến hắn đau, khiến hắn sống không bằng chết!”

Một trận âm phong nổi lên, hắn chớp mắt đã áp sát, bóng quỷ gần như bao trùm lấy ta.

Ta cứng đờ, không dám động đậy.

Hắn cúi xuống nhìn ta.

Đôi mắt phượng đẹp đẽ kia nổi lên vẻ hung lệ.

Giọng nói mang theo sức mê hoặc, khẽ khàng vang bên tai ta:

“Nàng không muốn báo thù sao?”

“Chỉ cần nàng nói muốn… ta giúp nàng.”

09

Ta đã khóc suốt một đêm.

Mắt sưng húp đến chẳng ra hình dạng.

Sợ mẫu thân phát hiện, trời còn chưa sáng ta đã ra sân múc nước giếng rửa mắt.

Thế nhưng vừa mở miệng, giọng vẫn lộ ra sơ hở.

Mẫu thân khẽ thở dài:

“A Oánh, từ nhỏ con đã đơn thuần, không giấu được tâm sự.”

“Có uất ức gì, nói với nương đi.”

Ta nhìn gương mặt tiều tụy của bà, do dự mãi không thôi.

Bên tai bỗng lại vang lên giọng con quỷ ấy—

“Tất cả mọi người đều biết, chỉ mình cô bị giấu.”

“Cô không tức sao?”

Nghĩ ngợi rất lâu, ta cuối cùng cũng mở miệng:

“Nương, A Nhược… có phải chưa chết không?”

“Cố Từ An cũng chưa chết, đúng không?”

“Mọi người đều giấu con, là sợ con——”

Lời còn chưa hỏi xong, sắc mặt mẫu thân đột biến, bỗng ho sặc sụa dữ dội.

Bà vịn mép giường, thân thể gầy khô run lên như chiếc lá rụng.

Thuốc vừa uống ban nãy bị nôn hết ra.

Rồi “ọc” một tiếng, lại phun thêm một ngụm máu.

Ta hoảng hốt, hai tay run rẩy đỡ lấy mẫu thân.

“Nương! A Oánh không hỏi nữa, không hỏi nữa đâu, người đừng dọa con!”

Mẫu thân gắng chống thân mình, ánh mắt bi thương lại đầy áy náy.

Sau khi hơi thở ổn định lại, bà chậm rãi mở miệng:

“Mấy chuyện dơ bẩn này, nương không muốn nói cho con biết, nhưng nương biết chẳng giấu nổi con lâu đâu.”

“Con hứa với nương, đừng đi tìm bọn họ, cứ coi như bọn họ đều đã chết!”

Mẫu thân nắm chặt tay ta, sức mạnh lớn đến kinh người.

Ta chỉ còn biết gật đầu đáp ứng, nghe bà nói ra chân tướng.

“Con nha đầu họ Giang kia, lúc con đang bệnh, đã lén lút qua lại với thằng nhóc nhà họ Cố.”

“Bị nương bắt gặp thì nó đã có mang rồi.”

“Nó khổ sở cầu xin, bảo nương tác thành cho chúng, nếu không sẽ đem chuyện này nói toạc ra trước mặt con.”

“Con đã cứu Giang Nhược một mạng, còn vì cứu Cố Từ An mà suýt mất mạng, vậy mà chúng lại đối xử với con như thế, nương thật hận không thể ch//ém chết chúng!”

Ta ngồi ngây ra.

Trong lòng không biết là hận hay là oán.

Chỉ thấy một ngọn lửa như sắp bùng cháy.

Cho đến khi một đôi tay khô gầy lạnh buốt, nhẹ nhàng chạm lên mặt ta.

Ta hoàn hồn.

Trong mắt mẫu thân đầy nước, bà lưu luyến nhìn ta:

“Con A Oánh của nương, con quá thiện lương…”

“Hứa với nương, đừng đi tìm bọn chúng, sống cho tốt cuộc đời của con.”

“Quấn lấy nhau không buông, sẽ không có kết cục tốt.”

Nói xong, mẫu thân ngất đi.

Ta gọi thế nào bà cũng không đáp lại.

Ta hoàn hồn, lập tức lao ra ngoài.

Đường đất lầy lội, vừa chạy ra khỏi sân đã trượt ngã nặng nề.

Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói:

“Nàng định đi đâu?”

Là Tạ Chiêu.

10

Đêm qua, hắn xúi ta báo thù.

Ta chần chừ mãi vẫn không chịu đáp ứng.

Hắn tức đến điên người, lúc rời đi còn nói với ta, lời hứa giúp ta thực hiện một điều ước vẫn còn tính.

Nếu ta đổi ý, chỉ cần lúc đốt giấy gọi tên hắn là được.

“Nhớ kỹ, ta tên là Tạ Chiêu.”

Nhưng ta không muốn hắn nhúng tay vào chuyện này.

“Ta đi tìm Tôn lang trung, bệnh của mẫu thân lâu nay đều do ông ấy xem mạch, ông ấy nhất định có cách!”

Sắc mặt Tạ Chiêu nặng nề, bám sát phía sau ta không rời.

“Đừng đi nữa! Nương nàng đã không qua khỏi rồi.”

“Nhân lúc bà còn nghe thấy, mau quay về nói chuyện với bà đi.”

Ta không chịu quay đầu, nước mắt làm mờ cả hai mắt.

Ta vừa khóc vừa đuổi hắn đi.

“Nói bậy! Nương ta sẽ không sao cả!”

“Ngươi đừng âm hồn không tan bám theo ta nữa!”

Tạ Chiêu im lặng.

Đường xa, ta ngã đến cả người đều lấm bẩn, nhưng không dám khóc.

Sợ làm lỡ thời gian.

Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước.

Khi Tôn lang trung theo ta trở về, mẫu thân đã tắt thở.

Ta ngồi phịch xuống đất, lòng như bị khoét rỗng.

Toàn thân lạnh đến run rẩy.

Mà lại chẳng biết khóc.

Bên tai bỗng truyền đến một tiếng thở dài.

“Đừng khóc nữa.”

“Người chết là lớn nhất, an táng nương nàng trước đã.”

Thiếu niên hờ hững đứng sau lưng ta.

Mày mắt bi thương.

Ta nhìn gương mặt khô héo của mẫu thân, hận ý lan tràn vô biên.

Ta nghe thấy chính mình lạnh lẽo nói:

“Tạ Chiêu, ngươi nói đúng, ta không thể cứ thế mà bỏ qua.”

11

Mấy năm nay mẫu thân uống thuốc liên tục, trong nhà từ lâu đã không còn đồng nào.

Tang lễ làm rất sơ sài, hàng xóm trong thôn thương ta cô độc một mình.

Ai nấy đều đến giúp.

Ta quỳ mãi không đứng dậy, tiễn từng người láng giềng rời đi.

Cho đến khi trước mặt dừng lại một đôi hắc ủng sạch sẽ.

“A Oánh…”

“Nương—— Nhược Nhi có lỗi với người, con bất hiếu với người rồi!”

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn thấy Cố Từ An mặc một thân đồ trắng, đang cúi mắt đau xót nhìn ta.

Còn Giang Nhược đã quỳ sụp trước linh vị của mẫu thân, đau đớn khóc lớn.

Những người làng còn chưa đi xa, lần lượt dừng bước quay đầu nhìn lại.

Hẳn là bọn họ cũng thấy kỳ quái.

Đứa con nuôi đã chết ba năm, sao lại sống lại rồi?

Trong tay Cố Từ An đang dắt theo, lại là con của ai?

Tạ Chiêu khoanh tay cười lạnh.

“Ồ, tự dâng tới cửa rồi.”

Ta lạnh nhạt nhìn Cố Từ An.

Không có bất kỳ phản ứng nào.

Bộ dạng này dường như dọa hắn.

Cố Từ An nhíu chặt mày, nửa ngồi xuống, muốn đỡ ta đứng dậy.

“A Oánh, sắc mặt nàng rất tệ, vào trong nghỉ một chút đi.”

“Ở đây có ta và A Nhược trông coi——”

Ta tránh tay hắn, lạnh lùng hỏi:

“Các ngươi không phải đã chết rồi sao?”

Cố Từ An khựng động tác.

Điểm xót xa trong đáy mắt trở nên phức tạp.

Hắn mở miệng, dường như muốn giải thích gì đó.

Giang Nhược bỗng nhiên bò dậy, lại quỳ xuống trước mặt ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...