
Giới Thiệu
Cha ta bệnh nặng, mẹ ta xuống ruộng đào nhân sâm, lại đào ra ta.
Bà kêu lên thảm thiết, rõ ràng đã buộc dây đỏ vào một cây nhân sâm, sao đào lên lại thành một đứa bé gái trắng trẻo mũm mĩm.
Sau đó lại khóc: “Trời đánh đấy, đứa trẻ tốt thế này mà cũng nỡ chôn sống sao?”
Ngày bà đưa ta về nhà, cả nhà đều không vui.
Nhưng đến tối, quả trứng gà duy nhất trong nhà lại được đặt vào bát của ta.
Đêm đó, gà mái chổng mông lên trời mà đẻ trứng, đẻ suốt nửa đêm, cả nhà nhờ vậy mà được ăn no.
Sau này, cha vốn liệt giường bỗng đi lại như bay, mỗi ngày chạy năm mươi vòng quanh thôn.
Muội muội câm điếc mỗi sáng leo lên mái nhà hát vang, còn dẫn về một vị muội phu vừa giàu có vừa si tình.
Mẹ sinh hết đứa này đến đứa khác, về sau mỗi lần cha vừa bước vào phòng là lại bị mẹ đánh.
Đại cô cô vì không sinh được con mà bị nhà chồng hành hạ phải về nhà, sau khi tái giá lại mang thai. Ta liền nhảy vào nồi trong bếp nấu canh nhân sâm cho cô bồi bổ.
Mẹ ta vừa nhìn thấy ta bị nấu trong nồi, sợ đến mức lao vào đánh cha túi bụi.
“Ta bảo chàng nấu cơm cho đại tỷ, ai cho chàng đem con đi nấu hả?!”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)