Nuôi Bé Nhân Sâm, Cả Nhà Đổi Mệnh

Cha ta bệnh nặng, mẹ ta xuống ruộng đào nhân sâm, lại đào ra ta.

Bà kêu lên thảm thiết, rõ ràng đã buộc dây đỏ vào một cây nhân sâm, sao đào lên lại thành một đứa bé gái trắng trẻo mũm mĩm.

Sau đó lại khóc: “Trời đánh đấy, đứa trẻ tốt thế này mà cũng nỡ chôn sống sao?”

Ngày bà đưa ta về nhà, cả nhà đều không vui.

Nhưng đến tối, quả trứng gà duy nhất trong nhà lại được đặt vào bát của ta.

Đêm đó, gà mái chổng mông lên trời mà đẻ trứng, đẻ suốt nửa đêm, cả nhà nhờ vậy mà được ăn no.

Sau này, cha vốn liệt giường bỗng đi lại như bay, mỗi ngày chạy năm mươi vòng quanh thôn.

Muội muội câm điếc mỗi sáng leo lên mái nhà hát vang, còn dẫn về một vị muội phu vừa giàu có vừa si tình.

Mẹ sinh hết đứa này đến đứa khác, về sau mỗi lần cha vừa bước vào phòng là lại bị mẹ đánh.

Đại cô cô vì không sinh được con mà bị nhà chồng hành hạ phải về nhà, sau khi tái giá lại mang thai. Ta liền nhảy vào nồi trong bếp nấu canh nhân sâm cho cô bồi bổ.

Mẹ ta vừa nhìn thấy ta bị nấu trong nồi, sợ đến mức lao vào đánh cha túi bụi.

“Ta bảo chàng nấu cơm cho đại tỷ, ai cho chàng đem con đi nấu hả?!”

________________________________________

1.

Mẹ ôm ta, vẻ mặt xấu hổ cúi gằm, ngồi trước bàn cơm.

Vốn nói đi đào nhân sâm, kết quả nhân sâm không đào được, lại đào về một cái miệng ăn không.

Khiến gia cảnh vốn đã thiếu thốn lại càng thêm chật vật.

Hơn chục người trong nhà trừng mắt nhìn ta.

Mẹ dùng tay áo vá chằng vá đụp lau nước mắt: “May mà ta đào nhanh, không thì đã không còn thở nữa rồi!”

Ta vội giải thích: “Có thở mà, có khí, trong đất cũng có khí.”

“Đã bảo không cho ngươi ra ngoài! Lại nhặt về một gánh nặng lớn thế này.” Bà nội giận dữ, đập phá rồi bỏ ra ngoài.

Ta nói: “Mẹ chôn con lại cũng được.”

Mẹ khóc đến nói lắp: “Mọi người ép con bé đến mức nào rồi? Nhỏ thế này mà đã không muốn sống nữa!”

Tối đó, trong nhà luộc một quả trứng gà, không ai ăn, đặt hết vào bát của ta.

“Vì sao mọi người không ăn?”

Bà nội lầm bầm: “Một con gà một ngày đẻ được mấy quả? Ai cũng ăn thì cái mông nó chẳng bốc khói à, còn nói nhảm nữa ta quẳng con ra ngoài.”

Ta ngoan ngoãn ăn hết trứng.

Ăn xong, mẹ vào phòng rất lâu, giữa tiếng càm ràm của bà nội, bà lấy ra một mảnh vải hoa đỏ cũ may cho ta một chiếc đệm nhỏ.

Đợi cả nhà ngủ say, ta lén chạy ra chuồng gà, vỗ vỗ mông gà mái.

“Ngươi ngoan nhé, ta cho ngươi ăn đồ ngon.”

Ta bứt một sợi rễ nhân sâm, đút cho nó.

Sáng hôm sau liền nghe mẹ hét lên: “Mau ra đây! Gà nhà mình nổ trứng rồi!”

Mọi người chạy ra, chỉ thấy gà mái chổng mông lên trời bắn trứng lên không.

Bốp một cái, bốp một cái, trứng bay ra đều rơi chuẩn xác vào chậu nước.

Chỉ một buổi sáng, chậu đã đầy kín trứng, hơn hai mươi quả, còn gà mái gầy đi hai vòng, hai chân run rẩy.

Nhưng mông nó không hề bốc khói.

Hôm đó, cả nhà đều được ăn trứng.

Mẹ bảo ta chia trứng cho mọi người.

Ta nói: “Ông nội bà nội cha cô cô mẹ ăn trứng nè.”

Không ai phản bác, nhưng ai cũng bẻ thêm một miếng trứng bỏ vào bát của ta.

“Mỗi người bớt một miếng cơm, chẳng lẽ không nuôi nổi một đứa trẻ sao? Từ nay nó là cháu gái nhà ta.”

________________________________________

2.

Đêm đó, ta lén cho gà mái ăn rễ nhân sâm, lại nghe cha dặn dò mẹ chuyện hậu sự.

“Ta không qua khỏi rồi, sau khi ta đi, nếu nàng không muốn tái giá thì thay ta chăm sóc cả nhà; nếu nàng gặp được người vừa ý thì cũng đừng ngại, cứ đi đi, cả nhà sẽ không cản. Mẹ còn lén chuẩn bị cho nàng chút của hồi môn.”

Mẹ khóc đến gần như không nói nên lời, chỉ luôn miệng gọi: “Huynh…”

Cuối cùng cha nói khát nước, bà mới đi ra ngoài.

Một lát sau, cả nhà đều đến, bà nội chân què dìu ông nội mù lòa, tiểu cô cô câm điếc nắm tay mẹ đang run rẩy, cả phòng đầy tiếng khóc.

Cha nằm đó không động đậy, thân thể như đã cứng lại.

Mẹ khóc ngất, mọi người vội đưa bà ra ngoài, ta liền bước vào nhìn cha.

Sắc mặt cha xanh tái, thân thể lạnh ngắt, nhưng vẫn cố mở mắt nhìn ta.

“Tiểu nha đầu, sau này nếu mẹ con tái giá, con không được đòi theo, ngoan ngoãn ở lại, nhà này sẽ không để con chết đói.”

Ta chớp mắt: “Vì sao phải để mẹ tái giá?”

Mắt cha đỏ lên: “Sợ mẹ con chịu khổ, đời này nàng ấy khổ đủ rồi, con phải nhớ, con là đứa trẻ mẹ nhặt về, nàng có ơn với con, con không được làm gánh nặng, nếu không mang theo con… nàng còn có thể tìm được một nhà tử tế.”

Ta hỏi: “Vậy cha không nhớ mẹ sao?”

“Người chết sẽ không nhớ ai. Được rồi, ta mệt rồi, con ra ngoài đi.”

Cha nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu dần, gần như tắt hẳn.

Chỉ nghe “rắc” một tiếng, bát vỡ, mẹ từ ngoài chạy vào ôm cha khóc: “Huynh ơi—”

Đêm đó mẹ ngất rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngất, ta nhân lúc không ai chú ý, nhét một sợi rễ nhân sâm vào miệng cha.

“Cha, cha có điều ước gì không?”

“…Ta chỉ mong trước khi chết… chặt đầy một sân củi… gánh đầy chum nước… để mẹ con đỡ vất vả…”

“Được ạ.”

Sau khi mẹ tỉnh lại, bà khóc đòi canh linh cữu, mọi người cũng mặc bà.

Nửa đêm, trong sân vang lên tiếng hét kinh hoàng của mẹ.

“Đừng dậy! Huynh liệt bao nhiêu năm rồi! A—! Đừng bay nữa, huynh!”

Người cha vốn sắp tắt thở, nửa đêm bật dậy chạy khắp sân, vừa bổ củi vừa gánh nước, nhanh nhẹn hơn cả khỉ trong núi, bên cạnh gà mái vừa kêu vừa đẻ trứng.

Sáng hôm sau, mọi người mở cửa, phát hiện sân chất đầy củi, cửa cũng bị chặn kín, một chậu trứng đầy ắp, gà mái tinh thần phấn chấn.

Cha sống lại, củi và trứng còn bán được không ít tiền.

________________________________________

3.

Trong nhà đã có cái ăn, mỗi sáng ta đều có trứng, bà nội nói trẻ con phải ăn đồ tốt, còn nuôi một con dê cho ta uống sữa dê.

Mỗi sáng đều có một chậu sữa dê, ta uống rất vui, sữa dê thật ngon.

Bà nội nhìn ta uống, mặt đầy ghét bỏ: “Uống lem nhem hết cả miệng, uống thêm đi, không uống hết là phí.”

Rồi lại thở dài nhìn cha mẹ: “Nếu ta có đứa cháu trai, chỗ sữa này đã không phí, hai đứa uống là vừa.”

Mẹ cúi đầu buồn bã, cha vội nói: “Chuyện này không vội được, thân thể ta trước kia không tốt, giờ mới khỏe lại, từ từ rồi sẽ có.”

Vừa dứt lời, ngoài cổng đã ồn ào, tiếng khóc từ xa đến gần.

Một phụ nhân tiều tụy bị đẩy vào, ngã xuống đất, mặt đầy vết thương, gầy đến biến dạng, đang khóc không ngừng.

Phía sau là một phụ nhân hung dữ và một người đàn ông trông như chuột tinh, vừa đi vừa chửi.

“Gả sang hơn một năm rồi mà bụng không động tĩnh, là muốn nhà họ Trương tuyệt hậu sao? Việc này các người phải cho chúng ta lời giải thích.”

Ánh mắt bà ta quét một vòng rồi dừng trên người ta.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...