Mắt có ánh sáng.
Mặt cũng có chút sắc hồng.
Hạ Trì nhìn cô qua màn hình, giọng cố tỏ ra bình tĩnh:
“Em gái, Tống thị xong rồi.”
Hạ Vãn cười.
“Vất vả cho anh.”
Hạ Trì hừ một tiếng.
“Biết anh vất vả thì nghỉ hè về nhà ăn cơm.”
“Được.”
Mẹ Hạ chen vào màn hình.
“Vãn Vãn, bên đó lạnh không? Mẹ gửi áo khoác cho con rồi, nhớ mặc. Đừng học khuya quá. Ăn uống đúng bữa. Con gầy quá rồi.”
Hạ Vãn kiên nhẫn gật đầu từng cái.
“Con biết rồi mẹ.”
Bố Hạ ngồi phía sau, ho khan một tiếng.
“Tiền có đủ dùng không?”
Hạ Vãn bật cười.
“Đủ ạ.”
Bố Hạ nghiêm mặt.
“Không đủ thì nói. Nhà mình không thiếu tiền.”
Hạ Vãn nhìn người nhà trên màn hình.
Trong lòng ấm đến mức hơi đau.
Đời trước, cô bỏ lỡ quá nhiều.
May mà đời này còn kịp.
Sau khi tắt video, Hạ Vãn nhận được một email.
Là từ một tổ chức bảo vệ quyền lợi bệnh nhân.
Họ mời cô tham gia một buổi diễn thuyết công khai, chia sẻ trải nghiệm bị làm giả hồ sơ bệnh án và giam giữ trái pháp luật.
Hạ Vãn nhìn email rất lâu.
Kỷ Nghiên nhắn tin tới.
“Muốn đi thì đi. Không muốn thì thôi. Không ai có quyền ép bà xé vết sẹo ra cho người khác xem.”
Hạ Vãn gõ chữ trả lời:
“Tui muốn đi.”
Không phải vì muốn chứng minh điều gì với Tống Cảnh Hoài.
Cũng không phải vì muốn được thương hại.
Mà vì cô biết, trên đời này có lẽ vẫn còn những người giống cô.
Bị nhốt trong bóng tối.
Không ai nghe họ nói.
Không ai tin họ vô tội.
Cô từng từ địa ngục bò ra.
Nếu có thể, cô muốn trở thành một chút ánh sáng cho người khác.
Buổi diễn thuyết diễn ra vào một tháng sau.
Hạ Vãn đứng trên sân khấu, trước mặt là rất nhiều người.
Cô không kể quá nhiều chi tiết đau đớn.
Cô chỉ nói:
“Điều đáng sợ nhất không phải bị người khác vu khống.”
“Mà là khi bạn cố gắng nói sự thật, lại không có ai chịu nghe.”
“Vì vậy, nếu một ngày nào đó, có người đứng trước mặt bạn, dùng tất cả sức lực nói rằng họ bị oan, xin hãy đừng vội kết luận họ đi/ ê/ n.”
“Hãy nghe họ nói hết.”
Dưới sân khấu có người lặng lẽ lau nước mắt.
Bài diễn thuyết ấy được đăng lên mạng.
Rất nhanh lan truyền rộng rãi.
Có người xin lỗi Hạ Vãn vì từng mắng cô trên mạng.
Có người nói cuối cùng họ cũng hiểu vì sao cô phải kiện đến cùng.
Cũng có người nhắc lại tên Tống Cảnh Hoài.
Nhưng Hạ Vãn không xem.
Cô đã không còn sống vì ánh mắt của người khác nữa.
Chương 13
Một năm sau.
Hạ Vãn về nước tham dự lễ thành lập quỹ hỗ trợ pháp lý cho bệnh nhân bị giam giữ trái phép.
Quỹ này do nhà họ Hạ bỏ vốn.
Tên là “Vãn Quang”.
Ánh sáng muộn.
Nhưng chỉ cần còn đến kịp, vẫn có thể soi đường.
Ngày hôm đó, rất nhiều phóng viên có mặt.
Hạ Vãn mặc một bộ vest trắng, tóc búi gọn sau gáy, dáng vẻ bình tĩnh mà sáng rực.
Không còn ai gọi cô là kẻ đ/ i/ ê/ n nữa.
Không còn ai dám dùng ánh mắt thương hại nhìn cô nữa.
Cô là Hạ Vãn.
Là người từng rơi xuống đáy vực, nhưng tự mình bò lên.
Là người từng yêu sai, nhưng không để sai lầm ấy hủy hoại phần đời còn lại.
Khi buổi lễ kết thúc, Hạ Vãn nhìn thấy Tống Cảnh Hoài ở phía bên kia đường.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Mặc áo khoác đen, đứng dưới tán cây.
Không đến gần.
Chỉ yên lặng nhìn cô.
Kỷ Nghiên cũng thấy.
“Có cần bảo vệ đuổi đi không?”
Hạ Vãn lắc đầu.
“Không cần.”
Tống Cảnh Hoài chậm rãi bước tới.
Khoảng cách còn ba bước, anh dừng lại.
“Hạ Vãn.”
Cô nhìn anh.
“Có việc?”
Tống Cảnh Hoài cười khổ.
Bây giờ cô nói chuyện với anh, giọng điệu còn xa lạ hơn cả người qua đường.
Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.
“Chiếc vòng ngọc của em, anh tìm người phục chế lại rồi.”
Hạ Vãn nhìn chiếc hộp.
Không nhận.
“Không cần. Mẹ tôi đã tặng tôi chiếc mới.”
Tay Tống Cảnh Hoài cứng giữa không trung.
Một lúc lâu sau, anh chậm rãi thu tay về.
“Anh nghe nói em sắp quay lại nước ngoài.”
“Ừ.”
“Sau này còn về nữa không?”
“Đương nhiên. Nhà tôi ở đây.”
Tống Cảnh Hoài cúi đầu.
“Anh… có thể làm gì cho em không?”
Hạ Vãn nhìn anh.
Ngày xưa, cô từng mong anh hỏi câu này biết bao.
Cô không cần anh làm chuyện lớn lao.
Cô chỉ muốn khi cô đau, anh hỏi cô một câu có sao không.
Khi cô bị oan, anh tin cô một lần.
Khi cô đứng sau cánh cửa sắt, anh quay đầu nhìn cô một cái.
Nhưng anh chưa từng làm.
Bây giờ anh muốn bù đắp.
Quá muộn rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)