Hạ Vãn nói:
“Có.”
Tống Cảnh Hoài lập tức ngẩng đầu.
Trong mắt anh lóe lên một chút hy vọng.
Hạ Vãn nhìn anh, giọng rất nhẹ:
“Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Hy vọng trong mắt Tống Cảnh Hoài tắt phụt.
Anh đứng đó, sắc mặt trắng bệch.
Hạ Vãn nói tiếp:
“Tống Cảnh Hoài, tôi không hận anh nữa.”
Anh hơi run.
Nhưng giây tiếp theo, cô đã nói:
“Vì hận anh cũng là lãng phí thời gian.”
Môi Tống Cảnh Hoài run lên.
Hạ Vãn nhìn về phía xa.
“Quãng đời sau này của tôi rất quý. Tôi muốn dùng nó để yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu bản thân, làm những chuyện tôi muốn làm.”
“Trong đó không có anh.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Lần này, Tống Cảnh Hoài không đuổi theo.
Anh đứng dưới tán cây, nhìn bóng lưng cô càng lúc càng xa.
Rõ ràng trời đang nắng.
Nhưng anh lại cảm thấy cả thế giới đều lạnh.
Anh bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước.
Lần đầu gặp Hạ Vãn, cô mặc váy đỏ, đứng dưới ánh đèn, cười đến rực rỡ.
Khi đó, cô nhìn anh bằng đôi mắt đầy sao.
Còn anh lại ghét sự rực rỡ ấy.
Anh tự tay dập tắt ánh sáng trong mắt cô.
Bây giờ, ánh sáng ấy đã quay lại.
Nhưng không còn chiếu về phía anh nữa.
Tống Cảnh Hoài cúi đầu, mở chiếc hộp trong tay.
Chiếc vòng ngọc đã được phục chế rất đẹp.
Nhưng vết nứt vẫn còn đó.
Giống như có những thứ, dù cố gắng vá lại thế nào, cũng không thể trở về như ban đầu.
Anh cười rất khẽ.
Cười đến nước mắt rơi xuống.
Đáng đời.
Thật sự đáng đời.
Chương 14
Nhiều năm sau, có người từng hỏi Hạ Vãn:
“Nếu có cơ hội quay lại quá khứ, cô muốn nói gì với bản thân năm đó?”
Khi ấy, Hạ Vãn đang đứng trước cửa sổ văn phòng.
Bên ngoài là hoàng hôn rất đẹp.
Cô suy nghĩ một lát rồi cười.
“Tôi muốn nói với cô ấy, đừng sợ.”
“Yêu sai một người không đáng sợ.”
“Đáng sợ là vì yêu sai mà quên mất chính mình cũng rất quý giá.”
Người phỏng vấn lại hỏi:
“Vậy cô còn tin vào tình yêu không?”
Hạ Vãn nhìn chiếc nhẫn đơn giản trên tay mình.
Nhiều năm sau, cô gặp một người rất tốt.
Người đó không oanh oanh liệt liệt.
Không nói lời thề non hẹn biển.
Nhưng sẽ nhớ cô không ăn được cay.
Sẽ đặt nước ấm bên cạnh khi cô họp khuya.
Sẽ đứng cạnh cô khi cô đối mặt với quá khứ, không hỏi cô vì sao từng đau, chỉ nói:
“Sau này tôi ở đây.”
Hạ Vãn mỉm cười.
“Tôi tin.”
“Nhưng tôi tin tình yêu không phải là đánh mất chính mình để đổi lấy một cái ngoái đầu.”
“Tình yêu tốt đẹp nên khiến người ta trở nên tự do hơn, sáng hơn, và càng giống chính mình hơn.”
Buổi phỏng vấn kết thúc.
Hạ Vãn bước ra khỏi tòa nhà.
Bố mẹ cô đang chờ bên ngoài.
Kỷ Nghiên ôm một bó hoa hướng dương chạy tới.
“Hạ Vãn! Bên này!”
Hạ Trì đứng cạnh xe, vẫn là dáng vẻ anh trai khó tính.
“Chậm quá. Cả nhà chờ mỗi em.”
Người đàn ông bên cạnh cô nhận lấy túi xách từ tay cô, dịu dàng hỏi:
“Mệt không?”
Hạ Vãn lắc đầu.
“Không mệt.”
Hoàng hôn rơi xuống vai cô.
Ấm áp.
Sáng trong.
Cách đó rất xa, có người ngồi trong một chiếc xe đen lặng lẽ nhìn cô.
Tống Cảnh Hoài đã không còn là Tống tổng cao cao tại thượng năm nào.
Anh sống phần đời còn lại trong sự hối hận muộn màng.
Anh không kết hôn.
Cũng không còn trồng hoa hồng.
Mỗi năm đến ngày Hạ Vãn được thả khỏi bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n, anh đều đến trước cổng nơi đó đứng rất lâu.
Nơi ấy đã bị niêm phong.
Cánh cửa sắt hoen gỉ.
Cỏ dại mọc đầy sân.
Anh từng nghĩ mình nhốt Hạ Vãn ở đó, còn bản thân có thể đi về phía hạnh phúc.
Nhưng sau này anh mới hiểu.
Ngày anh khóa cánh cửa ấy lại, người bị nhốt cả đời thật ra là chính anh.
Hạ Vãn không biết chuyện này.
Biết cũng sẽ không để tâm.
Bởi vì câu chuyện của cô đã sớm bước sang trang mới.
Cô không còn là người phụ nữ đứng sau cánh cửa sắt chờ Tống Cảnh Hoài quay đầu.
Cô là Hạ Vãn.
Là ánh sáng muộn màng nhưng rực rỡ.
Là người cuối cùng cũng học được cách yêu chính mình.
Mà những kẻ từng hại cô, cuối cùng đều phải trả giá.
Không ai thoát được.
Không ai xứng được tha thứ.
Kết thúc.
Chaporia
Bình Luận (0)