Giang Tố Nhiên nghẹn lại.

Sắc mặt Tống Cảnh Hoài cũng hơi thay đổi.

Hạ Vãn khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhạt, không có mỉa mai, cũng không có châm chọc.

Nhưng chính vì quá bình thản, lại khiến người ta khó chịu hơn cả một cái tát.

“Tôi đã đồng ý l/ y h/ ô/ n, cô không vui sao?”

Giang Tố Nhiên lập tức cúi đầu, dáng vẻ như bị tổn thương.

“Chị Hạ, em không có ý đó. Em chỉ cảm thấy… tình cảm nhiều năm như vậy, chị thật sự buông xuống được sao?”

Hạ Vãn gật đầu.

“Buông được.”

Cô nói quá nhanh.

Nhanh đến mức Tống Cảnh Hoài không kịp chuẩn bị.

Anh ta nhìn cô chằm chằm, đôi mắt lạnh lẽo như phủ sương.

“Hạ Vãn, cô tốt nhất nên nhớ kỹ lời mình nói hôm nay.”

Hạ Vãn quay sang nhìn anh ta.

“Yên tâm. Tôi nhớ rất kỹ.”

Nói xong, cô kéo vali nhỏ mà nhân viên bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n vừa trả lại cho mình, tự mình đi vào biệt thự.

Cô không quay đầu.

Cũng không nhìn thêm Tống Cảnh Hoài lấy một lần.

Phía sau, Giang Tố Nhiên siết chặt bó hoa hồng trong tay.

Cánh hoa mềm mại bị đầu ngón tay cô ta bóp nát.

Cô ta vốn đã chuẩn bị xong một màn kịch.

Cô ta muốn Hạ Vãn nổi điên.

Muốn Hạ Vãn mất mặt.

Muốn Tống Cảnh Hoài tận mắt thấy, người phụ nữ này dù ra khỏi bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n vẫn không khác gì trước kia.

Nhưng Hạ Vãn lại không diễn theo kịch bản.

Cô bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến Giang Tố Nhiên bất an.

Bên cạnh, Tống Cảnh Hoài bỗng ho khan một tiếng.

Trên mu bàn tay anh ta đã nổi lên từng mảng đỏ nhạt.

Giang Tố Nhiên lúc này mới như vừa sực nhớ ra.

“Cảnh Hoài, anh dị ứng hoa hồng, em quên mất…”

Cô ta vội ném bó hoa cho người giúp việc.

“Em xin lỗi, em chỉ thấy hoa đẹp quá nên nhất thời không nghĩ nhiều.”

Tống Cảnh Hoài nhìn vườn hoa hồng đầy sân, giọng hơi khàn.

“Không sao.”

Giang Tố Nhiên lập tức đỏ mắt.

“Hay là em bảo người ta nhổ hết đi nhé? Em không muốn anh vì em mà khó chịu.”

Tống Cảnh Hoài nhìn cô ta, ánh mắt dịu xuống.

“Không cần. Em thích thì cứ giữ.”

Cách đó không xa, Hạ Vãn vừa bước lên bậc thang.

Nghe thấy câu ấy, cô dừng lại nửa giây.

Rồi tiếp tục đi vào trong.

Thì ra anh ta cũng biết dịu dàng.

Chỉ là sự dịu dàng ấy chưa từng thuộc về cô.

Trước kia, cô từng vì anh ta bị đau dạ dày mà thức trắng cả đêm nấu cháo.

Anh ta lại chỉ lạnh lùng nói một câu:

“Hạ Vãn, cô đừng làm mấy chuyện vô nghĩa này nữa, phiền lắm.”

Trước kia, cô từng vì biết anh ta dị ứng hoa hồng mà tự tay nhổ bỏ cả vườn hoa mẹ cô tặng trước ngày cưới.

Anh ta lại chưa từng nhìn cô thêm một cái.

Bây giờ, Giang Tố Nhiên chỉ cần nói thích, anh ta liền có thể chịu đựng cả căn bệnh dị ứng nặng của mình.

Hạ Vãn cụp mắt.

Không sao.

Đời này, những chuyện đó đã không còn liên quan đến cô nữa.

Phòng ngủ chính vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong ký ức.

Màu sắc lạnh lẽo.

Bố cục xa lạ.

Rõ ràng cô đã sống ở đây nhiều năm, nhưng căn phòng này chưa từng có hơi thở của cô.

Tống Cảnh Hoài rất ít khi về nhà.

Ngay cả khi về, anh ta cũng ngủ ở phòng làm việc.

Căn phòng ngủ chính rộng lớn này chỉ có Hạ Vãn một mình canh giữ.

Canh đến mức từ hy vọng biến thành tuyệt vọng.

Canh đến mức cuối cùng bị người ta đưa vào nơi địa ngục kia.

Hạ Vãn đặt vali xuống, mở tủ quần áo.

Bên trong vẫn treo đầy những bộ váy cô từng thích.

Từng chiếc, từng chiếc đều là màu sắc mà Tống Cảnh Hoài thuận miệng nói là “khó coi”.

Cô từng vì một câu nói của anh ta mà đổi hết phong cách ăn mặc.

Cô từng mặc những bộ đồ trầm tối, cố gắng khiến mình trở nên giống kiểu phụ nữ anh ta thích.

Kết quả thì sao?

Người anh ta thích mặc váy hồng, ôm hoa hồng đứng giữa vườn hoa.

Còn cô, dù biến thành bất kỳ dáng vẻ nào, cũng chỉ là kẻ chướng mắt.

Hạ Vãn kéo hết quần áo trong tủ xuống.

Người giúp việc đứng ở cửa, nhìn cảnh ấy mà giật mình.

“Phu nhân, cô muốn làm gì vậy?”

Hạ Vãn bình tĩnh đáp:

“Đốt.”

Người giúp việc kinh hãi.

“Đốt… đốt hết ạ?”

“Ừ.”

Người giúp việc còn đang do dự thì Hạ Vãn đã quay đầu nhìn bà.

“Sau này đừng gọi tôi là phu nhân nữa. Một tháng sau tôi và Tống Cảnh Hoài sẽ l/ y h/ ô/ n.”

Người giúp việc há miệng.

Trong nhà họ Tống, không ai thật sự xem Hạ Vãn là nữ chủ nhân.

Nhưng dù vậy, bà cũng chưa từng nghĩ có một ngày, chính miệng Hạ Vãn sẽ nói ra câu này nhẹ nhàng đến thế.

Bà gật đầu, nhỏ giọng đáp:

“Vâng… cô Hạ.”

Hạ Vãn không để ý nữa.

Cô mở ngăn kéo ở đầu giường.

Bên trong vẫn đặt một chiếc điện thoại cũ.

Là chiếc điện thoại trước khi cô bị đưa vào bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n.

Ba năm qua, cô không được liên lạc với bất kỳ ai.

Tống Cảnh Hoài nói với bên ngoài rằng cô bị bệnh, cần điều trị yên tĩnh.

Nhà họ Hạ từng đến tìm cô rất nhiều lần.

Nhưng mỗi lần đều bị người của Tống Cảnh Hoài chặn ngoài cửa.

Về sau, anh ta còn đưa ra giấy chẩn đoán, nói bệnh tình cô kích động, không thể gặp người thân.

Bố mẹ cô tin sao?

Đương nhiên không tin.

Nhưng khi đó Hạ Vãn đã sớm vì Tống Cảnh Hoài mà cắt đứt với gia đình.

Cô từng vì bảo vệ anh ta mà nói với bố mẹ rất nhiều lời khó nghe.

Cô từng nói:

“Con sống ch/ ế/ t thế nào cũng không liên quan đến hai người.”

Đời trước, mãi đến lúc linh hồn cô tan đi, cô cũng không có cơ hội nói một câu xin lỗi với bố mẹ.

Nghĩ đến đây, đầu ngón tay Hạ Vãn hơi run.

Cô bật điện thoại lên.

Không có pin.

Cô tìm sạc, cắm vào.

Màn hình sáng lên rất chậm.

Tin nhắn chưa đọc gần như tràn đầy bộ nhớ.

Tất cả đều đến từ bố mẹ, anh trai và cô bạn thân Kỷ Nghiên.

“Vãn Vãn, con ở đâu? Mẹ muốn gặp con.”

“Vãn Vãn, Tống Cảnh Hoài nói con không muốn gặp bố mẹ, có phải thật không?”

“Em gái, nghe điện thoại của anh đi. Chỉ cần em trả lời một chữ thôi cũng được.”

“Hạ Vãn, bà còn sống không? Bà mà còn sống thì trả lời tui!”

“Vãn Vãn, mẹ sai rồi, mẹ không nên nói nặng lời với con. Con muốn ở bên Tống Cảnh Hoài thì ở, mẹ không ép con nữa. Nhưng ít nhất con phải để mẹ biết con có bình an không…”

Tin nhắn cuối cùng là một tháng trước.

Mẹ cô gửi:

“Vãn Vãn, hôm nay mẹ mơ thấy con khóc. Mẹ rất sợ.”

Hạ Vãn nhìn dòng chữ ấy.

Nước mắt vốn tưởng rằng đã cạn khô bỗng lặng lẽ rơi xuống màn hình.

Cô che miệng, cố không để mình phát ra tiếng.

Đời trước, cô vì một người đàn ông không yêu mình mà phụ lòng tất cả những người thật sự yêu cô.

Cô ngu đến mức không còn thuốc chữa.

Một lát sau, Hạ Vãn lau sạch nước mắt.

Cô gọi cho Kỷ Nghiên trước.

Điện thoại chỉ vang một tiếng đã được bắt máy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...