Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó, giọng Kỷ Nghiên run lên:
“Hạ Vãn?”
“Là tui.”
Kỷ Nghiên lập tức bật khóc.
“Bà còn biết gọi cho tui? Ba năm rồi! Ba năm đó Hạ Vãn! Tui còn tưởng bà thật sự bị Tống Cảnh Hoài làm cho…”
Cô ấy nghẹn lại, không nói tiếp được.
Hạ Vãn nhắm mắt.
“Nghiên Nghiên, tui muốn nhờ bà giúp một chuyện.”
“Bà nói.”
“Giúp tui tìm luật sư tốt nhất. Tui muốn kiện Tống Cảnh Hoài.”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Một lúc lâu sau, Kỷ Nghiên mới hỏi rất khẽ:
“Bà nói thật?”
“Thật.”
“Bà tỉnh rồi?”
“Ừ.”
Kỷ Nghiên hít sâu một hơi.
Giọng cô ấy đột nhiên trở nên lạnh lùng sắc bén.
“Được. Tui chờ câu này của bà ba năm rồi.”
Hạ Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong sân, hoa hồng đỏ rực như máu.
Cô nói từng chữ:
“Tui muốn lấy lại tất cả. Danh dự của tui, tự do của tui, và cả món nợ mà bọn họ thiếu tui.”
Buổi tối, người giúp việc lên gọi Hạ Vãn xuống ăn cơm.
Khi cô xuống lầu, Tống Cảnh Hoài và Giang Tố Nhiên đã ngồi ở bàn ăn.
Giang Tố Nhiên ngồi bên tay phải Tống Cảnh Hoài.
Vị trí ấy từng là chỗ của Hạ Vãn.
Trước kia, chỉ cần nhìn thấy người phụ nữ khác ngồi gần anh ta như vậy, Hạ Vãn nhất định sẽ nổi giận.
Nhưng lần này, cô chỉ kéo ghế ở đầu bàn bên kia ra, ngồi xuống rất tự nhiên.
Khoảng cách giữa cô và Tống Cảnh Hoài gần như cách cả một chiếc bàn dài.
Tống Cảnh Hoài nhìn cô.
“Cô ngồi xa như vậy làm gì?”
Hạ Vãn cầm khăn ăn, thản nhiên đáp:
“Giữ khoảng cách.”
Bốn chữ nhẹ tênh.
Lại giống như một cây kim nhỏ đâm vào tai Tống Cảnh Hoài.
Giang Tố Nhiên cúi đầu cười khẽ.
“Chị Hạ thật sự thay đổi rất nhiều.”
Hạ Vãn không nhìn cô ta.
“Người suýt ch/ ế/ t một lần, thay đổi cũng là chuyện bình thường.”
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.
Đũa trong tay Tống Cảnh Hoài dừng lại.
Anh ta cau mày.
“Ai nói cô suýt ch/ ế/ t?”
Hạ Vãn ngước mắt nhìn anh ta.
“Không phải anh.”
Tống Cảnh Hoài bị ánh mắt ấy nhìn đến khó chịu.
Anh ta lạnh giọng nói:
“Tôi đưa cô vào đó là để cô bình tĩnh lại, không phải để người ta hại cô.”
Hạ Vãn bật cười.
“Vậy sao?”
Cô chỉ hỏi một câu.
Không tranh luận.
Không oán trách.
Nhưng Tống Cảnh Hoài lại bỗng cảm thấy như có thứ gì đó nghẹn ở cổ họng.
Ba năm qua, anh ta chưa từng thật sự hỏi Hạ Vãn sống thế nào ở đó.
Trong suy nghĩ của anh ta, Hạ Vãn chỉ là đang chịu chút khổ để học cách buông tay.
Anh ta chưa từng nghĩ cô sẽ bị đối xử tệ.
Hoặc có lẽ, anh ta từng nghĩ đến.
Chỉ là anh ta không để tâm.
Giang Tố Nhiên thấy sắc mặt Tống Cảnh Hoài không đúng, lập tức dịu dàng gắp thức ăn vào bát anh ta.
“Cảnh Hoài, ăn trước đi. Chuyện đã qua rồi, đừng nhắc nữa. Chị Hạ chắc cũng không muốn nhớ lại những chuyện không vui đâu.”
Hạ Vãn đặt đũa xuống.
“Cô nói đúng.”
Giang Tố Nhiên vừa định thở phào.
Hạ Vãn lại nói tiếp:
“Những chuyện không vui, tôi không muốn nhớ lại. Nhưng những người khiến tôi không vui, tôi sẽ không bỏ qua.”
Tay Giang Tố Nhiên run lên.
Miếng thức ăn rơi xuống bàn.
Tống Cảnh Hoài nhíu mày.
“Hạ Vãn, cô lại muốn làm gì?”
Hạ Vãn nhìn anh ta, khóe môi cong rất nhẹ.
“Anh sợ gì?”
Tống Cảnh Hoài lạnh mặt.
“Tôi chỉ cảnh cáo cô, đừng động vào Tố Nhiên.”
“Vậy nếu cô ta động vào tôi thì sao?”
“Cô ấy không phải loại người đó.”
Một câu quen thuộc biết bao.
Đời trước, dù xảy ra bất kỳ chuyện gì, chỉ cần liên quan đến Giang Tố Nhiên, Tống Cảnh Hoài đều sẽ đứng về phía cô ta không chút do dự.
Hạ Vãn từng vì câu nói này mà đau đến không thở nổi.
Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy buồn cười.
Cô gật đầu.
“Được. Vậy hy vọng cô Giang mãi mãi đừng để anh thất vọng.”
Nói xong, cô đứng dậy.
“Tôi ăn xong rồi.”
Trước khi rời đi, cô nhìn vườn hoa hồng bên ngoài cửa kính.
“Đúng rồi, Tống Cảnh Hoài.”
Anh ta ngẩng đầu.
Hạ Vãn bình tĩnh nói:
“Trên cổ anh bắt đầu nổi mẩn rồi. Nếu không muốn vào viện cấp cứu, tốt nhất nên tránh xa hoa hồng một chút.”
Tống Cảnh Hoài sững lại.
Giang Tố Nhiên lập tức nhìn sang.
Quả nhiên, trên cổ Tống Cảnh Hoài đã nổi một mảng đỏ rõ rệt.
Cô ta hoảng hốt đứng dậy.
“Cảnh Hoài, anh không sao chứ? Em gọi bác sĩ ngay.”
Tống Cảnh Hoài lại nhìn bóng lưng Hạ Vãn.
Trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ kỳ quái.
Cô vẫn quan tâm anh.
Nhưng giây tiếp theo, Hạ Vãn đã quay đầu bổ sung:
Chaporia
Bình Luận (0)